Sau khi Tiêu Linh Linh xoay người rời đi, trong lòng Dạ Phong không khỏi cười khổ. Hắn mang theo vẻ mặt kỳ quặc bước đến trước căn nhà gỗ tĩnh mịch tao nhã, đưa tay nhẹ nhàng đẩy cửa phòng. Tức thì, một mùi hương dìu dịu xộc vào mũi, đây là mùi của loại hương liệu mà các thiếu nữ thường thích đặt trong khuê phòng.
Dạ Phong nhíu mày, có chút cạn lời, sau đó cũng không nghĩ ngợi nhiều, cứ thế bước vào trong nhà, đưa mắt quan sát xung quanh.
Phòng ngủ bên trong vô cùng tinh xảo, rực rỡ sắc màu, từng chuỗi chuông bạc treo dọc theo chiếc giường tú lệ. Dạ Phong vừa bước đến gần đã suýt chút nữa thì lảo đảo, thiếu điều phun máu.
"Mẹ kiếp... đây đều là thứ gì thế này..."
Cả căn phòng ngủ tràn ngập một mùi hương nhàn nhạt, cộng thêm khung cảnh trước mắt, nhịp tim Dạ Phong dần dần tăng nhanh. Hắn lắc lắc đầu, vừa định lui ra ngoài thì giọng nói của Tiêu Linh Linh bất chợt vang lên ngay lúc đó.
"Đồ sắc lang, biết ngay là chàng nhất định sẽ nhìn phòng ngủ trước mà!"
Tiêu Linh Linh đỏ mặt đứng ngoài phòng ngủ. Nàng tuy không ở đây thường xuyên nhưng thỉnh thoảng vẫn ghé qua, nên nhiều món đồ trong phòng vẫn chưa dọn đi mà giữ nguyên trạng thái cũ, hơn nữa trong phòng ngủ này còn có không ít váy áo, thậm chí là cả nội y nhỏ xinh...
Dạ Phong nghe thấy giọng Tiêu Linh Linh thì cạn lời quay đầu lại, ho khan hai tiếng. Hắn vậy mà không hề cảm thấy xấu hổ, mặt không đỏ tim không đập mà nói: "Này cô nương, là nàng dẫn ta tới, ta đâu có ép nàng. Có điều mấy món nội y kia... hừm, nhìn có vẻ hơi nhỏ, nhưng mà..."
"Dạ Phong, chàng..." Tiêu Linh Linh tức đến dậm chân, khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng, trong nháy mắt đỏ lan tận đến tận mang tai.
Nàng xách gói đồ trên tay ném thẳng về phía Dạ Phong, trông có vẻ là đang thực sự tức giận, chuyện mà trước đây chưa từng xảy ra.
"Ta..." Dạ Phong trợn mắt, vội vàng né người đón lấy gói đồ chứa Long Ảnh Huyết La, lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Này cô nương, nàng có thể dịu dàng một chút được không? Nàng bạo lực thế này thì sau này ai dám cưới nàng chứ!"
Dạ Phong có chút không yên tâm sờ sờ Long Ảnh Huyết La, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Đây là thứ hắn đã phải liều mạng cửu tử nhất sinh mới cướp được từ trong miệng Kim Nham Thú, ngay cả ở Vân Hư Đại Lục hắn cũng chưa từng thấy qua.
"Người khác không dám cưới ta, thì ta gả cho chàng! Hừ..." Tiêu Linh Linh giận dỗi hừ một tiếng, quay ngoắt đầu sang một bên.
"Ơ... còn có kiểu chơi này sao? Mẹ kiếp, ta không nghe nhầm chứ!" Dạ Phong ngẩn người nhìn Tiêu Linh Linh, thiếu nữ này bình thường nhìn đâu có bạo liệt như vậy, mà hôm nay lại muốn lấy thân báo đáp rồi.
"Mẹ kiếp, Dạ Phong ta thật đúng là xui xẻo tám kiếp, anh hùng một đời mà lại bị phụ nữ uy hiếp, người người đều tranh nhau gả cho ta..." Dạ Phong lẩm bẩm trong miệng, vẻ mặt đầy bất bình, thật là vô liêm sỉ hết chỗ nói.
