Tư Thái Cung Phi

Lượt đọc: 7520 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »
Chương 15
trung cung có hỉ..

❊ ❊ ❊

"Dường như mỗi lần tới cung của Thường nhi đều thấy khác biệt." Hoàng đế dùng xong bữa tối ngồi trên giường, trong tay ôm một cái lô ấm cười nói.

Hoa Thường bưng một chén hoa quả, dâng lên trước mặt Hoàng thượng: "Thần thiếp mới tiến cung, cảm thấy tò mò với mọi thứ ở trong cung, đương nhiên mỗi ngày đều phải thay đổi trang trí trong tẩm điện của mình rồi, đợi cho đến khi thần thiếp lười biếng thì cũng không còn gì khác nữa."

Hoàng đế nhận lấy bát hoa quả của Hoa Thường, cầm nĩa xiên mấy miếng táo, lê, bỏ vào miệng, vừa ăn vừa gật đầu: "Mặc dù năm nay táo rất ngọt, nhưng ăn quen cũng không có gì đặc sắc, nhưng lê do Ngư Dương quận tiến cống lại có mùi vị khác biệt, có chút mới mẻ."

Hoa Thường hé miệng cười nói: "Chính là ý này, hiện giờ thần thiếp chính là quả lê này, Hoàng thượng cảm thấy tươi mới ngon miệng, nhưng thần thiếp lại muốn làm trái táo, có thể thường xuyên bầu bạn bên cạnh Hoàng thượng."

Hoàng thượng cười to ha ha: "Trẫm ăn chút trái cây cũng có thể khiến cho ái phi đưa ra một đạo triết lý, đúng là nhìn ra được học vấn thâm sâu của gia tộc ái phi rồi." Cho dù Hoàng đế tôn quý thế nào, có nữ nhân xinh đẹp ái mộ mình cũng là một chuyện đáng để hứng khởi.

Hoa Thường thấy tâm tình Hoàng đế không tệ, liền lên tiếng nói: "Hôm nay Hoàng thượng ban thưởng một món ăn cho thần thiếp, thần thiếp thụ sủng nhược kinh, vẫn chưa tạ ơn".

Hoàng đế khoát tay một cái: "Cái này có gì đáng để tạ ơn đâu."

Hoàng đế lại chọn mấy miếng dưa leo giòn trong bát để ăn, sau đó cầm bát lên nói: "Nói đến thức ăn, ái phi nghĩ gì mà lại cho trẫm dùng những thứ cho thỏ ăn như thế này?"

Hoa Thường bị câu nói này của Hoàng thượng chọc cười, vội vàng lấy tay áo che mặt lại, cười giải thích: "Trong nhà thần thiếp có đạo dưỡng sinh. Mùa đông trái cây rau củ đều hiếm, nhưng thường xuyên ăn thịt lại có quá nhiều dầu mỡ, bất lợi cho sức khỏe, vì vậy nên sau khi dùng cơm xong phải ăn thêm nhiều món thanh đạm, trung hòa điều dưỡng."

Hoa Thường nhận lấy cái bát không trong tay Hoàng đế, nói: "Mấy miếng dưa leo giòn này còn là món hiếm có, chỉ có những ôn tuyền thôn trang gần kinh thành mới trồng được, một chút này trong cung của thần thiếp đều là của hồi môn từ các thôn trang dâng lên đấy."

Hoàng đế gật đầu một cái: "Ái phi nói có lý, trước đây thái y trong cung cũng đã nói qua, chỉ là trẫm bận rộn chính sự nên không lưu ý lắm."

Hoa Thường khuyên nhủ: "Hoàng thượng bận rộn trăm việc, càng phải cố gắng bảo trọng long thể, thánh thượng vạn an thì chính là vạn phúc của bách tính."

Hoàng đế chỉ gật đầu một cái, không lên tiếng. Rõ ràng ở Thượng Dương cung nhưng lại có cảm giác ấm áp như ở nhà, nghĩ tới, không biết là châm chọc hay là buồn cười đây.

