"Ngươi tránh ra, bắt được kẻ này rồi ta sẽ lập tức quay về Bắc Minh U Hải!" Đông Vương đè nén cơn giận trong lòng, lạnh lùng nói.
Người trung niên cười lạnh một tiếng: "Bất kể kẻ này thế nào, hiện tại hắn đang ở trên Đại Lục, ngươi đừng hòng đặt chân vào một bước. Cho dù có xử trí, cũng là do người Đại Lục ta xử trí, ngươi không có tư cách."
"Tìm chết!"
Đông Vương vốn dĩ đã giận bốc đầu, kìm chế lửa giận nói với người trung niên bấy nhiêu câu đã là cực kỳ nể mặt rồi. Giờ phút này thấy gã trung niên còn dám dây dưa kéo dài thời gian, Đông Vương làm sao nhịn nổi, lập tức tung một quyền oanh kích về phía đối phương.
"Yêu tộc muốn đặt chân lên Đại Lục, quả nhiên là bất an hảo tâm." Nhìn thấy bộ dạng này của Đông Vương, người trung niên thầm cười lạnh trong lòng. Võ giả Đại Lục không chỉ cực kỳ bài xích học viên Thiên Tài Học Viện, mà đối với Yêu tộc cũng bài xích như thế. Trước kia, người của Đại Lục đã từng xảy ra đại chiến với yêu thú Bắc Minh U Hải, cũng chính vì vậy, người trung niên quyết không muốn cho Đông Vương lên bờ, chỉ nghĩ rằng Đông Vương đang có hành động mưu đồ từ trước.
Vừa nói, người trung niên vừa chém một đao về phía Đông Vương.
"Đi!"
Lúc này Đông Vương và người trung niên đang đại chiến, chính là thời cơ tốt nhất để Lâm Thần rời đi. Đương nhiên, cũng có khả năng Đông Vương và người trung niên chiến đấu đến cùng lưỡng bại câu thương, Lâm Thần có thể tọa sơn quan hổ đấu. Thế nhưng đây là Đại Lục, phỏng chừng không bao lâu nữa, các Sinh Tử Cảnh Vương Giả khác của Đại Lục sẽ tới, kéo theo cả các Yêu Vương của Bắc Minh U Hải cũng sẽ đến.
Đến lúc đó Lâm Thần thực sự sẽ không chạy thoát được. Trong tình huống này, tốt nhất đừng có ý nghĩ tham lam chiếm tiện nghi.
Hưu hưu hưu...
Lâm Thần quyết đoán thi triển Cực Điểm, liên tục thi triển mấy lần, đã tiến về phía trước mấy vạn mét. Mấy vạn mét đối với Sinh Tử Cảnh Vương Giả mà nói chỉ là một bước chân, căn bản không tính là xa. Lâm Thần không dám dừng lại, tiếp tục điên cuồng phi hành.
"Cút ngay!"
Đông Vương thấy Lâm Thần rời đi, đôi mắt nháy mắt đỏ bừng. Trơ mắt nhìn hung thủ rời đi ngay trước mặt mình, hắn làm sao chịu đựng nổi. Toàn thân Đạo Chi Vực Cảnh, chân nguyên bạo động, điên cuồng đấm một quyền lên người trung niên.
Đông Vương đột nhiên bộc phát công kích cuồng bạo, người trung niên tức khắc không kịp trở tay, bị một quyền đánh lui. Thế nhưng sau khi bị đánh lui, người trung niên cũng càng thêm phẫn nộ. Nghĩ xem gã là Sinh Tử Cảnh Vương Giả, ở Đại Lục là tồn tại đỉnh phong, có bao giờ chật vật như thế này.
"Tìm chết!" Người trung niên cũng gầm lên một tiếng, toàn lực bộc phát chém một đao về phía Đông Vương, đến cả Lâm Thần cũng không thèm để ý nữa. Cũng không phải người trung niên không muốn tìm Lâm Thần gây phiền phức, chỉ là Lâm Thần dù sao cũng chỉ là Niết Hư Cảnh hậu kỳ, trong mắt gã, chỉ cần đối phó xong Đông Vương, gã có thể đánh chết Lâm Thần bất cứ lúc nào. Hơn nữa hiện tại Đông Vương khinh người quá đáng, gã thế nào cũng phải lấy lại thể diện.
Bành bành bành...
