Giống như lời của tăng nhân Chính Viễn đã nói, vùng đất Ấn Nam Quốc này dạo gần đây không được thái bình.
"Hơn nữa, hôm nay trong vương cung có nhiều đứa trẻ hôn mê như vậy, nhất định đã thu hút sự chú ý của những kẻ có lòng riêng. Biết đâu chừng hiện tại đã có người đang giám sát hành tung của chúng ta, tiếp theo đây làm việc gì chúng ta cũng phải vạn phần cẩn thận!"
Giang Lê lên tiếng nhắc nhở một câu, mọi người nghĩ lại càng thêm kinh hồn bạt vía.
Trong vương cung Ấn Nam Quốc đang có hơn hai ngàn đứa trẻ hôn mê, tình huống này không thể dùng từ kỳ lạ để diễn tả nữa, mà phải là vô cùng quái dị, rất dễ khiến người ta liên tưởng đến chuyện yêu vật xuất thế.
Cho dù không phải như vậy, vạn nhất gặp phải kẻ nào tinh ý, phát hiện ra những đứa trẻ này đều có linh căn, thì không phải là không có khả năng.
Đến lúc đó tin tức rò rỉ, những "mầm non tu tiên" này bị tán tu bắt đi bán cho Thăng Tiên Các còn là chuyện nhỏ, tiện tay "cướp giàu chia nghèo" luôn mấy người bọn họ thì mới là rắc rối lớn.
"Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Mọi người đều không quyết định được.
Ở trong đám đệ tử ngoại môn mới vào của Tàng Kinh Cốc, họ được coi là mạnh, nhưng đó cũng chỉ là "so bó đũa chọn cột cờ".
Nói cho cùng, trên bề nổi họ vẫn chỉ là bảy kẻ Luyện Khí sơ kỳ, một kẻ Luyện Khí trung kỳ, miễn cưỡng nắm giữ được vài môn pháp thuật, hoàn toàn là những tân binh tơ lơ mơ.
Bắt nạt phàm nhân thì còn được, chứ đối đầu với các tu sĩ khác thì thực sự quá yếu thế.
"Địa giới của Ấn Nam Quốc gần Từ Hàng Tự hơn hay gần Tàng Kinh Cốc hơn?"
Trong lúc mọi người đang sầu lo không biết làm sao, Giang Lê đột nhiên hỏi một câu.
"Dĩ nhiên là Tàng Kinh Cốc, nếu không thì nhiệm vụ này cũng đã chẳng được phát xuống ngoại môn của chúng ta."
Vu Bán Hạ sau khi trả lời, bản thân gã cũng nghĩ ra điều gì đó.
"Ý của đệ là..."
"Phải, tuy rằng chúng ta vẫn chưa biết cụ thể nội tình, nhưng sự kiện yêu vật xuất thế lần này quả thực đã thu hút không ít tu sĩ kéo đến."
"Đến cả đệ tử của Từ Hàng Tự cũng đã tới, Tàng Kinh Cốc của chúng ta không có lý nào lại không có người đến."
Giang Lê dừng lại một chút rồi nói tiếp.
"Trước đây khi còn ở trong tông môn, chúng ta hoàn toàn không nghe thấy tin tức gì về việc yêu vật xuất thế, chuyện này có hai khả năng."
"Một là, tin tức này mới truyền ra sau khi chúng ta lên đường."
"Hai là, tin tức chỉ lưu truyền trong nội môn tông môn, đệ tử ngoại môn không có kênh để biết."
"Cá nhân ta thiên về khả năng thứ hai hơn. Nếu không, chỉ vẻn vẹn năm ngày ngắn ngủi không đủ để tụ hội đông đảo tu sĩ như thế."
Giang Lê nói xong, mắt mọi người đều sáng lên.
"Ý của đệ là, rất có thể đệ tử nội môn, thậm chí là trưởng lão tông môn đã đến đây rồi, thậm chí đang ở ngay trong thành!"
Lục Thiển Thiển sau khi nuốt vào một viên Hồi Khí Đan, sắc mặt trông đã có tinh thần hơn nhiều.
Nếu có trưởng lão tông môn ở đây, tuyệt đối có đủ khả năng bảo vệ họ chu toàn, tán tu bình thường nào dám có hành vi vô lễ.
"Không chỉ là vấn đề an toàn, trên người đệ tử nội môn và trưởng lão tông môn chắc chắn đều có truyền tấn linh thạch có thể liên lạc với tông môn. Chỉ cần tìm được họ nhờ giúp đỡ liên lạc, nhiệm vụ của chúng ta có thể trực tiếp hoàn thành."
Điều bọn họ không nói ra là, có lẽ phần lớn phần thưởng sẽ bị chia mất. Nhưng vào lúc này, đây đã là lựa chọn tốt nhất rồi.
---❊ ❖ ❊---
Đêm khuya, trong vương cung Ấn Nam Quốc đột nhiên lướt qua bốn bóng đen.
Bốn bóng người lướt ra từ thiên điện vương cung, như quỷ mị né tránh từng đội thị vệ tuần tra, sau vài cú nhảy vọt nhẹ nhàng đã vượt qua bức tường bao quanh vương cung, đứng trên đường cái bên ngoài.
"Mọi người cẩn thận hành sự, ưu tiên bảo vệ an toàn của bản thân, hai canh giờ sau tập hợp tại đây!"