"Hoàng thượng, nên ngủ sớm thôi." Hoa Thường sửa sang lại áo khoác của Hoàng đế, nhẹ giọng khuyên nhủ.

Hoàng đế lộ ra ý cười, chuẩn bị nói chuyện liền nghe giọng nói the thé của thái giám ngoài cửa: "Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tài có chuyện bẩm báo."

Nụ cười trên mặt Hoa Thường ngưng lại một chút, lấy làm lạ, đã trễ thế này còn có chuyện gì?

Hoàng đế cũng nhíu mày: "Có chuyện gì thì vào nói đi."

Trần Hỉ công công đẩy cửa bước vào, Hoa Thường rất hiểu chuyện lui ra ngoài. Trần Hỉ khom lưng đi tới bên cạnh Hoàng đế, thấp giọng nói mấy câu bên tai Hoàng đế.

Sau khi nghe xong, sắc mặt Hoàng đế thâm trầm, ánh mắt u ám, nhếch mép một cái, đứng lên nói với Hoa Thường: "Hôm nay trẫm sẽ không nghỉ ngơi ở đây, thân thể Hoàng hậu khó chịu, trẫm đi thăm nàng ấy một chút, sau đó sẽ nghỉ lại ở Kiến Chương cung, ái phi nghỉ ngơi sớm đi."

Hoa Thường nhìn sắc mặt Hoàng thượng liền biết có thể là đã xảy ra chuyện gì, cho nên cũng nhu thuận hành lễ: "Thần thiếp cung tiễn Hoàng thượng, hy vọng Hoàng hậu nương nương phượng thể an khang, Hoàng thượng cũng sớm nghỉ ngơi."

Hoàng đế an ủi vỗ mu bàn tay Hoa Thường một cái: "Ngày mai trẫm lại đến thăm nàng."

"Vâng." Hoa Thường thấp giọng đáp.

Sau đó Hoàng thượng liền vội vã rời đi, Hoa Thường tiễn thẳng đến cửa cung, trông thấy phía Vị Ương cung sáng bừng một mảnh.

Cốc Hương phủ thêm áo khoác ngoài dày cho Hoa Thường, vẻ mặt đầy lo lắng, lên tiếng nói: "Nương nương yên tâm, bên ngoài gió lạnh, trở về cung thôi."

Ngón tay Hoa Thường không tự chủ sờ lớp lông mềm mịn ấm áp trên viền áo choàng, ôn nhu cười cười: "Bổn cung không sao."

An Hạ thấy Hoa Thường quay lại chính điện, lập tức dâng lên một ly trà nóng. Hoa Thường uống nửa ly trà nóng làm ấm người, mới nghi ngờ nói: "Trước đây có từng xảy ra chuyện như vậy chưa?" Hoàng hậu chặn Hoàng đế đến cung của phi tử, nói thế nào cũng khó nghe. Dựa theo cảm giác của Hoa Thường với Hoàng hậu trong những ngày qua, Hoàng hậu không giống người như vậy.

Cốc Hương nhỏ giọng nói: "Chưa từng."

An Hạ cũng khẽ đáp: "Từ trước đến giờ Hoàng hậu nương nương luôn khoan dung độ lượng, chưa bao giờ tranh đấu với người khác, ngay cả người ngang ngược kiêu ngạo như Thục phi, Hoàng hậu cũng bỏ qua cho hai chữ "Tiêu phòng"."

Hoa Thường trầm mặc gật đầu, như vậy xem ra nhất định là Vị Ương cung hoặc là Hoàng hậu đã xảy ra chuyện lớn gì rồi.

Cốc Hương cẩn thận nói: "Hoàng thượng đã nói rõ ngày mai sẽ tới thăm nương nương, chứng tỏ trong lòng Hoàng thượng vẫn có nương nương, nương nương nên sớm nghỉ ngơi đi."

Hoa Thường gật đầu một cái, sau khi tẩy trang liền đi nghỉ ngơi.

Ngày thứ hai, sáng sớm.

