"Chuyện gì thế này!"
"Tượng đá Thất Tinh Thánh Hoàng sắp vỡ ra rồi!"
Viêm Mông và Nhiễm Như Hồng cũng phát hiện ra sự khác thường của bức tượng Thất Tinh Thánh Hoàng, kinh ngạc thốt lên.
Lâm Thần nhướng mày, cũng không khỏi ngẩn người. Vốn dĩ hắn đến Thần Linh Điện là để quan sát kỹ hơn tượng đá Thất Tinh Thánh Hoàng, không ngờ đúng lúc này bên trong bức tượng lại có động tĩnh.
"Không đúng, vừa rồi khi mình thi triển Thất Tinh Quyền, loáng thoáng cảm nhận được có sức mạnh lan tỏa từ trong tượng đá ra. Chẳng lẽ bức tượng thay đổi đột ngột là vì mình thi triển Thất Tinh Quyền?"
Lâm Thần chớp chớp mắt. Nếu đúng là vậy, thì thật phải bái phục Thất Tinh Thánh Hoàng. Ông để lại ba bức tượng trong Thủy Cung, chắc chắn là có chủ đích. Bức tượng thứ nhất chuẩn bị cho Thất Tinh Quyền của bức thứ hai, còn bức thứ hai lại chuẩn bị cho bức thứ ba! Vậy câu hỏi đặt ra là, bên trong bức tượng thứ ba có gì, và nó chuẩn bị cho điều gì?
Việc này tựa như một vòng tròn, Thất Tinh Thánh Hoàng đã lôi tất cả mọi người vào trong đó.
Ông ổng ổng...
Tiếng chấn động ngày một lớn. Kiếm Mi Tinh Tôn vốn định đối phó với Lâm Thần cũng hoàn toàn từ bỏ ý định. Lúc này lão đang vô cùng phấn khích nhìn vào bức tượng Thất Tinh Thánh Hoàng trước mặt, cơ thể run lên vì kích động.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Bảy luồng sáng với bảy màu sắc khác nhau gồm đen, trắng, bạc, xanh... bao phủ toàn bộ Thần Linh Điện!
Chưa dừng lại ở đó, bảy luồng sáng này biến thành bảy cột sáng khổng lồ, ầm một tiếng phá tan Thủy Cung, lao vút ra bên ngoài.
Ầm!
Toàn bộ Thủy Cung rung chuyển dữ dội.
Tuy nhiên, cả bốn người đều không bận tâm, tất cả đều dán mắt vào bảy cột sáng kia.
"Những cột sáng này..." Lâm Thần kinh hãi, từ trong đó, hắn cảm nhận được sức mạnh của các loại pháp tắc, mỗi cột sáng tương ứng với một loại pháp tắc.
Quan trọng hơn, sau khi xuyên thủng phía trên Thần Linh Điện, bảy cột sáng vẫn tiếp tục lao lên cao. Thủy Cung vốn nằm ở đáy vực nước cực sâu, nhưng những tầng nước này không hề cản được chúng, ngược lại như thể cảm ứng được sự hiện diện của bảy cột sáng nên đã tự động tản ra nhường đường.
Ngay lập tức, có thể thấy bảy cột sáng lao thẳng vào tinh không, với tốc độ kinh hoàng.
Có lẽ chỉ trong một hơi thở, hoặc thậm chí là một phần triệu của hơi thở, bảy cột sáng đã bao phủ lên bảy hành tinh của Thất Thánh Tinh!
Mặc dù vực nước không cách quá xa Thất Thánh Tinh, nhưng quãng đường cũng vô cùng dài. Việc ánh sáng chiếu từ vực nước đến Thất Thánh Tinh đã khiến toàn bộ Thất Tinh Thánh Địa gần như lặng ngắt vì kinh ngạc.
"Thất Thánh Tinh! Quả nhiên là Thất Thánh Tinh! Mình không đoán sai, ha ha ha..."
Kiếm Mi Tinh Tôn lúc này đã kích động đến mức gần như điên loạn, ánh mắt tràn đầy vẻ cuồng nhiệt.
"Truyền thuyết đó quả nhiên không sai, Thất Thánh Tinh chính là mệnh môn của Thất Tinh Thánh Địa. Ha ha ha, gần sông thì dễ lấy nước, tất cả đều là của ta!"
Kiếm Mi Tinh Tôn cười lớn rồi vút một cái, biến mất khỏi chỗ cũ, lao thẳng theo cột sáng hướng về phía Thất Thánh Tinh.
Lâm Thần, Nhiễm Như Hồng và Viêm Mông ngẩn người tại chỗ.
"Truyền thuyết gì?"
Lâm Thần hoàn toàn không hiểu lời Kiếm Mi Tinh Tôn nói. Thất Tinh Thánh Địa, hay nói đúng hơn là Thất Thánh Tinh, lại còn có truyền thuyết sao?
Tuy nhiên Lâm Thần cũng biết, dù mình đã ở trong Thất Tinh Thánh Địa, nhưng hiểu biết về nơi này vẫn còn hạn hẹp, nhất là những chuyện cực kỳ bí mật.
Nhiễm Như Hồng nghe xong lời Kiếm Mi Tinh Tôn, sắc mặt thay đổi, kinh ngạc nói: "Là truyền thuyết về Thất Thánh Tinh. Tương truyền trong Thất Thánh Tinh có bảy vị chủ tể, nếu có thể tiến vào đó, sẽ có cơ hội nhận được Thất Tinh Đại Đạo Quyết."
