Tại vùng lãnh thổ của Ma tộc ở Thiên Ngoại Thiên, không gian xuất hiện tình trạng sụp đổ, số lượng các bậc Vương giả và Huyền Tôn cảnh Sinh Tử tử trận không sao đếm xuể. Trong đó, các võ giả Ma tộc dưới cảnh Sinh Tử lại càng nhiều vô kể, căn bản không thể thống kê.
Quan trọng nhất là, hiện nay vùng lãnh thổ Ma tộc xảy ra tình trạng như vậy, chỉ sợ chẳng bao lâu nữa sẽ dần lan rộng ra Nhân tộc, thậm chí là toàn bộ Thiên Ngoại Thiên. Đến lúc đó chính là thời điểm Thiên Ngoại Thiên hoàn toàn hủy diệt, cũng là lúc một luân hồi, một thời đại mới được mở ra.
"Phải lấy được Tử Tiêu Giới." Lâm Thần hít sâu một hơi, áp lực vô hình đè nặng lên người anh. Thời gian ngày càng cấp bách, cũng buộc phải sớm lấy được Tử Tiêu Giới, nếu không hậu quả sẽ khôn lường.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã qua nửa tháng.
Từ sớm, khi vòng chung kết vẫn chưa chính thức bắt đầu, quảng trường Thần Chiến đã chật kín những vị Càn Khôn Chi Chủ. Trong đó, rất nhiều người đã đến đây từ ngay khi vòng luân hồi vừa kết thúc. Suốt nửa tháng này, họ đều sống ngay tại quảng trường. Không còn cách nào khác, chung kết Thần Chiến quá quan trọng! Nó quyết định thứ hạng của toàn bộ cuộc thi!
Là vòng chung kết của Thần Chiến, bất kể trận đấu nào cũng chắc chắn vô cùng đặc sắc, là điều mà vòng luân hồi vạn lần không thể so sánh. Dù sao vòng luân hồi còn có thể xảy ra trường hợp như Lâm Thần và Y Thanh Vân, nhưng tại vòng chung kết thì điều đó hoàn toàn không thể.
Chung kết, nhất định sẽ vô cùng đặc sắc!
"Ban đầu vòng loại trực tiếp có hơn hai trăm tám mươi người thăng cấp, vòng luân hồi lấy top một trăm, tổng cộng là gần bốn trăm người."
"Vòng chung kết lần này cũng như những kỳ trước, vẫn theo hình thức lôi đài một chọi một. Tuy nhiên không giống vòng luân hồi là phải đấu với tất cả mọi người, mà áp dụng chế độ thăng cấp qua chiến đấu: thắng đối thủ thì coi như thăng cấp một lần, bước vào vòng tiếp theo. Nếu thua sẽ đấu với những người thua khác, hơi giống với vòng loại và vòng luân hồi trước đó."
"Không biết vì sao, quy tắc lại có chút thay đổi so với quá khứ. Nhưng vẫn lấy việc tuyển chọn thiên tài cường giả làm trọng, chỉ người có thực lực mạnh mới có thể thăng cấp, hơn nữa độ khó đã tăng lên một chút."
"Hê hê, mặc kệ đi, dù sao kẻ thực lực yếu rất khó thăng cấp, như vậy càng xem được những trận đấu đặc sắc hơn."
Rất nhiều Càn Khôn Chi Chủ bàn tán xôn xao, nguyên nhân chính là quy tắc chung kết Thần Chiến lần này lại có những biến động nhỏ. Việc thay đổi quy tắc là điều đột ngột, Kim Nguyên Chi Chủ bất ngờ thông báo cho mọi người, vì thế cũng gây ra không ít tiếng ồn ào. May mắn thay, sự thay đổi nhỏ này không ảnh hưởng lớn, không có thực lực thì căn bản không thể thăng cấp.
"Lâm Thần, Thiên Lạc."
Phù Minh nhìn về phía Lâm Thần và Thiên Lạc, cười nói: "Không chừng lúc nào đó chúng ta sẽ gặp nhau, đến lúc đó, ta sẽ không nương tay đâu."
