Hải lão ra tay trước. Quanh thân hắn, pháp lực kinh khủng cuồn cuộn như lốc xoáy. Lão ta bốc lên không trung, da thịt từ trên xuống đưới mọc ra lớp vảy màu xanh biếc, lập loè ánh sáng u ám, trông hết sức ghê rợn.
Tiếp đó, từng đạo công kích đáng sợ như chớp giật xé gió, nhanh như cắt không kịp bịt tai, nhằm thẳng Sở Vân Phàm mà trấn áp.
Một chưởng vỗ xuống, tựa như một tòa Thần Sơn giáng thế. Hắn đạt tới trình độ nắm giữ chưởng pháp mà người thường khó có thể tưởng tượng, lĩnh ngộ của bản thân dường như đã thực chất hóa.
Đây không phải loại như Đường Lang Thần Thối chỉ hiện ra một hình thái sinh vật, mà là muốn tái hiện núi sông, cảnh giới võ đạo này xưa nay khó mà đạt được.
Có thể thấy, Hải lão đáng sợ đến mức nào.
Nhưng Sở Vân Phàm chăng hề nao núng, nghênh chiến Hải lão. Pháp lực toàn thân hóa thành Thần Hải màu vàng kim, trong nháy mắt, bao phủ Hải lão như trời long đất lở.
"Ầm!"
Sở Vân Phàm hóa thành Tu La màu vàng, một quyền đánh tan tòa Thần Sơn. Chưởng pháp của Hải lão đương nhiên kinh thế hãi tục, nhưng Sở Vân Phàm há phải tay mơ, đương thời khó gặp địch thủ.
Một quyền này của hắn bộc phát ra, trực tiếp phá tan tất cả, sau đó đánh về phía Hải lão.
Lúc này, Hải lão mới thực sự ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề. Trước đây, hắn dùng tình huống của kẻ nửa bước Đan cảnh để đánh giá Sở Vân Phàm, giờ xem ra, hoàn toàn sai lầm, căn bản không thể so sánh.
Sở Vân Phàm quá mạnh mẽ, một quyền tùy ý đánh ra đã khiến lão ta khó lòng chống đỡ.
Hắn vội vã lùi lại, niệm một ấn quyết, trong chớp mắt, trước mặt hắn hiện ra vô số lớp sóng biển, chồng chất lên nhau, tạo thành thế không thể lay chuyển, nghiền ép về phía Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm cũng nhận ra, võ học của Hải lão quả thực kinh thế hãi tục, đem đại đạo thiên địa dung nhập vào võ học, uy lực vô cùng, bất kể là thế núi hay thế nước, đều là thủ đoạn đáng sợ khó mà ngăn cản.
Nếu đổi thành đệ nhất Thần sứ, ắt hẳn phải chật vật xoay xở, nhưng tiếc thay, hắn gặp Sở Vân Phàm.
Sở Vân Phàm chẳng hề sợ hãi, dù là thế núi hay thế nước, trước mặt hắn đều dễ như bỡn, không có chút tác dụng nào.
Sở Vân Phàm liên tiếp phá tan những đợt sóng biển ngập trời, trực tiếp oanh đến Hải lão.
"Oành!"
Hải lão trúng một quyền, liên tục lùi về sau, đụng vào vách tường cung điện, khiến cả tòa cung điện to lớn rung chuyển dữ dội. Có thể tưởng tượng cú đấm này đáng sợ đến mức nào.
Cung điện tồn tại trong biển sâu đương nhiên không phải là cung điện tầm thường, nhìn bề ngoài không có gì đặc biệt, nhưng bên trong bố trí vô số kết giới, giờ bị một quyền của Sở Vân Phàm kích hoạt.
Điều này khiến những cao thủ Thần Thông cảnh kia kinh ngạc, họ đều rất rõ sự kiên cố của cung điện này, vì vậy không nghĩ đến việc phá từ bên ngoài mà chỉ có thể cố gắng đột phá lối vào do Huyết Sắc Khô Lâu canh giữ từ Ma Lâm Nhân Gian Đồ tạo ra.
Họ chưa từng nghĩ tới sẽ có ngày bị đồn đến bước đường này, quả thực vô cùng thê thảm.
Mọi người nhìn thấy, lớp vảy trên ngực Hải lão bị đánh nát vụn, thậm chí nửa thân trên vảy đã nứt toác, máu tươi chảy ròng ròng.
Trong cuộc đối đầu trực diện với Sở Vân Phàm, Hải lão chịu thiệt lớn.