"Thất Tinh Đại Đạo Quyết?!"
Mắt Lâm Thần sáng lên. Mục đích hắn đến Thất Tinh Thánh Địa chẳng phải là để tìm Thất Tinh Đại Đạo Quyết, tìm cách khai phá một phương thế giới để cứu Thần Hải sao?
"Đúng vậy, truyền thuyết vẫn chỉ là truyền thuyết, không ai biết có thật hay không. Nhưng truyền thuyết có nhắc đến một điểm: Thất Thánh Tinh bình thường không phải là Thất Thánh Tinh thực thụ, chỉ khi chìa khóa mở ra thì nó mới là chính nó."
Cái gọi là chìa khóa, không cần nghĩ cũng biết chính là bảy cột sáng kia. Cũng vì nhận ra tác dụng của chúng nên Kiếm Mi Tinh Tôn mới kích động đến vậy.
Viêm Mông thấy Kiếm Mi Tinh Tôn đã đi, hắn lạnh người. Không có Kiếm Mi Tinh Tôn giúp đỡ, làm sao hắn đối phó được với Lâm Thần và Nhiễm Như Hồng? Hắn sợ hãi, vội vã bay theo hướng cột sáng để rời khỏi Thủy Cung.
Nhiễm Như Hồng cũng sốt ruột: "Lâm Thần, có hứng thú cùng đến Thất Thánh Tinh không? Ở đó chắc chắn có những thứ quý giá hơn Thủy Cung nhiều. Hơn nữa, biến động lần này sẽ thu hút vô số cường giả, các Bán Bộ Chủ Tể sẽ đổ về từ khắp nơi, chúng ta ở gần nên có thể chiếm tiên cơ."
Lâm Thần gật đầu: "Đi, nhưng tôi còn chút việc."
"Được, vậy tôi đi trước, nếu cần giúp đỡ cứ liên lạc." Nhiễm Như Hồng để lại một tấm lệnh bài rồi hóa thành một vệt sáng biến mất.
Trong nháy mắt, chỉ còn lại Lâm Thần. Hắn muốn đến Thất Thánh Tinh, nhưng không thể mang theo Cao Nguyệt. Dù Cao Nguyệt đang ở trong Chân Ngĩ Thế Giới, nhưng sắp tới sẽ có rất nhiều Bán Bộ Chủ Tể kéo đến, hắn không thể đảm bảo an toàn cho nàng.
Lâm Thần biến mất, tiến vào Chân Ngĩ Thế Giới.
Trong thế giới này, huyết hải lơ lửng giữa không trung, sau khi luyện hóa thì chỉ còn lại chưa đầy một nửa. Huyết Ma vốn đã bị Lâm Thần dùng thế giới lực nghiền nát, còn Cao Nguyệt đang ngồi xếp bằng trên một ngọn núi, dường như đang tu luyện.
"Cao Nguyệt." Lâm Thần truyền âm.
"Chuyện gì?" Giọng Cao Nguyệt lạnh lùng vang lên. Nàng mở mắt, vẻ mặt đạm mạc, nhưng Lâm Thần vẫn thấy một tia hy vọng trong mắt nàng.
Lâm Thần ngẩn người. Cao Nguyệt có vẻ bất thường. Hắn vốn hiểu rõ tâm tư của nàng, nàng luôn giữ khoảng cách với hắn nhưng không đến mức lạnh lùng như vậy, hơn nữa tia hy vọng kia lại càng khó hiểu.
"Không có gì." Lâm Thần khẽ lắc đầu, vẻ mặt bình thản nhưng linh hồn lực đã âm thầm quét qua.
Linh hồn lực của hắn hiện giờ vô cùng mạnh mẽ, đặc biệt là sau khi được ý chí Thất Tinh Thánh Hoàng tôi luyện hai lần. Trong khoảnh khắc, linh hồn lực đã bao phủ hoàn toàn lấy Cao Nguyệt. Nàng không hề phản ứng.
Ở phía đối diện, khi nghe Lâm Thần nói, trong mắt Cao Nguyệt thoáng qua vẻ thất vọng. Lâm Thần thấy rõ điều đó, sắc mặt trầm xuống, sát ý dâng trào.
"Ra đây!" Lâm Thần quát lớn.
Cao Nguyệt giật mình, nhưng ngay sau đó gương mặt trở nên dữ tợn, cười gằn: "Khà khà, không hổ là Lâm Thần, vẫn bị ngươi phát hiện."
Đó là giọng của Huyết Ma! Hóa ra Huyết Ma chưa chết. Khi Lâm Thần dùng thế giới lực tiêu diệt hắn, Huyết Ma đã điều khiển huyết hải bao phủ lấy Cao Nguyệt, đồng thời đưa hạt giống Huyết Ma vào cơ thể nàng, cưỡng ép chiếm đoạt thân xác và đè nén linh hồn của nàng.
"Lâm Thần, ta đã bảo ngươi thả ta ra, ngươi lại muốn giết ta. Nếu vậy thì ta sẽ chiếm lấy thân xác này. Khà khà, nhóc con, người nữ tử này là người yêu của ngươi phải không? Nếu không muốn nàng chết, thì thả ta ra!" Huyết Ma âm hiểm đắc ý nói.