Cốc Hương đang hầu hạ Hoa Thường chải tóc trang điểm, bước chân Đông Yên vội vã tiến vào điện, quỳ xuống hành lễ, sắc mặt hoảng sợ: "Khởi bẩm nương nương, Vị Ương cung truyền lời, trung cung có hỉ. Hoàng hậu cần điều dưỡng cẩn thận, hôm nay miễn thỉnh an."

Động tác chải đầu của Cốc Hương cũng dừng lại một chút, sau đó phục hồi lại tinh thần, sợ hãi nhìn Hoa Thường.

Hoa Thường nâng mắt lên một chút, ôn nhu nở nụ cười, chậm rãi nói: "Bổn cung biết rồi, trung cung có hỉ là đại sự, là chuyện vui, tất nhiên bổn cung cũng vui mừng cho Hoàng hậu."

Hoa Thường nhìn Đông Yên đang quỳ dưới đất một lát, ôn nhu nói: "Hoàng hậu nương nương có thai là đại sự, hướng gió ở hậu cung chỉ e là sẽ thay đổi, ngươi phải thắt chặt người của Thượng Dương cung, chớ có xảy ra chuyện gì không hay, nếu phạm phải sai lầm, bổn cung cũng sẽ không mềm lòng."

Đông Yên lập tức dập đầu: "Vâng, thưa nương nương".

"Đông Yên tuyên Lưu thái giám vào đi, bổn cung có chuyện phân phó cho hắn." Hoa Thường chọn một cây trâm mẫu đơn bằng vàng có khảm ngọc trai và sợi tua rua cài lên tóc, soi vào gương đồng.

Đông Yên thấy Hoa Thường không còn phân phó gì khác, thấp giọng trả lời, cẩn thận lui ra ngoài. Một lát sau, ngoài cửa vang lên tiếng xào xạt: "Nô tài Lưu Quý Phúc cầu kiến."

Hoa Thường cũng đã chải tóc trang điểm xong, cất giọng nói: "Vào đi."

Một thái giám hơn bốn mươi tuổi, trên mặt đã lờ mờ vài nếp nhăn, mắt hơi híp lại, mặc trang phục màu xanh lam của thái giám, ống tay áo thêu hai đường hoa văn màu vàng nhạt, đại diện cho thân phận Đại thái giám Chính tứ phẩm của hắn.

"Nô tài Lưu Quý Phúc thỉnh an nương nương, kính chúc nương nương vạn phúc kim an." Lưu thái giám vừa vào cửa đã không dám ngẩng đầu lên, trực tiếp quỳ xuống dập đầu hành lễ.

"Đứng lên đi." Hoa Thường cho người bày một cái ghế nhỏ: "Ngồi đi."

"Tạ nương nương." Lưu thái giám cẩn thận chỉ ngồi nửa mông, mặt mang đầy vẻ vui mừng.

Hoa Thường lạnh lùng nói: "Lưu thái giám, ngươi là thủ lĩnh thái giám của Thượng Dương cung, bất kể chuyện lớn hay chuyện nhỏ ở Thượng Dương cung đều phải dựa vào ngươi, ngươi cũng đã phí tâm nhiều rồi."

Lưu thái giám lập tức đáp: "Đều là việc trong bổn phận của nô tài, đã phiền nương nương lo lắng."

Hoa Thường gật gật đầu nói: "Hiện giờ Hoàng hậu nương nương có thai, lại bởi vì phượng thể không tốt, bọn phi tần chúng ta không thể nào đến đó chúc mừng. Bổn cung nghĩ, chỉ có thể chọn tạm vài món lễ vật bày tỏ tâm ý, Lưu thái giám đi khố phòng nhìn một chút, xem có vật cát tường nào phù hợp với nữ nhân đang mang thai không, cũng coi như là một phần tâm ý của bổn cung đối với Hoàng hậu."

"Vâng, nô tài nhất định sẽ chuẩn bị tốt, sau đó để nương nương xem qua." Lưu thái giám khom lưng cúi đầu.