Hải lão phun ra một ngụm máu tươi, lúc này hắn mới thực sự ý thức được sự chênh lệch về thể xác giữa mình và Sở Vân Phàm lớn đến mức nào. "Quyền sợ trẻ trung," đạo lý này muôn đời vẫn đúng. Người bình thường hắn không sợ, bởi vì cơ thể hắn tuy già nhưng pháp lực lại càng thâm hậu hơn, đủ để trấn áp bất kỳ cường địch nào đương thời.
Nhưng Sở Vân Phàm thì khác, không chỉ thân thể và tu vi vô địch, khí huyết ngút trời, quan trọng hơn là pháp lực của Sở Vân Phàm cũng không hề kém cạnh, thậm chí chất lượng cũng không hề thua kém hắn, đây mới là điều đáng sợ nhất.
Không biết Sở Vân Phàm tu luyện bí pháp gì mà lại đáng sợ đến vậy.
"Cũng khá trâu bò đấy!"
Sở Vân Phàm cười nhạt, sau đó từng bước một tiến về phía Hải lão. Trong không gian nhỏ hẹp này, Hải lão không còn đường trốn. Đại điện tuy lớn nhưng so với tốc độ của họ, chẳng khác nào một cái nhà tù nhỏ bé.
Hải lão lạnh lùng nhìn Sở Vân Phàm. Lúc này, Sở Vân Phàm giống như mèo vờn chuột, còn hắn chính là con chuột kia. Sự bực bội trong lòng khó có thể diễn tả bằng lời. Tất cả những lời mạnh miệng trước đây giờ nghĩ lại thật nực cười.
Hắn căn bản chưa làm rõ thực lực của Sở Vân Phàm mà đã dám tùy tiện nhảy vào cái hố này.
“Ta cho ngươi một cơ hội, chỉ cần ngươi nói cho ta biết, thần kia ở đâu, ta có thể tha cho ngươi một mạng!”
Sở Vân Phàm nhìn Hải lão, thản nhiên nói.
Mục đích thực sự của hắn vẫn là muốn biết vị trí của thần kia, còn Hải lão chẳng qua chỉ là chuyện tiện thể, không đáng kể.
Trong mắt hắn, mối đe dọa thực sự vẫn là thần kia. Nếu có thể, Sở Vân Phàm vẫn muốn tìm thấy hắn trước khi vết thương của hắn lành hẳn, để chém giết hắn, vĩnh viễn trừ hậu họa.
"Ta không biết người kia ở đâu!" Hải lão nghiến răng nói.
“Đã như vậy, vậy còn cần ngươi làm gì?” Sở Vân Phàm cười lạnh một tiếng, cả người trong chớp mắt biến đổi, hóa thành Kim Sí Đại Bằng Điểu bay thăng về phía Hải lão.
Một đạo quyền ý kinh khủng trực tiếp xé toạc bầu trời, ngay lập tức oanh đến.
Hải lão cũng hét lớn một tiếng, trước mặt hắn xuất hiện một tấm đồ, trên bức tranh trực tiếp diễn hóa ra bốn thân ảnh, theo thứ tự là Chu Tước, Huyền Vũ, Thanh Long, Bạch Hổ, tứ tượng của đất trời.
Trong khoảnh khắc, Sở Vân Phàm cảm giác được toàn bộ không gian dường như bị phong tỏa lại.
"Sở Vân Phàm, ngươi quá kiêu ngạo, ngươi thật sự cho rằng ta không có chút át chủ bài nào sao?" Hải lão ha ha cười lớn, cuối cùng cũng dồn được Sở Vân Phàm vào thế này. Hắn vốn không hề có ý định sử dụng Tứ Tượng Tỏa Thiên Trận, chỉ là không ngờ thực lực của Sở Vân Phàm lại mạnh đến mức này, lúc này mới dồn hắn đến bước đường này.
Nhưng đây cũng là át chủ bài của hắn. Hắn đã phát hiện bảo bối này trong một động phủ viễn cổ ở Vô Tận Hải Vực, mất rất nhiều công sức mới đoạt được Tứ Tượng Tỏa Thiên Trận Đồ, tốn hàng chục năm tế luyện mới hoàn thành, có thể sử dụng được.
Chỉ là bình thường vẫn chưa dùng đến thôi, với tu vi của hắn, đương thời đã thuộc hàng hiếm thấy, ngoại trừ thỉnh thoảng xuất hiện Đan cảnh, cơ hồ không có đối thủ. Trên thực tế, đây cũng là lần đầu tiên hắn sử dụng nó.
Sở Vân Phàm cảm nhận được lực lượng tứ tượng trực tiếp khóa chặt không gian xung quanh, có một luồng lực cầm cố cực kỳ mạnh mẽ.
"Quả là bảo bối tốt, nhưng ở trong tay ngươi, ngươi căn bản không phát huy được một phần mười năng lực của nó!"