Trong chớp mắt, Đông Vương và người trung niên đã điên cuồng chiến đấu cùng một chỗ. Từng trận âm thanh trầm đục truyền ra thật xa, Lâm Thần đã bay đi mười mấy vạn mét vẫn có thể nghe thấy thanh âm điên cuồng nơi đó.
"Thật là điên cuồng." Lâm Thần hít sâu một hơi. May mà người trung niên đột nhiên xuất hiện, nếu không hắn e rằng thực sự sẽ tống mạng trong tay Đông Vương, phải nói là vận khí cực tốt.
Nói đi cũng phải nói lại, thực lực của Lâm Thần vẫn còn quá thấp. Nếu thực lực của hắn mạnh hơn một chút, đạt tới Nhất Chuyển Sinh Tử Cảnh Vương Giả, thì có lẽ khi đối mặt với Đông Vương, dù không phải đối thủ cũng có thể chạy thoát. Nhưng tương tự, nếu Lâm Thần là Nhất Chuyển Sinh Tử Cảnh Vương Giả, người trung niên kia tuyệt đối sẽ không ngồi yên nhìn Lâm Thần rời đi như vậy.
Người trung niên sở dĩ không để ý tới Lâm Thần, một phần là vì Đông Vương muốn bước lên Đại Lục, nhưng một phần khác cũng là vì thực lực của Lâm Thần quá yếu, không được gã để vào mắt.
Lâm Thần không dám có chút dừng lại, liên tục phi hành không ngừng.
Ba ngày ba đêm sau, Lâm Thần rốt cuộc dừng lại dưới một ngọn núi.
Ở Bắc Minh U Hải giết chết nhiều yêu thú như vậy vốn đã hao phí không ít tinh lực, sau đó lại bị Đông Vương truy sát, Lâm Thần đã bị thương không nhẹ. Nếu không phải ý chí của Lâm Thần kiên định, e rằng cũng không thể kiên trì phi hành liên tục ba ngày ba đêm đến nơi hẻo lánh này.
Lâm Thần lấy ra một viên đan dược trị thương còn lại, há mồm nuốt xuống.
Theo đan dược vào miệng, lập tức hóa thành một luồng khí mát lạnh.
Phải nói tài lực của Thiên Tài Học Viện cực kỳ hùng hậu, đừng nói là đan dược trị thương thông thường, ngay cả thánh dược cũng có, chỉ cần có đủ điểm thiên tài là có thể đổi được những đan dược này. Hai viên đan dược trị thương mà Lâm Thần đổi lấy trị giá năm trăm điểm thiên tài. Năm trăm điểm thiên tài nhìn thì không nhiều, nhưng đối với học viên sơ cấp thì cũng không ít, vả lại hiện tại tu vi của Lâm Thần mới là Niết Hư Cảnh hậu kỳ, đan dược trị thương phẩm giai như vậy hoàn toàn đủ cho hắn dùng.
Dưới dược lực mạnh mẽ của đan dược trị thương, vài ngày sau, thương thế của Lâm Thần đã hồi phục hoàn toàn.
Nghĩ lại cảnh tượng bị Đông Vương truy sát trước đó, hiện tại Lâm Thần vẫn còn có chút sợ hãi. Hắn khẽ trầm ngâm một lát rồi tự nhủ: "Thực lực hiện tại của ta vẫn còn quá thấp, nếu nắm giữ Nhất Diễn Kiếm Vực và Nhất Diễn Kiếm Ý thì đã không bị truy sát chật vật như thế này."
Nếu có Nhất Diễn Kiếm Vực và Nhất Diễn Kiếm Ý, Lâm Thần có thể thi triển ra Cửu Tuyến Kiếm Pháp ở mức tận cùng, đánh chết Nhất Chuyển Sinh Tử Cảnh Vương Giả sẽ càng thêm dễ dàng. Đối mặt với Ngũ Chuyển Sinh Tử Cảnh Vương Giả tuy vẫn không phải đối thủ, nhưng ít nhất cũng có một tia lực tự vệ.
Thế nhưng nắm giữ Kiếm Vực và Kiếm Ý không phải là chuyện dễ dàng, cần phải lĩnh ngộ trong thời gian dài. Hiện tại Lâm Thần không có nhiều thời gian như vậy, hắn còn phải kiếm điểm thiên tài.