Thiên Lạc cười hì hì: "Phù ca, có câu này của huynh là đủ rồi, ta sớm đã muốn đấu với huynh một trận, chỉ là không có cơ hội, nay cuối cùng đã có dịp."
Vừa nói, trên người Thiên Lạc bộc phát một luồng uy áp Thú Thần cuồng bạo, chiến ý hừng hực sục sôi khiến Phù Minh sững sờ. Xem ra nếu mình không dốc toàn lực, chỉ sợ sẽ bị tên Thiên Lạc này hành hạ mất.
"Một kỷ nguyên luân hồi mới mở một kỳ Thần Chiến, cơ hội hiếm có, bất kể là ai cũng sẽ dốc toàn lực." Lâm Thần nói, Thần Chiến lần này, dù thế nào đi nữa, anh cũng phải giành được top mười, thậm chí là top ba!
Anh không biết để đạt được Càn Khôn Giới thì bắt buộc phải vào top mười hay top ba. Nhưng có thể khẳng định, chỉ khi lọt vào top mười mới có một tia hy vọng lấy được Càn Khôn Giới, bởi vì chỉ top mười Thần Chiến mới có tư cách đến nơi bổn nguyên của Thần Hải để tham ngộ.
Ông ông ông!
Một hồi âm thanh nhẹ vang lên, thẻ bài Thần Chiến trong tay Lâm Thần, Thiên Lạc, Phù Minh và Y Mạn đều rung động khẽ. Y Mạn là người đầu tiên lật thẻ bài ra, nhìn thoáng qua rồi thần sắc hơi động: "Lôi đài số năm."
"Ta là lôi đài số hai mươi."
"Lôi đài số tám mươi chín."
"Của ta cũng ra rồi, là lôi đài số năm mươi chín. Nhưng là của vòng thứ hai."
Các đệ tử Tử Tiêu Ngục khác cũng lần lượt lên tiếng.
Trên quảng trường Thần Chiến tổng cộng có hơn một trăm lôi đài, theo quy tắc mỗi lôi đài hai người, một vòng đấu cũng chỉ tối đa hơn hai trăm người, cho nên một cuộc thi tổng thể cần hai vòng đấu.
Trong đó có người đấu ngay vòng một, cũng có người được sắp xếp vào vòng hai.
"Số năm mươi ba." Lâm Thần thuộc vòng đấu đầu tiên, nhìn lôi đài số năm mươi ba, có thể thấy trên đó chưa có ai, rõ ràng đối thủ của anh cũng chưa lên đài.
"Chư vị, dốc toàn lực nhé." Y Mạn nhìn mọi người một cái, thần sắc lạnh lùng đi về phía lôi đài số năm. Cô cũng đấu vòng một, chỉ là khi cô vừa đi chưa được bao xa, trên lôi đài số năm đã có một thanh niên đứng đó. Thanh niên này khí tức bất phàm, là đệ tử của một trong mười hai thế lực đỉnh cao.
"Trận đấu của người này ta từng xem qua, chắc không phải đối thủ của Y Mạn." Phù Minh nhìn thoáng qua rồi nói: "Chư vị, chung kết Thần Chiến bắt đầu rồi, hãy dốc toàn lực tranh đoạt thứ hạng đi. Thứ hạng của các ngươi càng cao thì thành tựu tương lai càng lớn, vì vậy, hãy nỗ lực!" Hắn gật đầu với Lâm Thần và Thiên Lạc, rồi cũng đi về phía lôi đài của mình.
Cuộc thi cuối cùng của Thần Chiến, bất kể là ai cũng sẽ cố gắng tranh đoạt, dù sao nó liên quan đến tài nguyên tu luyện trong một thời gian dài sắp tới, thậm chí không chừng có thể nhờ đó mà thành tựu Chân Thần. Mặc dù khả năng này gần như bằng không, nhưng tương lai thế nào ai mà biết được. Vì vậy mỗi người đều phải tranh thủ.
