Tỷ Phu Vinh Dự

Lượt đọc: 3986 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »
Chương 100
lừa gạt (1).

❊ ❊ ❊

"Trung Hàn, ta......"La Tất xoa xoa hai tay trước mặt ta thể hiện sự khẩn trương và xấu hổ.

"La tổng, chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách ngươi. Ngươi hãy đi rửa mặt đi, tổ chức thật tốt bữa tiệc đêm nay, rồi ngày mai đem số tiền Vạn Quốc Hào đưa cho ngươi đến Ban Kỷ Luật thành phố, sau đó chủ động nói rõ nguồn gốc số tiền này. Đều bước này rồi, ngươi cũng không thể bắt cá hai tay nữa, ngươi phải hiểu rõ tình thế, tranh thủ tìm quan hệ để xử lý, sau đó sớm trở lại công ty, kt vẫn luôn cần những lão thần các ngươi."Ta dặn dò La Tất đầy thấm thía.

"Tôi biết rồi. Rất nhiều chỗ xin nhờ Trung Hàn lão đệ khơi thông." La Tất còn cao hơn ta, xem hắn bằm tỏi tựa như gật đầu cầu xin, trong lòng ta không khỏi băn khoăn.

Ta thành khẩn nói:" Nhất định là được, chúng ta không chỉ có quan hệ hợp tác về công việc, hơn nữa còn là bằng hữu. Ngươi hãy mau lên."

La Tất lại dài dòng một phen, lúc này mới cao hứng bừng bừng rời đi.

"Ca, cánh tay của ngươi bị thương rồi."Tiểu Quân vén tay áo của ta lên kêu to. Ta xem xét, chỉ là một vết thương nhỏ mà thôi, có thể là vừa rồi do tùy tùng của Vạn Quốc Hào lưu lại .

Bất quá, thấy Tiểu Quân khẩn trương như thế, ta lại cảm thấy rất ấm áp. Trải qua một hồi khảo nghiệm sinh tử, ta phát hiện mình càng yêu Tiểu Quân , yêu nàng còn hơn yêu chính mình. Nàng khả ái như thế, dũng cảm như thế, cả đời này ta tuyệt đối không thể để Tiểu Quân rời khỏi ta, nàng phải là thê tử của ta. Nghĩ vậy, ta quyết tâm đem Tiểu Quân làm của riêng: "Có thể là mảnh sứ vỡ cắt phải. Tiểu Quân, trên người ca có mấy chỗ cũng chảy máu."

Tiểu Quân ohẫn nộ nhìn những mảnh sứ vỡ đầy đất, lớn tiếng kêu lên: "Á? ở đâu, mau cho ta xem một chút."

Mắt của ta loạn chuyển, lập tức nghĩ ra một cái gian kế: "Tiểu Quân, trong này có bồn tắm lớn rất lớn! Cơ hội khó được, hiện tại toàn thân ca đều đau nhức, mình đầy thương tích, vừa vặn ngâm nước ấm một chút, được không?"

"Ừ, tốt lắm, ta cũng có thể nhìn ca trên người xem tổn thương nghiêm trọng thế nào."Ngây ngốc Tiểu Quân không biết nàng đang từng bước chui vào bẫy của ta, nàng liên tục gật đầu đồng ý.

Trong bồn tắm nhiệt độ nước rất ổn định, lúc cả người chìm trong làn nước ấm thanh tịnh, ta thích ý thở ra một hơi, tứ chi đều được buông lỏng. Đương nhiên, có một chỗ không hề buông lỏng. Chỗ kia sau khi bàn chân nhỏ phấn điêu ngọc mài của Tiểu Quân bước vào bồn tắm càng trở nên cứng rắn.

Ngồi xổm trước bồn tắm, Tiểu Quân rất nhanh phát hiện thấy một thứ đồ vật vừa cứng lại thô trong làn hơi nước mờ mịt. Khuôn mặt nhỏ của nàng đỏ lên, lớn tiếng kêu: "Không phải có khăn sao? Dùng khăn mặt phủ lên cái xấu thứ xấu xa này, buồn nôn chết mất."