Tiêu Linh Linh tức đến dậm chân liên hồi. Nàng từng thấy người vô liêm sỉ, nhưng chưa từng thấy ai vô liêm sỉ như Dạ Phong. Da mặt một người có thể dày đến mức này sao? Hôm nay nàng đã được mở mang tầm mắt.
Nàng giận dữ trừng mắt nhìn Dạ Phong một cái, cũng không dám dây dưa thêm, xoay người chạy ra khỏi căn nhà, nếu không nàng chắc chắn sẽ bị Dạ Phong làm cho tức chết mất.
"Ơ... đi rồi sao, thứ kia trong phòng ngủ không mang đi à?" Dạ Phong ngẩn người, lên tiếng hỏi.
Bên ngoài nhà vang lên một tiếng động nhỏ, Tiêu Linh Linh hình như bị vấp ngã, tiếp đó là một tiếng mắng khẽ truyền tới.
Dạ Phong đưa tay sờ cằm, nở nụ cười tà mị, thiếu nữ này cũng khá đáng yêu đấy chứ. Sau đó hắn không chần chừ nữa, đi tới đình nghỉ mát trong sân, bắt đầu vận công điều tức.
Hiện giờ chuyện hắn đến Trung Vực đã giải quyết xong, đợi Thái thượng trưởng lão nhà họ Tiêu hồi phục, lấy được điều mình muốn biết, hắn sẽ rời đi.
Điểm dừng chân tiếp theo, Dạ Phong muốn đến Vạn Thú Lĩnh xem thử. Giấc mộng kỳ quái kia cứ khiến hắn không sao quên được, bằng vào trực giác, hắn cảm thấy mình nên đến Vạn Thú Lĩnh một chuyến.
Trưa hôm sau, Tiêu Hành vẻ mặt tươi cười đến tìm Dạ Phong. Sau khi bước vào sân nhỏ, thần sắc ông có chút kỳ quặc, nhíu mày nhìn Dạ Phong vài lần, nhưng cũng không nói gì, chỉ thông báo cho Dạ Phong biết rằng Thái thượng trưởng lão đã tỉnh lại, nhưng vì chịu dày vò quá lâu nên vẫn cần một khoảng thời gian để hồi phục.
Dạ Phong cười gật đầu, lên tiếng: "Vậy thì tốt, như vậy ta cũng có thể sớm rời đi!"
Tiêu Hành nhìn Dạ Phong vài lần, sau đó nói: "Thái thượng trưởng lão sau khi nghe kể lại sự việc thì rất muốn gặp cậu. Ngài bảo ta truyền lời rằng, có điều gì muốn biết thì cứ đợi gặp ngài rồi trực tiếp hỏi là được!"
Dạ Phong nhíu mày, hiện giờ Thái thượng trưởng lão nhà họ Tiêu mới tỉnh lại, lúc này cũng không thích hợp để bái kiến. Xem ra hắn chỉ có thể nán lại đây thêm vài ngày nữa. Hắn gật đầu nói: "Đã là ý của Thái thượng trưởng lão, vậy đợi ngài hồi phục ta sẽ đến bái kiến sau!"
"Ha ha, Dạ thần y lần này thật sự đã giúp nhà họ Tiêu chúng ta một đại ân, cứu sống Thái thượng trưởng lão. Hơn nữa những ngày Dạ thần y ở nhà họ Tiêu đã xảy ra bao nhiêu chuyện, nếu không có Dạ thần y tương trợ, nhà họ Tiêu ta chắc chắn sẽ gặp đại họa... Dạ thần y đã không quản đường xa đến đây, chi bằng cứ để Linh nhi dẫn cậu đi dạo quanh thành Hàm Dương vài ngày đi. Thành Hàm Dương này tuy không thể so với các thành trì ở trung tâm Trung Vực, nhưng cũng coi là rất phồn hoa. Đợi Thái thượng trưởng lão hồi phục, ta sẽ đích thân báo cho cậu." Tiêu Hành thở dài, sau đó cười nói như vậy.