Một vài đệ tử không thể thăng cấp thì nhìn những người khác bước lên lôi đài với ánh mắt ngưỡng mộ, khẽ thở dài, đồng thời hạ quyết tâm, lần Thần Chiến tới nhất định phải nỗ lực, dù thế nào cũng phải bước lên được vòng chung kết.
---❊ ❖ ❊---
Trên lôi đài số năm mươi ba.
Lâm Thần nhìn sang các lôi đài khác, đối thủ của Thiên Lạc là một nữ tử mặc y phục đen, khí tức bất phàm, nhưng không thể đoán ra là thuộc thế lực nào. Dù sao Càn Khôn Chi Chủ đến tham gia Thần Chiến rất đông, Lâm Thần cũng không thể biết rõ lai lịch và thân phận của từng người.
Đối thủ của Phù Minh là một người đã thăng cấp thành công, đệ tử của Huyết Nguyệt Thần Giáo, xét riêng về khí tức thì kém Phù Minh một bậc. Dù sao Phù Minh cũng là người đứng đầu Tử Tiêu Ngục, thực lực rất mạnh, không phải người bình thường muốn thắng là thắng được.
"Lâm Thần, là ngươi. Chết tiệt, sao trận đầu tiên ta đã gặp phải ngươi." Ngay lúc Lâm Thần đang quan sát, một thanh niên dáng người hơi gầy gò, khí tức lúc ẩn lúc hiện tỏa ra luồng hàn ý sắc lạnh đã bước lên lôi đài.
Sắc mặt thanh niên thay đổi, có vẻ tức giận vì vừa bắt đầu đã gặp phải Lâm Thần.
Trùng hợp thay, trong vòng luân hồi, Lâm Thần vừa vặn đã đấu với thanh niên này, và dùng một kiếm đánh bại đối thủ.
"Còn muốn chiến không?" Lâm Thần nửa cười nửa không hỏi.
Trước kia Lâm Thần có thể đánh bại hắn, thì bây giờ vẫn có thể.
Cũng chính vì vậy, thanh niên mới cảm thấy tức giận. Vốn dĩ hắn vất vả lắm mới thăng cấp được, cứ tưởng nếu vận may tốt cộng thêm nỗ lực và tung ra lá bài tẩy, có lẽ còn có cơ hội tranh đoạt top một trăm. Nhưng giờ lại gặp Lâm Thần ngay từ đầu, về thực lực của Lâm Thần, hắn hiểu rất rõ.
"Lúc trước ta đấu với hắn, hắn không dốc toàn lực, ta cũng còn lá bài tẩy chưa tung ra. Nhưng... cho dù ta tung ra lá bài tẩy, sợ rằng cũng không thể đánh bại hắn. Đáng ghét, sao trận đầu lại để ta gặp hắn chứ."
Trong lòng thanh niên vô cùng phẫn nộ và bất lực, tất cả đều do thẻ bài Thần Chiến sắp đặt, hắn không thể thay đổi, chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Nhưng đấu với Lâm Thần, hắn chắc chắn thua không nghi ngờ.
Chợt nghe tiếng Lâm Thần, ngẩng đầu lên, thanh niên không cam lòng nói: "Tại sao không cần, đã gặp rồi thì cứ chiến. Trong từ điển của ta chưa bao giờ có hai chữ nhận thua!"
Thanh niên hừ lạnh một tiếng, bước tới một bước, tay phải nắm chặt thành quyền, tung một cú đấm như đạn pháo, tạo ra một làn sóng xung kích giữa không trung, lao thẳng về phía Lâm Thần.
Ông ông ông~~
Sóng xung kích lan tỏa ra xung quanh, làm không gian rung động phát ra tiếng kêu trầm đục.
Thấy cảnh này, Lâm Thần tán thưởng gật đầu. Không phải ai cũng là Y Thanh Vân. Y Thanh Vân có thể nói không đánh là không đánh, đó là vì hắn thực sự quá tự phụ với bản thân, hơn nữa bản thân hắn rất mạnh, hắn tự tin có thể đánh bại đối thủ, chỉ là vì việc khác mà bị trì hoãn.