" Khăn mặt ngay tại trên người ngươi, ngươi đưa cho ta đi."

Ta càng không ngừng cười xấu xa, bởi vì cả người Tiểu Quân đang được quấn lại bằng một chiếc khăn tắm. Thật sự là chiếc khăn tắm trắng như tuyết, bộ ngực cũng trắng, hai đùi cũng trắng, cánh tay ngọc cũng trắng, ta chờ mong có thể chứng kiến trắng một âm hộ tuyết trắng.

" Không được, cho ngươi khăn mặt người thì ta trần truồng rồi." Tiểu Quân vừa kêu, toàn tâm ta càng thêm say sưa buông lỏng.

" Ca cũng không phải chưa từng xem."Ta cười hì hì.

" Không được là không được, ta đi lấy khăn mặt giúp ngươi."Thấy vẻ mặt cợt nhả của ta, nàng tức giận muốn đứng lên. Ai, ta dù là kẻ ngốc cũng không thể để Tiểu Quân rời đi được, huống chi ta không phải. Cho nên, ta phải xuất thủ.

"Ai da......" Tiểu Quân lớn tiếng kinh hô, nàng vừa đứng lên đã bị ta bắt lại, cả người bị kéo lại, bổ nhào lên người ta, bọt nước văng tung tóe trên mặt nước. Trong không gian như mộng ảo, ta lại chứng kiến một đôi đôi mắt to sáng ngời, con mắt rất đẹp, rất thuần khiết. Đôi mắt thuần khiết này đang si ngốc nhìn ta, ta cũng ngơ ngác nhìn Tiểu Quân, đôi môi nàng cách ta không đến một ngón tay.

"A...."

Trong lỗ mũi Tiểu Quân phát ra giọng mũi rung động tâm hồn, đôi môi nàng bị ta ngậm thật chặt. Ta lại đã tìm được cái lưỡi tinh linh đáng yêu kia, nuốt vào đầy miệng nướt bọt còn lưu hương.

Ta rất say mê, Tiểu Quân càng say mê. Ta kéo tấm khăn trên người nàng rơi xuống, nàng hoàn toàn không phản ứng, đôi mắt nhắm lại, dịu dàng mút vào đầu lưỡi của ta.

Ta bắt lấy đôi vú lớn đầy đặn xoa nắn, hai đại bạch thỏ này vẫn luôn nhấp nhô rất tinh nghịch trong lồng ngực ta, tựa như chúng chủ nhân của nó vậy. Ta dùng sức xoa bóp, muốn cho hai chú thỏ con an tĩnh chút, nhưng hai chú thỏ trắng vẫn tinh nghịch như cũ, không ngừng giãy dụa trong tay ta. Ta chỉ đành dùng ngón trỏ cùng ngón giữa kẹp lấy núm vú, ngón tay cái đặt trên đầu v* hung ác chà xát một trận, bên tai lập tức nghe thấy ưm một tiếng. Tiểu Quân buông lỏng môi ta ra, nàng cúi đầu xuống, ngơ ngác nhìn bàn tay to của ta chinh phục hai đại bạch thỏ đáng yêu như thế nào.

Ta rất không rõ tại sao Tiểu Quân lại thích nhìn ta xoa nắn ngực nàng, ta rất muốn hỏi nàng, nhưng mỗi lần lời đến miệng thì ta lại bỏ ý nghĩ này. Bởi vì ta thích bộ dạng nàng nhìn ta văn vê núm vú nàng, thật là đáng yêu, ta sợ rằng sau khi hỏi thì nàng không cho ta văn vê ngực nàng nữa.

"Tiểu Quân."Ta thở nhẹ.

"Ừ."Tiểu Quân hừ một tiếng qua mũi.

" Ta muốn nhìn."Ta nói ra.

" Nhìn cái gì?"Tiểu Quân ngẩng đầu lên, ánh mắt như nước.

