"Thái Dương Thần Luân?"
"Xung quanh nó là cái gì?"
"Càn Nguyên Đế Quân! Cự Long chiến khu!"
"Cự Long thôn thiên?"
"Hắn muốn làm gì! Mất đi vầng thái dương, chúng ta làm sao sống nổi!"
Thiên hạ sinh linh hướng về phía không trung xa xăm, đều kinh hãi tột độ, cứng họng, không thốt nên lời, rất nhiều bậc lão thành bờ môi run rẩy.
Thái Dương Thần Luân bừng tỉnh toàn diện, phong ấn thần uy tỏa ra, bạo phát quang mang kinh khủng.
Quang mang từ chín tầng trời Ngân Hà giáng xuống, bao phủ thế giới. Nhưng không còn là tia sáng thông thường, mà ẩn chứa thần uy, dũng động nhiệt độ cao kinh khủng.
Quang mang xuyên thấu mây mù thế giới, nhiệt độ cao bốc hơi sông lớn, đại dương mênh mông.
Uy thế ngập trời trùm lên thiên hạ, va vào từng đốt xương, linh hồn của mỗi sinh linh.
Giờ khắc này, "mặt trời chói chang mạnh mẽ, thịnh vượng và khủng bố hơn bất kỳ lần nào họ từng thấy.
Nhưng ngay xung quanh 'mặt trời chói chang', con Cự Long chậm rãi quay quanh, mở rộng miệng, muốn thôn phệ nó.
"Ầm ầm!"
Thái Dương Thần Luân uy thế càng ngày càng cường thịnh, phảng phất Thái Dương Thần chân chính thức tỉnh.
Ngay sau đó, chín đạo hư ảnh xuất hiện trong biển ánh sáng Liệt Diễm như máu, có người, có ma, có yêu, có linh, mỗi đạo cao vạn trượng, thần uy cuồn cuộn, cộng hưởng cùng thế giới.
Đó là chín tòa Thần Sơn lưu lại đấu ấn trên Thần Luân, giờ phút này hiện hình, hiển uy, bảo vệ Thần Luân!
Bọn họ tạo nên 'vầng thái dương' từ buổi đầu thế giới diễn biến, không như thế giới nguyên thủy dựa vào Quang Minh Pháp Tắc tự diễn biến ra mặt trời chói chang để phóng thích vô tận nguồn sáng.
Đây mới thực là Thần Khí, xua tan hắc ám vũ trụ, ngăn cản U Minh Thái Âm.
Cực kỳ trọng yếu, không thể xâm phạm.
Bình thường, không ai có thể chạm đến nó, dù là Táng Thần Đỉnh cường hãn, cũng không lay chuyển được vị trí của nó.
Nhưng Thần Sơn năm đó không ngờ rằng hậu thế lại xuất hiện một vị Thiên Đế tuyệt thế, càng không để ý an nguy thế giới mà mưu toan thôn phệ, dung hợp nó.
Cự Long khổng lồ dũng động vô tận Hỗn Độn Chi Khí, điên cuồng quấn chặt Thái Dương Thần Luân, Long Khẩu mang Thôn Phệ Pháp Tắc và Dung Hợp Pháp Tắc, liên tục hấp thu thần uy.
Liệt hỏa ngập trời, thần uy cuồn cuộn!
Thái Dương Thần Luân tản mát ba động cực kỳ khủng bố, chín bóng người toàn bộ phục sinh, dẫn dắt vô tận Liệt Diễm, chặn đánh Cự Long.
Liệt Diễm nơi đây là thần hỏa phong ấn trong Thần Luân, uy thế vượt qua Hỗn Độn chân hỏa, áp đảo thiên hỏa, có Hủy Thiên Diệt Địa chi uy, xua tan hắc ám vũ trụ, thiêu đốt vạn vật!
Chúng sinh kinh dị, sợ hãi run rẩy.
Họ rung động nhìn lên không trung, không ngờ 'vầng thái dương' hàng ngày lại có uy năng chấn thế, ẩn giấu Thần Niệm như vậy.
Họ càng không ngờ gặp lại hư ảnh Thần Sơn, lại thân thiết đến vậy, khao khát chúng biến thành Thần Sơn chân chính, lần nữa thủ hộ thương sinh.
Vũ trụ mịt mờ, phảng phất hóa thành biển ánh sáng, không thấy cuối, không gặp giới hạn, tựa như xuyên không từ thuở khai thiên lập địa.