Còn những người khác nếu nhận thua, nghe thì không có ảnh hưởng gì lớn, nhưng thực tế đã để lại một tia bóng ma trong lòng, lâu dần sẽ ảnh hưởng đến tâm trí, cuối cùng thậm chí ảnh hưởng đến việc tu luyện, hay dẫn đến nhập ma.
Chuyện này ở Thần Hải không hiếm gặp.
Thanh niên này dù biết không phải đối thủ mà vẫn chọn chiến đấu, riêng phần tâm tính này đã không phải người thường có thể so sánh.
"Đáng tiếc thực lực còn quá yếu." Lâm Thần cũng không dùng đến Du Long Kiếm, anh phất tay một cái, một luồng kiếm khí chứa đựng sự hủy diệt và bóng tối liền bắn ra.
Xoẹt!
Bản chất Ám Diệt tựa như kiếm khí, lao về phía trước.
Ầm~
Kiếm khí bản chất Ám Diệt va chạm với nắm đấm của thanh niên, chỉ nghe một tiếng trầm đục, thanh niên hừ lạnh một tiếng, sắc mặt trắng bệch, khóe miệng rỉ ra một vệt máu, thân thể như diều đứt dây văng ngược ra sau.
Một tiếng "bịch" vang lên, hắn rơi mạnh xuống đất, còn trượt dài trên mặt sàn lôi đài một quãng rất xa, cuối cùng rơi khỏi lôi đài mới dừng lại.
"Hộc." Thanh niên từ từ đứng dậy, thần sắc kiêng dè, nghiêm trọng nhìn Lâm Thần, rồi chắp tay, trầm giọng nói: "Ta tuy giờ thua rồi, nhưng ta sẽ không thua mãi, lần sau ta nhất định sẽ đánh bại ngươi."
Nói đoạn, thanh niên quay người rời đi.
"Thú vị."
Lâm Thần cười nhạt, cũng không để tâm đến lời của thanh niên. Sau khi Kim Nguyên Chi Chủ tuyên bố Lâm Thần chiến thắng, anh liền nhảy khỏi lôi đài. Thắng trận này, anh đã thành công thăng cấp vòng sau.
Trên các lôi đài, những trận đấu kết thúc nhanh như vậy dù sao cũng là thiểu số. Lúc này đại đa số mọi người vẫn đang chiến đấu. Đối thủ của Thiên Lạc là một nữ tử áo đen, nữ tử này như ẩn mình trong bóng tối, vậy mà lại tu luyện bản chất Ám Hắc! Bản chất Ám Hắc và bản chất Hắc Ám nhìn qua thì giống nhau, nhưng thực tế lại có sự khác biệt rất lớn.
Bản chất Hắc Ám là vật chất hắc ám, một khi phóng thích, xung quanh sẽ bị bóng tối bao trùm. Bản chất Ám Hắc thì không như vậy, dù phóng thích thì xung quanh cũng khó mà cảm nhận rõ rệt.
Dưới bản chất Ám Hắc này, tốc độ của nữ tử áo đen vô cùng nhanh.
"Gầm gầm!"
Thiên Lạc không ngốc, nếu chỉ so tốc độ, cậu hoàn toàn không phải đối thủ của nữ tử áo đen. Muốn đánh bại đối thủ, phải chủ động tấn công, may thay phạm vi tấn công của cậu rất lớn. Hóa thân thành Bạo Hùng, Thiên Lạc gầm lên một tiếng, tạo thành một luồng sóng âm xung kích, đồng thời móng vuốt khổng lồ vung mạnh xuống, "ầm" một tiếng cào nát mặt sàn lôi đài, tạo ra một vết hằn sâu hoắm, hơn nữa còn có sức mạnh cường đại truyền qua lôi đài ra khắp mọi hướng.
Trong tình huống này, dù nữ tử áo đen có tốc độ nhanh đến đâu cũng chắc chắn sẽ bị sóng âm và sức mạnh này đánh trúng.