"Nhìn phía dưới ngươi."Ta ôn nhu nói.

" Xem thì xem, nhưng không cho phép ngươi dùng thứ đồ vật xấu xa đụng vào người ta."Tiểu Quân thẹn thùng vô cùng.

"Được, ngươi nằm sấp xuống, ca muốn xem mông của ngươi một chút."Ta kích động không thôi, tuy đã đáp ứng Tiểu Quân, nhưng ta nghĩ thầm, xem ngươi lần này còn có thể chạy đi đâu?

"Giống như chó con vậy, xấu hổ chết đi được! Nhanh lên đó."

Tiểu Quân vừa nói ra, vừa quỳ hai chân gối xuống bồn tắm, hai tay đè lên mép bồn, nâng bờ mông hình cầu lên. Lúc bờ mông lộ ra khỏi mặt nước, ta cơ hồ xúc động muốn chiếm hữu Tiểu Quân, nhưng ta vẫn cố nhịn xuống, dù sao Tiểu Quân là thân biểu muội của ta, một tiêu chuẩn đạo đức vô hình không ngừng quất lên người ta, buộc ta không dám vượt qua Lôi Trì. Nhưng Tiểu Quân đang ngay tại trong lòng ta, sớm đã vượt qua tình cảm huyết thống, mỗi một ngày thậm chí mỗi một giây, cảm tình của ta với Tiểu Quân đều tại tăng lên, ta không biết điều này khi nào sẽ chấm dứt, nếu như vô cùng vô tận thì làm sao bây giờ? Ai, chỉ có ông trời mới biết được làm sao bây giờ. Đời người rất ngắn, ta chỉ có thể quý trọng những điều tốt đẹp trước mắt.

" Nhìn đủ chưa?"Tiểu Quân lắc nhỏ bờ mông.

"Chờ một chút."Ta ngồi xổm trước bờ mông Tiểu Quân, cẩn thận quan sát cái rãnh Nhất Tuyến Thiên phấn hồng này. Cảm thán tạo vật thật thần kỳ, càng cảm tạ dì đưa một biểu muội giống như thiên sứ đến nhân gian. Nhìn bọt nước óng ánh lăn xuống trên cặp mông tròn nhỏ, ta lè lưỡi đi lên, nhẹ nhàng liếm láp.

"Ai da, đừng liếm, ngứa mà."

Tiểu Quân run rẩy không thôi, cố rung bờ mông nhỏ, tựa hồ chỉ muốn thoát khỏi môi của ta. Nhưng tư thế nàng không thay đổi, ta cười thầm cô gái nhỏ này đã biết cái gì gọi là muốn mời chào lại ra vẻ cự tuyệt.

"Ô...... Ca, đừng liếm mà! Khó chịu chết mất."Tiếng Tiểu Quân vang lên kiều diễm, sự run rẩy càng thêm kịch liệt.

Ta bất vi sở động, thè đầu lưỡi ra đẩy ra phấn nộn Nhất Tuyến Thiên, mút lên phiến thịt lồi non mềm. Chỗ này thơm như hoa lan, đỏ tươi như máu, kiều nộn dị thường. Khẽ cắn một ngụm, vị rất mới lạ : tươi sốt như bánh pút-đing nếu lại như cá khuê ướp lạnh, phối hợp với vị nhàn nhạt tanh nồng, ta như đang tham nhập một bữa thịnh yến toàn những món sơn hào hải vị.

"A...... Ca, thật sự ngứa quá, ngừng đi mà."

Tiểu Quân lớn tiếng kêu la, bọt nước lặng lẽ chảy xuống, vài giọt trùng hợp lướt qua cánh hoa non mềm. Ta duỗi hai ngón tay ra, nhẹ nhàng sờ lên hai mảnh gấp nhăn như cánh hoa, đập vào mắt là hang động đỏ tươi tầng tầng lớp lớp, tĩnh mịch thần bí, khúc kính thông u, một lớp màng mỏng vắt ngang miệng, như cánh ve sầu, như tơ nhện. Đây là cái gì? Màng trinh sao?

