Hồi đầu khi tìm thấy chiếc đỉnh nhỏ phá hủy trong tổ ấm của gia tộc Kỳ, Cảnh Vân Tiêu gần như đã chắc chắn rằng chiếc đỉnh đó chính là bảo vật của đệ tử cuối cùng mà hắn từng thu nhận ở kiếp trước.
Vị đệ tử đó tên là Văn Trầm, rất có thể chính là người ở vùng Bách Tộc Vực này.
Quan trọng hơn, qua chiếc đỉnh với huyết ấn luân hồi trên đó, Cảnh Vân Tiêu biết được vị đệ tử cuối cùng ở kiếp trước của mình hiện vẫn còn sống.
Cho nên hắn dự định sử dụng chiếc đỉnh này để tìm kiếm người đó.
Nếu tìm được thì tuyệt đối sẽ có thêm một cánh tay phải hùng mạnh bên cạnh mình.
Đối với bản thân hắn mà nói, đó là điều tốt nhất.
Lần này, hắn đến tìm Dạ Phù Nhi với hy vọng nàng giúp mình chuẩn bị vài thứ nguyên liệu.
Những nguyên liệu này vừa để sửa chữa lại chiếc đỉnh, vừa để kích hoạt huyết ấn luân hồi trên đỉnh, rồi dùng một bộ bí thuật để thử liên lạc với Văn Trầm, xem có thể hay không.
Nếu liên lạc được thì quá tốt, nếu không thì Cảnh Vân Tiêu còn nghĩ cách khác.
Ngoài ra, hắn còn dự định giúp Bế Nguyệt Trang thiết lập một trận pháp bảo vệ trang trại.
Lần trước, hắn đã chém chết rất nhiều người của Thiên Cương Tông, lại còn bắt cóc Giang Vạn Phong, nên gia tộc đó nhất định sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn, đặc biệt là ông nội của Giang Vạn Phong là Giang Đồ.
Giang Đồ chắc chắn sẽ nghĩ đủ mọi cách tìm ra hắn và xé xác hắn thành từng mảnh.
Trên đời không có bức tường nào là không thể xuyên thủng.
Dù hiện tại Cảnh Vân Tiêu yên ổn tại Bế Nguyệt Trang, nhưng không có nghĩa Thiên Cương Tông sẽ không biết chuyện này, một khi họ phát hiện ra sẽ nhất định đến gây phiền phức.
Nếu hắn có thể giúp họ thiết lập trận pháp hộ vệ, ít nhất sẽ bảo hộ họ trong một khoảng thời gian.
Đây cũng là cách để hắn báo đáp Bế Nguyệt Trang đã thu nhận và chăm sóc mình bấy lâu nay.
“Hãy sửa chữa xong chiếc đỉnh trước đã. Dù chỉ là sửa sơ bộ, nó cũng sẽ vượt trội hơn đại bộ phận bảo vật cấp thiên. Khi đó, dù tạm thời không tìm thấy Văn Trầm, ít nhất ta cũng có một lá bài chiến lược dự phòng.”
Cảnh Vân Tiêu mở miệng mím chặt, thầm nghĩ trong lòng.
Không lâu sau, hắn đã tìm đến Dạ Phù Nhi và nói một lần hết tất cả các nguyên liệu cần thiết.
Kể từ khi Cảnh Vân Tiêu cứu mạng cho Dạ Phù Nhị, rồi trực tiếp chứng kiến sức chiến đấu mãnh liệt của hẳn khi đối đầu với Thiên Cương Tông, nàng đã kính phục hắn đến mức tôn sùng.
Hắn tìm nàng giúp đỡ, nàng vui mừng phấn khởi hơn bao giờ hết, như trúng xổ số.
Ngay lập tức, nàng rất tích cực đi thu thập đủ mọi nguyên liệu.
Trong khi đó, Cảnh Vân Tiêu cũng không hề lười nhác.
Hắn ở trong phòng, dốc toàn tâm toàn lực tập trung tu luyện.
Thời gian trôi qua nhanh chóng.
Ba ngày trôi qua trong chớp mắt.
Sau ba ngày luyện tập, sức mạnh của Cảnh Vân Tiêu đang tăng lên một cách vững chắc.
Mặc dù Mạnh Vũ Tuyết cũng trải qua tu luyện trong những ngày đó, nhưng tu luyện không phải chuyện một sớm một chiều. Hơn nữa nàng mới chỉ ở giai đoạn khởi đầu. Dù có tiến bộ đáng kinh ngạc, còn cả chặng đường dài ở phía trước.
Ba ngày sau, Dạ Phù Nhi cuối cùng đã thu thập đầy đủ nguyên liệu để Cảnh Vân Tiêu sửa chữa chiếc đỉnh.
Còn nguyên liệu để xây trận pháp hộ vệ cho Bế Nguyệt Trang thì Dạ Phù Nhi đã sắp xếp người khác đi thu thập nhanh chóng.