Mà bốn nhiệm vụ hắn tiếp nhận ở Thiên Tài Học Viện trước đó, hiện tại đã hoàn thành ba cái. Nghĩ đến chỉ còn lại một nhiệm vụ cuối cùng, trên mặt Lâm Thần cũng lộ ra một nụ cười thản nhiên.
Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, Lâm Thần đã hoàn thành ba nhiệm vụ cấp Huyền. Trong số các học viên sơ cấp của Thiên Tài Học Viện, đây tuyệt đối là tốc độ nhanh nhất.
Dĩ nhiên Lâm Thần có thể hoàn thành nhiệm vụ nhanh như vậy cũng có quan hệ rất lớn với thực lực của chính hắn. Nếu đổi lại là học viên khác, căn bản không thể nhanh chóng giết chết Huyết Vương, Yêu Vương như thế, càng không nói đến tình huống bị Đông Vương truy sát.
Nghỉ ngơi một lát, Lâm Thần đứng dậy bay về hướng khác: "Hiện tại chỉ còn lại một nhiệm vụ cuối cùng, tìm kiếm Phong Chi Hàn Trúc. Không biết nơi nào mới có Phong Chi Hàn Trúc đây."
Lâm Thần khẽ trầm ngâm.
Nhiệm vụ cấp Huyền là nhiệm vụ có độ khó thấp nhất của Thiên Tài Học Viện. Tuy nói là vậy, nhưng thực tế độ khó vẫn không hề nhỏ. Hơn nữa nhiệm vụ cấp Huyền kiếm được quá ít điểm thiên tài, ví dụ như tìm kiếm Phong Chi Hàn Trúc này chỉ có sáu trăm điểm thiên tài, mà Phong Chi Hàn Trúc ở nơi nào hắn cũng không biết.
"Hoàn thành nhiệm vụ này, ta sẽ đi thử sức với nhiệm vụ cấp Địa. Một nhiệm vụ cấp Địa thấp nhất cũng được vài ngàn điểm thiên tài, tốt hơn thì có đến cả vạn điểm thiên tài." Với thực lực hiện tại của Lâm Thần, làm nhiệm vụ cấp Địa tuy có chút khó khăn, nhưng hắn lại thích khiêu chiến. Hơn nữa, cũng chỉ có trong những trận chiến nguy hiểm nhất mới có thể nâng cao thực lực của bản thân.
Lâm Thần hít sâu một hơi, liên tục phi hành, thực nhanh đã tới một thị trấn nhỏ. Bên cạnh thị trấn có một khu rừng rậm khổng lồ, bên trong truyền ra tiếng gầm rú của yêu thú. Thị trấn này rõ ràng là nơi tiếp tế cho những người tiến vào rừng rậm săn giết yêu thú.
Chiến đấu liên tục khiến Lâm Thần khá mệt mỏi, hắn định tìm một nơi nghỉ ngơi thật tốt, hơn nữa hắn cũng cần nghe ngóng tin tức về Phong Chi Hàn Trúc. Điều quan trọng nhất là, ở một thị trấn nhỏ như thế này hầu như không thể có Sinh Tử Cảnh Vương Giả, cũng không có đội hộ vệ, Lâm Thần không cần lo lắng bị nhận ra.
Sau khi dùng chân nguyên biến hóa dung mạo, Lâm Thần nhanh chóng đi vào một tửu lâu trong thị trấn.
Lâm Thần chỉ đơn thuần muốn nghỉ ngơi một chút.
Nghỉ ngơi ở tửu lâu một ngày, sáng sớm hôm sau, Lâm Thần đi tới một cửa tiệm bán các loại vũ khí. Hắn đương nhiên không phải muốn mua cái gì, mà là đến để dò la tin tức về Phong Chi Hàn Trúc. Vũ khí bán ở cửa tiệm này cũng tương đối cao cấp, trong đó Lâm Thần còn nhìn thấy cả bảo khí. Đã có bảo khí thì chưởng quầy của cửa tiệm này hẳn cũng là người có chút kiến thức.
Quan trọng nhất là, cái tên Phong Chi Hàn Trúc này có lẽ chính là nguyên liệu chủ chốt để chế luyện vũ khí cũng nên.
Bước vào cửa tiệm, Lâm Thần nhìn quanh những vũ khí bày biện bên ngoài, sau đó ánh mắt dừng lại ở một người trung niên mập mạp phía trước.
