Tu Tiên Chi Phế Sài

Lượt đọc: 2382 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162 Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167 Chương 168.
Tiến »
Chương 108.

❊ ❊ ❊

Đây là một nơi tối tăm không ánh mặt trời, không có sao trời trăng, cũng không có núi nước chim thú, nếu như ngươi lần đầu tiên tới nơi này, như vậy ở trong nháy mắt mở mắt ra sẽ có một loại ảo giác, giống như bản thân vốn cũng không mở mắt vậy.

Giờ này khắc này, Nguyên Tu Vân chính là dáng vẻ lờ mờ. Y trong cơn nhức đầu đau đớn tỉnh lại, lại phát hiện mình vừa mở mắt dĩ nhiên cái gì cũng không thấy, nhất thời đã cảm thấy chuyện có chút không ổn, lẽ nào bởi vì y chảy loạn không trung kia mà mù hai mắt sao? Vì sao y vừa mở mắt vậy mà cũng không nhìn thấy gì? Còn nữa, Dịch Nhiên đang ở đâu vậy? Y nhớ trước khi ngắt y nắm tay lôi kéo thật chặc với Dịch Nhiên, mặc dù biết chảy loạn trong không gian cũng không đem hai người bọn họ tách ra, nhưng giờ Dịch Nhiên người đâu?

Nguyên Tu Vân nhíu mày hô một tiếng: "Dịch Nhiên?"

Sau đó y đã kinh ngạc phát hiện, bản thân mặc dù lên tiếng nhưng nghe không được bất kỳ âm thanh gì, sau khi ở căng thẳng ngắn ngủi Nguyên Tu Vân triệu hoán ra Tiểu Sỏa Đản, quả nhiên phát hiện y hoàn toàn nhìn không thấy ánh lửa của Tiểu Sỏa Đản, nhưng duy nhất khiến y có chút an ủi là ngũ giác của y cũng không có bị cướp đoạt hoàn toàn, ngoại trừ thính giác khứu giác thị giác ra, tóm lại xúc giác vẫn còn. Mà chỉ cần xúc giác không biến mất, y đã có thể tìm được Dịch Nhiên.

Nguyên Tu Vân bắt đầu tiến tiến lùi lùi trái trái phải phải sờ tới sờ lui, y tin tưởng Dịch Nhiên hẳn là cách y không xa, chỉ có điều bởi vì thị giác bị cướp đi, y nhìn không thấy mà thôi. Sau đó, Nguyên Tu Vân đã tự đánh mặt mình —— y liên tục sờ soạng nửa canh giờ chưa từng sờ tới người, lúc y tức giận mắng một câu sau đó trực tiếp nằm trên mặt đất bất động, bỗng nhiên bên cạnh có một bàn tay chợt nắm được y.

Nguyên Tu Vân nhất thời cả kinh, lúc đã muốn phản kháng mới phát giác đôi tay kia bất kể từ độ mạnh yếu hay từ hình dáng mà nói, cảm giác của y đều quen thuộc như thế, vì vậy y chỉ thoáng sửng sốt một chút theo bản năng mở miệng kêu một tiếng: "Dịch Nhiên?" Đối phương không biết trả lời hay không, tóm lại y nghe không được âm thanh. Thế nhưng sau đó bàn tay này chỉ lôi kéo tay y, đã mang theo kiên định mạnh mẽ lại chân thật đáng tin kéo y đi về một hướng, mặc dù không cách nào xác định người này có phải Dịch Nhiên hay không, nhưng Nguyên Tu Vân lại không có bất an và hoài nghi, sau đó cứ như vậy đi khoảng chừng hơn một canh giờ, bỗng nhiên Nguyên Tu Vân thấy được một chùm tia sáng phía trước, sau đó chùm tia sáng này từ chùm đường biến thành trước mặt, sau cùng biến thành một tòa thành trì sừng sững mà hùng vĩ.

Mà ở phía sau Nguyên Tu Vân rốt cục nghe được giọng nói quen thuộc mang theo vài phần giá lạnh: "Hiện giờ ngươi có thể nghe được chứ? Tu Vân? Nếu như ta không đoán sai, nơi này chắc là nơi Hỗn Độn, phía trước tòa thành kia chắc là thành Hỗn Độn. Nói như thế nào, có thể đến chỗ này vận khí của chúng ta thật sự là..."

Giọng nói người này mang theo vài phần chua ngoa và oán độc, Nguyên Tu Vân mượn ánh sáng phía trước quay đầu nhìn về phía gã, mới phát hiện gã mù một con mắt tàn hết một cánh tay, tình cảnh bi thảm như vậy khiến Nguyên Tu Vân hé miệng không nói gì nữa, chỉ theo bản năng cho rằng vì nơi này đúng thật cũng phải là nơi thích hợp ở lâu.