Dạ Phong mỉm cười, cũng đành gật đầu. Đến Trung Vực một chuyến, phong tục tập quán nơi đây hắn cũng muốn đi xem thử. Hơn nữa lúc mới đến, Tiêu Thập Nhất có nói trong thành này tổng cộng có tám gia tộc lớn, nhà họ Tiêu chỉ là một trong số đó, trong lòng hắn cũng có chút tò mò.
Tiêu Hành rời đi không lâu, Tiêu Linh Linh đã đến sân. Hình như vẫn còn giận dỗi vì chuyện ngày hôm qua, sau khi vào sân, nàng tỏ thái độ thờ ơ với Dạ Phong.
Dạ Phong sờ sờ cằm, cố ý tỏ vẻ nghi hoặc hỏi: "Chẳng lẽ trong nhà họ Tiêu còn có người dám bắt nạt nàng sao?" Tiếp đó Dạ Phong vỗ vỗ ngực: "Không sao, nói cho ca biết, ca đi cho hắn vài cái đế giày, thu phục hắn ngoan ngoãn nghe lời."
Tiêu Linh Linh lườm Dạ Phong một cái, vẫn không chịu lên tiếng, hừ một tiếng rồi quay đầu nhìn sang hướng khác.
"Nhóc con, tính tình còn khá cứng đầu đấy... Nếu không có ai bắt nạt nàng, nàng đến đây, không biết là..." Dạ Phong hỏi với vẻ nghiêm túc, như thể hoàn toàn không biết nguyên do vậy.
"Hừ... cha bảo ta dẫn chàng đi dạo quanh thành Hàm Dương, mau theo ta!" Tiêu Linh Linh hừ nhẹ một tiếng rồi xoay người bước ra khỏi sân nhỏ.
Dạ Phong ngẩn người, có chút khó hiểu, lẩm bẩm: "Mẹ kiếp, sao ta lại biến thành đàn em thế này..."
Nói đoạn hắn cũng đi theo ra khỏi sân. Sau đó hai người một trước một sau rời khỏi cổng nhà họ Tiêu. Trên đường phố, Tiêu Linh Linh dường như thực sự sợ Dạ Phong đi lạc, nên cứ đi được một đoạn lại giảm tốc độ bước chân.
Đến khu vực trung tâm thành phố, chỉ thấy phía trước một đám đông đen nghịt, Dạ Phong nheo mắt nhìn qua, phát hiện có hàng trăm người đang xếp thành mấy hàng trước một ngôi điện vũ, trong đó phần lớn là thanh niên khoảng hai mươi tuổi, còn có một số người lớn tuổi hơn, thỉnh thoảng còn thấy vài vị nữ tử.
"Những người này đang làm gì vậy?" Dạ Phong nhíu mày, hỏi Tiêu Linh Linh bên cạnh.
"Đây là Bách Dược Minh của thành Hàm Dương, hàng năm họ đều tuyển chọn đệ tử từ bên ngoài, nhìn tình hình này thì chắc là những người này đang tham gia đợt kiểm tra năm nay!"
Dạ Phong khó hiểu, hỏi tiếp: "Bách Dược Minh là làm gì vậy?"
Tiêu Linh Linh nhíu đôi mày thanh tú, nói: "Có thể coi là một liên minh thế lực của các danh y. Họ chuyên bồi dưỡng danh y, rất có uy vọng trong toàn thành Hàm Dương, hàng năm việc tuyển chọn đệ tử đều thu hút người trẻ tuổi khắp nơi đến tham gia!"
Tiêu Linh Linh nghiêng đầu suy nghĩ một lát, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Nghe cha nói, Bách Dược Minh này có bối cảnh rất mạnh. Trong toàn thành Hàm Dương tuy có tám gia tộc lớn, nhưng không có gia tộc nào dám khinh thường Bách Dược Minh. Nguyên bản trong thành Hàm Dương có tổng cộng chín gia tộc lớn, nhưng mà..."