Đáp án dĩ nhiên là sự khẳng định , nhìn thấy tầng màng mỏng này, máu trong người ta lập tức sôi trào. Trong đầu ta chỉ còn ý nghĩ muốn giải khai tầng màng mỏng này, dùng đại nhục bổng của ta đi phá núi mở đường.

"Ca, người ta muốn đi tiểu."

Tiểu Quân mẫn cảm làm cho ta ngạc nhiên, từ cửa động tràn ra đầy chất nhầy, nó cho ta lãnh hội trạng thái cao trào của nữ nhân. Ta hé miệng, điên cuồng hút hết những d*m thủy trân quý của xử nữ này, đầu lưỡi loạn quét qua. Tiểu Quân run rẩy lợi hại, cơ hồ không cách nào quỳ sấp được nữa, ta dùng hai tay níu lấy bờ mông nàng, đem chất nhầy càng ngày càng phong phú này nhét vào trong bụng.

"Ca......"

Âm thanh ỏn ẻn của Tiểu Quân lần nữa quẩn quanh bên tai ta, không ngớt không dứt. Ta mạnh mẽ đứng lên, khom eo, nâng cao côn th*t thô to, đi vào hang động của Tiểu Quân.

"Ân...... Ca, ngươi muốn làm gì vậy......"

Tiểu Quân quay đầu nhìn ta, trong ánh mắt tràn ngập sự sợ hãi, cũng bí mật mang theo vẻ chờ mong. Ánh mắt của nàng không hề sáng ngời, mà là một mảnh hơi nước, đậm hơi nước. Là nước mắt sao? Không giống, bởi vì không có nước mắt rơi ra. Vậy là cái gì? Ta đoán là tình cảm, tình cảm đầm đặc, sinh tử một đường vừa rồi, tình cảm giữa chúng ta phút chốc đã thăng hoa.

"Tiểu Quân, ca muốn ngươi."

Đại nhục bổng của ta bồi hồi quanh cửa huyệt của Tiểu Quân không ngừng ma sát. Trong làn nước ôn hòa, chất nhầy tuôn trào chuẩn bị đầy đủ cho đại nhục bổng tiến vào thân thể Tiểu Quân, hiện tại chỉ cần được Tiểu Quân ân chuẩn.

"Ô...... Ta sợ."

Tiểu Quân vùi đầu xuống rất thấp, cùng nghiêng lưng ngọc, cùng bờ mông cao thẳng hình thành một đường cong hoàn mỹ. Ta biết rõ Tiểu Quân sợ hãi điều gì, nàng sợ hãi hết thảy, lo lắng hết thảy. Nhưng ta vẫn hỏi nàng: "Sợ cái gì?"

"Ta...... Ta sợ đau......"

Tiểu Quân trả lời nằm trong dự liệu của ta, nhưng ta vẫn cảm động. Kỳ thật Tiểu Quân càng muốn nói nàng sợ mang thai, sợ bị dì biết được, sợ quan hệ huyết thống giữa chúng ta..... . Nhưng Tiểu Quân chỉ nói là sợ đau. Ta rất cảm động, có lẽ Tiểu Quân không muốn khiến ta chịu sự chỉ trích, không muốn ta có cảm giác tội lỗi. Câu trả lời của nàng đã rất nói rõ ràng cho ta biết, côn th*t của ta có thể cắm vào.

" Không sợ, không phải lần trước ngươi đã thấy bộ dạng Tân Ny tỷ rất thoải mái sao?"

Đại nhục bổng của ta tiếp tục ma sát cửa động, tận lực khiêu khích nàng ăn vụng trái cấm. Đồng thời ta cũng tận lực dẫn dắt lực chú ý của nàng rời đi, đợi chờ thời cơ tốt nhất.

" Hừ! ngươi biết rõ là ta đang nhìn lén, ngươi cố ý cho ta xem, đừng cho là ta không biết."