“Ân công, đừng bảo ngươi còn biết luyện khí cụ nữa chứ?”
Dạ Phù Nhi không phải là tinh luyện khí cụ, nhưng ít nhiều phần nào hiểu được công dụng của những nguyên liệu này, cộng thêm việc nhìn thấy Cảnh Vân Tiêu chuẩn bị sửa chữa chiếc đỉnh, nàng đương nhiên đoán ra mục đích của hắn.
“Có gì mà ngạc nhiên. Ta không chỉ biết luyện khí, mà còn luyện đan, khống chế thú, bày trận, xem bói... đủ thứ năng lực. Luyện khí với ta chỉ là chơi chơi mà thôi.”
Cảnh Vân Tiêu nói chẳng chút khoa trương.
Hắn không nói đối, đó là sự thật không thể chối cãi.
Nhưng Dạ Phù Nhi lại ngơ ngác, rồi cười không tin: “Ân công, đừng đùa ta nữa. Trên đời nào có người hoàn mỹ như vậy. Dù sao, trong mắt ta, ngươi cũng đã rất hoàn mỹ rồi.”
“Người hiểu ta đều biết, trên đời chẳng ai hoàn mỹ như ta cả. Và sau này đừng gọi ta là ân công nữa, cứ gọi là Tiêu Hoàng là được rồi.”
Cảnh Vân Tiêu thấy Dạ Phù Nhi bên trái gọi ân công, bên phải cũng vậy, nghe rất kỳ.
Sau đó, Dạ Phù Nhi cứ quanh quẩn bên cạnh hỏi đủ thứ, không chịu rời đi.
Cảnh Vân Tiêu cũng đành chịu, làm sao có thể khi cần thì nhờ người, lúc không cần lại đuổi họ đi mất?
Nên dù sao cũng tranh thủ trả lời.
May mắn là có Dạ Phù Nhi ở đây cũng không ảnh hưởng gì đến việc hắn sửa chữa chiếc đỉnh.
Khi đã chuẩn bị xong tất cả nguyên liệu, Cảnh Vân Tiêu lấy ra chiếc đỉnh.
Có thể thấy chiếc đỉnh đã bị nứt vỡ vài chỗ, do phải chịu một cú chấn động cực lớn trước kia khiến linh khí trong đỉnh tiêu tán hoàn toàn, sức mạnh của bảo khí cũng hoàn toàn mất đi.
Muốn sửa lại thật sự rất khó khăn.
Ít nhất nếu đem ra cho một luyện khí giả bình thường dù có đến cấp bảy, cấp tám cũng đành bó tay, không cách gì sửa chữa được.
Ngay cả Dạ Phù Nhi đứng bên cạnh, nhìn thấy Cảnh Vân Tiêu muốn sửa chữa đống đồng phá hoại không chút linh khí đó cũng cau mày, trong lòng còn suy nghĩ phải chăng hắn đang rảnh rỗi quá mới làm trò đùa vậy?
Hay... sau lần bị trọng thương trước, đầu óc hắn đã bị tổn thương rồi?
Chính vì vậy Dạ Phù Nhi càng quyết tâm ở lại xem xét kỹ hơn.
Nếu thật sự đầu óc Cảnh Vân Tiêu có vấn đề, nàng cũng sớm nghĩ cách giúp hắn chữa trị!
Về tâm ý của Dạ Phù Nhi, Cảnh Vân Tiêu hoàn toàn không hay biết.
Người luyện khí khác khó mà sửa được, nhưng so với họ thì Cảnh Vân Tiêu đâu phải dạng vừa?
Chiếc đỉnh này dù khó sửa, nhưng tuyệt đối không thể làm khó được hắn.
Trong lòng hắn đã có phương hướng rõ ràng, liền bắt đầu sửa chữa một cách khoa học, có trình tự.
Quá trình sửa chữa thật sự rất phức tạp và tỉ mủ.
Mấy ngày tiếp theo, Cảnh Vân Tiêu tận tâm sửa chiếc đỉnh, còn Dạ Phù Nhi thì đứng bên cạnh giúp đỡ hắn làm vài việc nhỏ trong khả năng.
Trong quá trình đó, Dạ Phù Nhi thấy đầu óc Cảnh Vân Tiêu chẳng những không có vấn đề, ngược lại nét mặt chuyên tâm luyện khí của hắn còn khiến nàng bị thu hút sâu sắc.
Làm cho Dạ Phù Nhi một lần nữa nhìn nhận lại hắn.
Chính xác hơn, hình tượng của hắn trong lòng nàng trở nên lớn lao hơn nhiều.
Hóa ra hắn thật sự biết luyện khí cụ.
Hóa ra hắn thật sự không có gì mà không biết.
Trên đời, thật sự có người hoàn mỹ đến thế!
Tiên Hiệp: cuu-tinh-ba-the-quyet" rel="nofollow">Cửu Tinh Bá Thể Quyết