Y có một bụng vấn đề muốn hỏi, nhưng hiển nhiên hiện giờ cũng không thích hợp, hay là trước đi vào tòa thành trì kia đi, dường như toàn bộ nơi này được gọi là nơi trong Hỗn Độn, cũng chỉ có một tòa thành trì trong Hỗn Độn tản ra ánh sáng như vậy, hấp dẫn người tu chân như bướm đêm nhào qua.

Lúc Dịch Nhiên mang theo Nguyên Tu Vân lại đi gần một canh giờ, Nguyên Tu Vân chợt nhìn thấy ánh sáng nơi khác —— ở phía Đông của thành Hỗn Độn có một đại lộ bị ánh sáng màu bạc bao trùm, thẳng tắp đưa về một nơi đầy sao phía Đông tạo thành vòng xoáy, chỗ kia thoạt nhìn giống như là tinh hệ, có vô số ngôi sao hợp thành một vòng xoáy chứa sáng, mà ở trung tâm vòng xoáy chính là nơi phát ra ánh sáng.

Dịch Nhiên cảm nhận được Nguyên Tu Vân khác thường, nhìn lại đã đoán được đến nơi đó chắc là nơi nhập cảnh. "Chúng ta trước vào Hỗn Độn chi thành đi, sau đó ta sẽ nói cho ngươi biết chuyện có liên quan với nơi này."

Nguyên Tu Vân mím môi một cái gật đầu, lúc Dịch Nhiên dẫn Nguyên Tu Vân đi tới cửa Hỗn Độn chi thành, hai người tu giả thủ vệ khiến Nguyên Tu Vân nhịn không được trong lòng âm thầm đề phòng. Y cũng không biết đây là một tòa thành thị ra sao, thế nhưng bất kể tu giả vừa mới cười nhạo hiểu biết của y kia, còn hai tu giả thủ vệ này, tu vi của bọn họ đều đang ở kỳ Kim Đan Sơ kỳ trở lên. Cho tới giờ, y cũng chưa nhìn thấy một người tu vi ở dưới Kim Đan, điều này thật sự là có chút khác thường rồi.

Nguyên Tu Vân nghe lời này chân mày cau chặt lại, còn hơn tức giận y càng lưu ý hoàn cảnh hiện ở nơi này vị trí là bao nhiêu ác liệt, người nơi này hầu như đều mang thương tật, tàn phế và ác ý đối với người khác, giống như lời nói của tu giả vừa rồi kia, đi tới nơi này thực sự là quá không xong. Chỉ bất kể thế nào hai người kia vẫn khiến y nhớ tới trong lòng, có cơ hội, tự nhiên phải hồi báo một cái.

Hai người thủ vệ hiển nhiên thật không ngờ kiếm tu này vậy mà sẽ đối với nơi này có chút quen thuộc, nhất thời không cách nào hãm hại coi tiền như rác để cho bọn họ cảm thấy khó chịu, chỉ là tu vi của kiếm tu này rõ ràng ở trong cùng đẳng cấp Kim Đan cao hơn không ít, cho nên cuối cùng cũng chỉ có thể mang theo ác ý nhìn hai người bọn họ, để cho bọn họ đi vào Hỗn Độn chi thành.

Nếu như nói ở bên ngoài Hỗn Độn chi thành phần lớn mọi người mang theo thương tàn và ác ý, như vậy sau khi bước vào Hỗn Độn chi thành, loại cảm giác khác nhau trời vực này liền đập vào mặt.

Hỗn Độn chi thành này giống như một tòa thành trì thật sự, ở trong thành trì, tất cả tu giả đều ở đây làm từng bước tu luyện, nói chuyện với nhau hoặc là buôn bán. Chỉ có điều, những tu gia này tu vi thấp nhất cũng là kỳ Kim Đan mà thôi, thỉnh thoảng Nguyên Tu Vân có thể thấy, vài tu giả kỳ Ngưng Mạch thậm chí là kỳ Trúc Cơ, thế nhưng, chỉ cần Nguyên Tu Vân liếc mắt là có thể xác định thân phận của bọn họ tất cả đều là lô đỉnh. Ở dưới tình huống này. Nguyên Tu Vân cảm thấy vô cùng sốt ruột.

Mà sau khi Dịch Nhiên ở trong thành cơ bản nhìn một chút, trực tiếp lôi kéo y đi một phòng nhỏ bảng biểu đề ở trọ rất tầm thường.

"Hai người. Một gian phòng." Dịch Nhiên trực tiếp mở miệng.

Nguyên Tu Vân khóe miệng giật một cái cảm thấy quá đắt, Dịch Nhiên liền trực tiếp ném ra mười viên linh thạch cực phẩm cho người này. "Mười ngày." Sau khi nói xong đã lôi kéo Nguyên Tu Vân trực tiếp bước vào bên trong một gian phòng trống rồi.

Nguyên Tu Vân: "..." Thật sự là không biết phải nói hỏng bét hay phải gọi là tốt nữa.

====

ogle:R4x:$"_�

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1. Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15. Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35. Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47. Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74. Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103. Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162 Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167 Chương 168.
Tiến »