Tiểu Quân nhớ tới tình cảnh ta cùng với Đái Tân Ni ân ái tại văn phòng, nàng lập tức kháng nghị, nó khiến ta thấy nàng như một tiểu hài tử không hiểu chuyện.

"Hì hì, vậy tại sao ngươi phải xem? Ngươi có phải rất muốn nhìn hay không? Hay ngươi là cũng hi vọng ca ca dùng đại nhục bổng cắm vào trong huyệt của ngươi, phải không?"Ta cúi người xuống, hai tay bao chặt bầu vú nặng trịch.

"Nói bậy, người ta mới không muốn đồ vật to như vậy cắm vào, nhất định sẽ đau chết mất, ta còn lâu mới dũng cảm như Tân Ny tỷ tỷ vậy."

Tiểu Quân lại uốn éo eo thon, ta phát hiện thân thể nàng càng lúc càng nóng.

"Sẽ không đau đâu." Ta cười khẽ, đúng như một quái thúc thúc dụ dỗ một cô bé lôly.

" Không đau mới là lạ! Hừ, đừng cho là ta cái gì cũng không biết, ta nghe nói nữ hài lần thứ nhất sẽ đau đớn muốn chết, tên vương bát đản nhà ngươi đừng hòng lừa gạt ta."Tiểu Quân to tiếng trách móc.

Ta cười hỏi: "Ngươi nghe thấy Tân Ny tỷ tỷ kêu đau sao?"

"Đương nhiên...... Đương nhiên nghe được chứ! Tân Ny tỷ tỷ bị ngươi chọc đông chọc tây phải oa oa gọi bậy, chính tai ta nghe được. Hừ! còn nói là thoải mái, nhất định là ngươi đang gạt ta." Tiểu Quân vừa ồn ào, vừa lắc lư cái đầu nhỏ, giống như đang nhớ lại quá trình ta cùng với Đái Tân Ni giao cấu.

Ta lắc đầu giải thích: "Tân Ny tỷ tỷ là vì thoải mái mới kêu lên vậy, không phải thống khổ đâu."

Tiểu Quân vẫn không tin: " Hừ, có loại thư thái như vậy sao? Quá khoa trương đi?"

" Tuyệt đối không khoa trương, ca cũng muốn để cho Tiểu Quân thoải mái, Tiểu Quân để cho ca đâm vào liền biết thoải mái hay không mà."

Ta vén mái tóc ướt đẫm của Tiểu Quân ra, làm cho vùng cổ trắng bóc lộ ra. Cúi đầu xuống, hôn như mưa lên cổ nàng, trên lưng ngọc và cả vành tai nàng.

" Đâm cái đầu ngươi ấy, ta không muốn...... Ah......"

Ý thức được nguy hiểm, Tiểu Quân đột nhiên muốn chạy trốn. Ta ôm lấy bờ mông Tiểu Quân, côn th*t rất nhanh lao vào, Tiểu Quân hét lên một tiếng: "Đau chết mất! Người ta đã nói không muốn mà! Ôi...... Đau quá!"

Đây là thời khắc khó quên nhất trong cuộc đời ta, thừa dịp Tiểu Quân kêu lên đau đớn, ta lần nữa dùng sức thẳng tiến. côn th*t rốt cục xé rách lớp phòng tuyến, phá tan hàng rào đạo đức, tiến vào thánh địa xử nữ mà ta vẫn ước mơ tha thiết. Âm hộ nàng không chỉ nóng như lửa, còn quá mức chặt khít, đại nhục bổng của ta cơ hồ bị ép đến cùng cực.

"Tiểu Quân, ca vĩnh viễn yêu ngươi." Ta ôm chặt bờ mông nàng. Hai chân nàng như nhũn ra, bổ nhào trong bồn tắm, chỉ có cái đầu nhỏ khoác lên bên mép bồn. Nàng vừa khóc, vừa miệng lớn thở phì phò. Tiểu Quân càng khóc càng lớn, hai chân càng run.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204
Tiến »