TỪNG THỀ ƯỚC

Lượt đọc: 1889 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.1 Chương 1: Trời sinh ta vốn kẻ ngông cuồng. Q.1 Chương 2: Lỡ vướng phải lưới trần giăng mắc. Q.1 Chương 3: Hẳn duyên xưa trúc trắc chi đây. Q.1 Chương 4: Dáng ngà vẻ ngọc ngất ngây say[1]. Q.1 Chương 5: Thư ngắn tình dài, lòng khôn tỏ. Q.1 Chương 6: Rừng vắng riêng mình ta vò võ[1]. Q.1 Chương 7: Một đời đẹp nhất khắc này thôi. Q.1 Chương 8: Cây cao mây quấn mãi chẳng rời. Q.1 Chương 9: Chữa vạn người, riêng mình khó chữa. Q.1 Chương 10: Dưới cội hoa đào cùng thề hứa. Q.1 Chương 11: Chàng đừng quên, hẹn nặng tày non[1]. Q.1 Chương 12: Đa tình chỉ chuốc lấy hao mòn[1]. Q.1 Chương 13: Gió thu se sắt lùa biên ải. Q.1 Chương 14: Nắm chặt tay, bên nhau mãi mãi[1]. Q.1 Chương 15: Ngỡ vô tình, thực vẫn hữu tình[1]. Q.1 Chương 16: Cảnh ấy đêm này thoắt trôi nhanh[1]. Q.1 Chương 17: Trời đất bao la còn lúc hết[1]. Q.2 Chương 1: Dù chẳng tương tư cũng khó quên­­[1]. Q.2 Chương 2: Gặp nhau há dễ nhận được liền[1]. Q.2 Chương 3: Trời dẫu có già, tình chẳng đổi. Q.2 Chương 4: Đường trắc trở, tự mình tìm lối[1]. Q.2 Chương 5: Gió Đông Bắc, hoan tình nhạt nhẽo (1). Q.2 Chương 6. Q.2 Chương 7: Đời đời xin nguyện làm huynh đệ[1]. Q.2 Chương 8: Nhớ chàng hận chàng, chàng có hay[1]. Q.2 Chương 9: Thề hẹn còn đây, tình khôn giữ. Q.2 Chương 10: Đa tình chỉ chuốc lấy hận sầu[1]. Q.2 Chương 11: Đập đàn hủy rượu, luống lẻ loi. Q.2 Chương 12: Thế gian khó vẹn cả đôi đàng. Q.2 Chương 13: Thề đem máu biếc đền nợ nước. Q.2 Chương 14: Hẹn thề sinh tử mãi bên nhau[1]. Q.2 Chương 15: Đương quyến luyến, hiệu kèn đã giục. Q.2 Chương 16: Đào rụng tơi bời, người ly biệt. Q.2 Chương 17: Gió tung bông liễu, giang sơn ngả[1]. Q.2 Chương 18: Vì chưng nạn nước, mang khôi giáp[1]. Q.2 Chương 19: Sống đoàn tụ, thác ôm hoài niệm. Q.2 Chương 20: Vĩ thanh. Q.2 Chương 21: Hậu ký.
Tiến »
Q.2 Chương 21: Hậu ký.

❊ ❊ ❊

Về trận chiến giữa Hoàng Đế và Xi Vưu, những ghi chép truyền lại vô cùng hàm hồ, nói Hoàng Đế và Viêm Đế giao chiến bảy trận đều thắng, sau đó giao chiến với Xi Vưu, thuộc hạ của Viên Đế đánh chín trận thua cả chín. Phe chính nghĩa của Hoàng Đế sắp bại dưới tay bè lũ Xi Vưu hung tàn ác độc, sau cùng nhờ con gái, Hoàng Đế mới có thể lập nên kỳ tích, chuyển bại thành thắng, nhưng chẳng rõ tại sao, Thiên nữ Bạt lại trở thành Hạn Bạt hung ác, không thể quay về Thần tộc nữa. Theo Đại Hoang Bắc kinh trong Sơn Hải kinh ghi chép: “Có người con gái mặc áo xanh, tên Bạt, là con gái Hoàng Đế. Xi Vưu rèn đúc binh khí chống lại Hoàng Đế, Hoàng Đế liền phái Ứng Long tới vùng đồng hoang Ký Châu tấn công Xi Vưu. Ứng Long tích trữ thật nhiều nước, nhưng Xi Vưu lại mời Phong Bá và Vũ Sư tới, làm mưa to gió lớn. Hoàng Đế lại lệnh cho Thiên Nữ Bạt giáng phàm trợ chiến, chặn đứng mưa gió, cuối cùng giết Xi Vưu. Bạt vì cạn kiệt thần lực, cũng không thể quay về trời nữa, nơi nàng cư trú quanh năm không có một giọt mưa. Thúc Quân đem chuyện này bẩm lại với Hoàng Đế, Hoàng Đế bèn an trí Bạt ở phía Bắc Xích thủy.”