Giọng nói của Vu Bán Hạ truyền ra từ dưới chiếc mũ trùm đầu của áo choàng đen, dứt lời bốn bóng người liền phân tán theo bốn hướng, nhanh chóng ẩn mình vào bóng tối, khó lòng nhận ra hành tung.
Bốn người này tự nhiên là Giang Lê, Vu Bán Hạ, Khúc Thiên Phàm và Vương Lưu Lương.
Sau khi bàn bạc, cuối cùng họ quyết định vẫn do bốn người có thực lực mạnh nhất ra ngoài dò xét đêm nay, nghe ngóng tình báo và cố gắng tìm kiếm trưởng lão tông môn hoặc đệ tử nội môn của Tàng Kinh Cốc tại nơi này.
"Không ngờ ngoài Vu Bán Hạ ra, kẻ mạnh nhất trong số những người còn lại lại là Vương Lưu Lương mang đậm khí chất thư sinh kia."
Vương Lưu Lương kia không chỉ có tu vi Luyện Khí đã cận kề trung kỳ, mà võ nghệ trên người cũng vô cùng bất phàm. Ở giai đoạn đầu tu tiên nghèo rớt mồng tơi này, đây cũng là một vốn liếng không tồi.
So với khinh công của đối phương, tốc độ của Giang Lê tuy nhanh nhưng lại thiếu đi một phần linh hoạt, nhiều hơn một phần nặng nề.
Trong lòng tự nhủ sau này mình cũng phải kiếm lấy một môn khinh công, bước chân dưới đất không ngừng, gã vẫn đang lao nhanh về phía trước với tốc độ cao.
Vút! Vút!
Ngay khi Giang Lê chạy qua một góc phố, hai chiếc đinh dài màu đen tuyền không phản chiếu ánh trăng, gần như không một tiếng động từ phía sau phóng tới.
Giang Lê đang chạy vội hoàn toàn không phát hiện ra, hai chiếc đinh dài găm thẳng vào hai bên xương tỳ bà của gã với một góc độ vô cùng độc ác và xảo quyệt.
Sức mạnh to lớn thuận theo đà chạy quăng gã bay lên, đổ gục xuống mặt đường đá xanh phía trước, sau đó liền nằm sấp ở đó không nhúc nhích nữa.
"Ha ha, đệ tử đại tông môn cái gì chứ, gặp phải anh em chúng ta thì chẳng phải cũng phải ngã ngựa sao."
"Đại ca, đệ tử tông môn đều béo bở lắm, để đệ xem tên này trên người mang theo những thứ gì."
Sau khi Giang Lê ngã xuống đất, hai bóng người liền từ trong bóng tối góc tường bước ra.
Hai người tuổi tác xấp xỉ, tướng mạo cực kỳ giống nhau, chính là cặp anh em tán tu khét tiếng hung ác ở vùng này.
"Chờ đã."
Kẻ được gọi là đại ca ngăn người em trai hấp tấp lại, lại móc từ trên người ra mấy chiếc đinh đen vung tay bắn ra, lần lượt bắn xuyên qua các khớp tứ chi của Giang Lê dưới đất, lúc này mới hoàn toàn yên tâm.
"Hắc hắc, vẫn là đại ca cảnh giác."
"Này nhóc con! Đừng giả chết nữa! Gặp phải Kinh Hà Song Sát chúng ta là số ngươi đen đủi! Giao hết đồ đạc trên người ra! Rồi đọc hết công pháp và pháp quyết ngươi biết ra đây! Có lẽ bọn ta còn tha cho ngươi một mạng!"
Kẻ làm em trong Kinh Hà Song Sát bước lên phía trước, chộp lấy cơ thể bị bọn họ đánh lén trọng thương dưới đất, sau đó lật mạnh lên, lộ ra khuôn mặt vẫn luôn bị che giấu dưới mũ trùm đầu.
Chỉ thấy đó là một khuôn mặt nanh ác xanh mét, lông đen dài cả thước vô cùng đáng sợ!
"Á! Cương thi!"
Tên tán tu này thét lên một tiếng kinh hãi, con Hắc Cương hung mãnh đã từ dưới đất bật dậy.
Mười chiếc móng tay đen kịt cắm thẳng vào lồng ngực của tên tán tu ngay trong gang tấc, sức mạnh không thể kháng cự kéo gã lại gần, rồi trực tiếp ngoạm một phát vào cổ gã.
Cú cắn này mà chuẩn xác, chỉ cần vài hơi thở là có thể hút cạn huyết khí toàn thân gã, đến lúc đó e là thần tiên cũng khó cứu.
"Á! Đáng chết! Chớ làm hại đệ đệ ta!"
Tên tán tu còn lại thấy thế, trong tay nhanh chóng rút ra hai lá bùa vàng định xông lên cứu em trai mình.
Nhưng, đà xông tới của gã vừa mới bước ra một bước đã đột ngột khựng lại.
"Đạo hữu, ngươi muốn đi đâu thế?"
Giọng nói đầy hứng thú vang lên từ phía sau gã, một bàn tay cứng cáp và đầy lực lượng từ sau lưng đặt lên vai gã.
Sức mạnh khổng lồ truyền tới từ bả vai, khiến tên tán tu này "bùm" một tiếng quỳ sụp xuống đất, hai đầu gối nện nứt cả phiến đá xanh bên dưới.
Hóa ra Giang Lê, người đã sớm triệt tiêu đan độc áp chế để khôi phục thực lực, vẫn luôn lặng lẽ bám theo sau Hắc Cương, đột ngột ra tay.