Hoa Thường hài lòng gật đầu một cái, tiếp tục nói: "Ngươi cũng quản thúc bọn thái giám cung nữ Thượng Dương cung nhiều một chút, đừng gây ra chuyện gì. Bổn cung tin tưởng vào năng lực của Lưu thái giám ngươi."

"Được nương nương coi trọng, nô tài chết vạn lần cũng khó báo đáp." Lưu thái giám quỳ xuống dập đầu.

Sóng mắt Hoa Thường lưu chuyển, nhỏ giọng hỏi: "Bổn cung muốn biết rốt cuộc tối hôm qua Vị Ương cung đã xảy ra chuyện gì, ngươi có biết không?"

Lưu thái giám khiêm tốn cười nói: "Hôm nay nô tài nghe tiểu thái giám nói qua, nghe bảo tối hôm qua Hoàng hậu nương nương bị đau bụng không ngừng, sau khi tuyên thái y, lại chẩn ra mang thai ba tháng. Hoàng hậu nương nương cũng rất kinh ngạc, bởi vì ba tháng qua nguyệt sự không nhiều, lại không phải tháng nào cũng có, thái y viện đều có ghi chép lại trong sổ sách tỉ mỉ. Do đó Hoàng hậu nương nương lo lắng bào thai trong bụng có điều gì không ổn, nên cho truyền tất cả những người có tay nghề cao nhất về phụ khoa ở Thái Y viện, cũng vì vậy mà kinh động đến Hoàng thượng".

Hoa Thường nhíu mày lại, lo lắng nói: "Vậy cuối cùng sức khỏe của Hoàng hậu nương nương như thế nào?"

Lưu thái giám cười nói: "Nghe nói không sao, thái y chỉ bảo là do bình thường điều dưỡng sơ sài, nhưng long thai không có vấn đề gì, mạch tượng vững vàng."

Hoa Thường nghe vậy gật đầu một cái, nháy mắt với Cốc Hương, Cốc Hương liền bước lên trước, đưa cho Lưu thái giám một cái hà bao màu xanh lam: "Đây là nương nương ban thưởng, Lưu công công nhận đi."

Lưu thái giám nâng hai tay nhận lấy, một lần nữa dập đầu tạ ơn.

Hoa Thường phất phất tay, Lưu thái giám cũng rất quy củ lui xuống.

Cốc Hương thấy Hoa Thường rảnh rỗi, liền nhẹ giọng nói: "Hôm nay nương nương có đến hầu hạ Thái hậu nương nương không?"

Hoa Thường lắc đầu một cái: "Chỉ sợ Thái hậu nương nương không có thời gian để ý tới ta đâu." Trung cung có hỉ, đây là chuyện lớn biết bao nhiêu. Thái hậu sắp có cháu đích tôn của mình, Hoàng đế có khả năng có trưởng tử của mình, đế quốc này có thể sắp nghênh đón người kế vị rồi!

"Bổn cung đi thư phòng chép kinh Phật, không có chuyện gì thì đừng làm phiền bổn cung." Hoa Thường đứng dậy, áo choàng tơ lụa vàng ngũ sắc khoan thai xòe rộng bên người nàng, tạo thành một đường cong duyên dáng.

Cốc Hương nghi hoặc hỏi: "Không phải hôm qua nương nương đã chép xong sao?"

Kinh kim cương mà Hoa Thường chép là "Kinh kim cương bát nhã ba la mật" do Cưu-ma-la-thập dịch, tổng cộng hơn năm ngàn một trăm chữ, hôm qua mới vừa hoàn thành.

Hoa Thường cười một tiếng, ôn tồn nói: "Đó là dành tặng cho Thái hậu, hôm nay ta lại chép thêm một bản nữa, dâng lên Phật đường, cầu phúc cho Hoàng hậu nương nương, cầu phúc cho Hoàng tử trong bụng Hoàng hậu nương nương."

Cốc Hương cúi đầu phúc thân nói: "Nương nương khoan hậu nhân ái."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201
Tiến »