Về con gái Viêm Đế Thần Nông Thị, theo truyền thuyết, trên Tuyên sơn có một giống dâu, vì con gái của Viêm Đế bốc cháy tại chính gốc cây này, đuổi theo Vũ Sư Xích Tùng Tử, thăng thiên mà đi, nên được gọi là dâu Đế Nữ. Theo Trung Sơn kinh trong Sơn Hải kinh chép lại: “Về phía Đông năm mươi lăm dặm, có ngọn núi tên Tuyên sơn… Trên có giống dâu, bề ngang năm mươi thước, cành chẽ làm bốn nhánh, lá to hơn một thước, gỗ đỏ, hoa vàng, đài xanh, gọi là dâu Đế Nữ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.1 Chương 1: Trời sinh ta vốn kẻ ngông cuồng. Q.1 Chương 2: Lỡ vướng phải lưới trần giăng mắc. Q.1 Chương 3: Hẳn duyên xưa trúc trắc chi đây. Q.1 Chương 4: Dáng ngà vẻ ngọc ngất ngây say[1]. Q.1 Chương 5: Thư ngắn tình dài, lòng khôn tỏ. Q.1 Chương 6: Rừng vắng riêng mình ta vò võ[1]. Q.1 Chương 7: Một đời đẹp nhất khắc này thôi. Q.1 Chương 8: Cây cao mây quấn mãi chẳng rời. Q.1 Chương 9: Chữa vạn người, riêng mình khó chữa. Q.1 Chương 10: Dưới cội hoa đào cùng thề hứa. Q.1 Chương 11: Chàng đừng quên, hẹn nặng tày non[1]. Q.1 Chương 12: Đa tình chỉ chuốc lấy hao mòn[1]. Q.1 Chương 13: Gió thu se sắt lùa biên ải. Q.1 Chương 14: Nắm chặt tay, bên nhau mãi mãi[1]. Q.1 Chương 15: Ngỡ vô tình, thực vẫn hữu tình[1]. Q.1 Chương 16: Cảnh ấy đêm này thoắt trôi nhanh[1]. Q.1 Chương 17: Trời đất bao la còn lúc hết[1]. Q.2 Chương 1: Dù chẳng tương tư cũng khó quên­­[1]. Q.2 Chương 2: Gặp nhau há dễ nhận được liền[1]. Q.2 Chương 3: Trời dẫu có già, tình chẳng đổi. Q.2 Chương 4: Đường trắc trở, tự mình tìm lối[1]. Q.2 Chương 5: Gió Đông Bắc, hoan tình nhạt nhẽo (1). Q.2 Chương 6. Q.2 Chương 7: Đời đời xin nguyện làm huynh đệ[1]. Q.2 Chương 8: Nhớ chàng hận chàng, chàng có hay[1]. Q.2 Chương 9: Thề hẹn còn đây, tình khôn giữ. Q.2 Chương 10: Đa tình chỉ chuốc lấy hận sầu[1]. Q.2 Chương 11: Đập đàn hủy rượu, luống lẻ loi. Q.2 Chương 12: Thế gian khó vẹn cả đôi đàng. Q.2 Chương 13: Thề đem máu biếc đền nợ nước. Q.2 Chương 14: Hẹn thề sinh tử mãi bên nhau[1]. Q.2 Chương 15: Đương quyến luyến, hiệu kèn đã giục. Q.2 Chương 16: Đào rụng tơi bời, người ly biệt. Q.2 Chương 17: Gió tung bông liễu, giang sơn ngả[1]. Q.2 Chương 18: Vì chưng nạn nước, mang khôi giáp[1]. Q.2 Chương 19: Sống đoàn tụ, thác ôm hoài niệm. Q.2 Chương 20: Vĩ thanh. Q.2 Chương 21: Hậu ký.
Tiến »