Tên mập kia chỉ mới là Bão Nguyên Cảnh sơ kỳ, cảm nhận được khí tức cường đại lờ mờ trên người Lâm Thần, lập tức trở nên cung kính, khom lưng nói: "Công tử cần dùng thứ gì, tiểu nhân đi lấy ngay cho công tử."
Lâm Thần cũng lười nói nhảm, trực tiếp vào thẳng vấn đề: "Ngươi có biết tin tức gì về Phong Chi Hàn Trúc không?"
Đơn giản minh bạch, không chút dây dưa dài dòng.
Tên mập ngẩn ra, có chút kinh ngạc nhìn Lâm Thần, dường như hơi bất ngờ vì Lâm Thần không tới mua đồ mà lại đi nghe ngóng đồ vật. Nhưng khí tức trên người Lâm Thần quá mạnh mẽ, hắn cũng không dám đắc tội, liền nói: "Phong Chi Hàn Trúc là vật thiết yếu để luyện khí, tiệm nhỏ của tiểu nhân chỉ là buôn bán nhỏ, không có Phong Chi Hàn Trúc."
Lâm Thần khẽ gật đầu, quả nhiên đúng như hắn nghĩ, Phong Chi Hàn Trúc là vật liệu luyện khí.
"Nơi nào có Phong Chi Hàn Trúc?" Lâm Thần hỏi.
Tên mập có chút do dự. Lâm Thần liếc hắn một cái, một áp lực khổng lồ lập tức bao trùm lấy gã mập. Gã mập rùng mình một cái, vội vàng nói: "Phong Chi Hàn Trúc cực kỳ hiếm thấy, tại hạ chỉ nghe nói ở trong Phong Chi Sơn Cốc có Phong Chi Hàn Trúc tồn tại, nhưng cụ thể có hay không thì tại hạ cũng không rõ lắm."
"Phong Chi Sơn Cốc?" Lâm Thần cau mày, hắn làm sao biết Phong Chi Sơn Cốc nằm ở nơi nào.
"Phong Chi Sơn Cốc nằm sâu trong dãy núi Thiên Mục, bên trong cực kỳ nguy hiểm, có cả yêu thú cấp chín tồn tại. Công tử thực lực mạnh mẽ, có lẽ có thể đến đó xem thử." Tên mập giải thích: "Dãy núi Thiên Mục cách đây không xa, băng qua khu rừng rậm này, đi về phía bắc vài ngày là tới."
Lâm Thần nhìn gã mập một cái, gã mập tức khắc rùng mình một cái, trong lòng có chút khó chịu. Bản thân mở cửa làm ăn, tự dưng có một thanh niên thực lực mạnh mẽ tìm tới cửa, không mua đồ thì thôi lại đi dò hỏi tin tức. Tên mập xị mặt ra, không thèm nói chuyện.
"Cái này thưởng cho ngươi." Nhìn thần tình của tên mập, Lâm Thần cũng nhận ra gã không dám nói dối. Hắn phất tay một cái lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật, bên trong đặt mấy ngàn linh thạch, sau đó thân hình nhoáng lên, biến mất tại chỗ.
Tên mập nhận lấy nhẫn trữ vật, nhìn qua một cái lập tức hớn hở ra mặt. Mấy ngàn linh thạch quả thực không phải là một con số nhỏ. Võ giả Đại Lục đông đảo, linh thạch luôn cung không đủ cầu, mấy ngàn linh thạch này hắn ít nhất cũng phải tốn vài tháng mới kiếm lại được.
Sau khi rời khỏi cửa tiệm, Lâm Thần theo lời tên mập nói, trực tiếp băng ngang qua rừng rậm. Khu rừng rậm này phạm vi cực lớn, sâu trong đó còn có yêu thú cấp tám đỉnh giai. Lâm Thần không muốn lãng phí thời gian vào những yêu thú này, trực tiếp lướt qua rời đi.
Dọc theo hướng bắc, toàn tốc phi hành hai ngày sau, quả nhiên nhìn thấy một dãy núi khổng lồ uốn lượn như hình rồng. Ở trung tâm dãy núi có hai ngọn núi hùng vĩ, trông giống như hai con mắt lồi ra vậy.
"Đây chính là dãy núi Thiên Mục?" Lâm Thần đánh giá dãy núi một chút, sau đó thân hình nhoáng lên, trực tiếp tiến vào trong lòng núi.