Thái Dương Thần Luân phản kích càng mãnh liệt, nhưng Cự Long quấn chặt, năng lượng từ toàn thế giới không ngừng tràn vào Cự Long, thủ hộ nó khỏi bị Thái Dương Thần Luân đốt cháy.
Chín đạo thần niệm cuồng hống, trấn áp Cự Long, nhưng Thần Sơn không còn, chỉ dựa vào Thần Niệm khó điều động lực lượng từ thế giới, không thể gây tổn thương.
"Ầm ầm..."
Thái Dương Thần Luân điên cuồng trùng kích, Liệt Diễm như ức vạn núi lửa trào dâng, uy thế như ngàn vạn Ma sơn giáng lâm, muốn nghiền nát vũ trụ.
"Rống!!"
Càn Nguyên Đế Quân gầm thét, hư không như tờ giấy mỏng manh, bị tùy tiện đập vỡ, nghìn đạo thần lực, vạn trượng Đạo Lực, mênh mông trùng kích, đánh vào chín đạo thần niệm trên không, nghiền nát chúng.
Cự Long cuồn cuộn, chế trụ Thái Dương Thần Luân, rót vào ý niệm, thôn phệ thần khí, từng bước dung hợp.
"Không..."
"Không! Không!"
"Càn Nguyên Đế Quân, xin lấy thương sinh làm trọng, buông tha thế giới này."
"Càn Nguyên Đế Quân, chúng ta nguyện vĩnh thế cung phụng, xin tha cho thiên hạ thương sinh..."
"Thương sinh vô tội, Đế Quân khai ân!”
Ức vạn sinh linh mắt muốn nứt ra, lo lắng kêu gào.
Họ không ngờ sự việc lại biến chuyển đến mức này.
Phóng nhãn thế giới đại bạo động, họ không cảm nhận được bất kỳ sự thủ hộ nào từ Càn Nguyên Đế Quân. Dù họ có tin hay không, có chấp nhận hay không, Càn Nguyên Đế Quân đều không xem nơi này là thế giới của mình.
"Rống..."
Cự Long thừa nhận Liệt Diễm kinh khủng, quấn chặt Thái Dương Thần Luân, rót vào Thần Niệm, thôn phê thần khí, từng bước dung hợp.
Thần Văn trên bề mặt Thái Dương Thần Luân tiêu hao gần hết, quang mang nhanh chóng ảm đạm!
Vũ trụ Đại Hắc Ám... giáng lâm...
"Chúng ta... xong rồi..."
Vô số người bi thương nhìn lên không trung.
Hoàng Đạo cường tộc may mắn còn sống, Tiên Vũ Hoàng Vũ cũng cảm nhận được tuyệt vọng thấu xương.
Họ hối hận vì do dự, hối hận vì lạnh lùng, càng hối hận vì không thể thoát khỏi thế giới này.
Giờ đây, họ phải tự gánh chịu hậu quả.
Vũ trụ mênh mông vô biên, thần bí khó lường, lại hắc ám lại băng lãnh, tràn đầy vĩnh hằng chết chóc và vô tận tuyệt vọng.
Dù là thế giới nguyên thủy tự diễn biến, hay Thần Sơn khai phá thế giới mới, việc đầu tiên là ổn định không gian, sau đó là hoàn thành thủ hộ.
Trong thủ hộ, quan trọng nhất là chống cự hắc ám vũ trụ xâm nhập!
Chín tòa Thần Sơn ký thác toàn bộ hy vọng vào thế giới hoàn toàn mới này, hy vọng nó vĩnh viễn tồn tại, nên hao phí tâm huyết, hiện ra đại năng, đoán tạo Càn Khôn Ấn, Thái Dương Thần Luân.
Hai kiện thần kỳ ổn định và thủ hộ thế giới, đều trút xuống vô tận tâm huyết.
Hơn mười vạn năm qua, Càn Khôn Ấn duy trì hình dáng thế giới ổn định, Thái Dương Thần Luân thủ hộ thế giới an bình, chúng phảng phất phiêu diêu bên ngoài thế giới, nhưng luôn tồn tại bên trong Hoàn Vũ.
Nhưng hết thảy đều thay đổi từ hôm nay.
Thái Dương Thần Luân ảm đạm, ánh sáng chiếu rợi vũ trụ trăm vạn đặm nhanh chóng biến mất!
Hắc ám bị khu trục hơn mười vạn năm bắt đầu áp sát đại giới, theo sau là 'bóng tối' vĩnh hằng của vũ trụ - tử vong và băng lãnh.
Phảng phất vạn ức quân đội đối đầu, một bên chật vật rút lui, một bên thừa thắng xông lên.
"Đế Quân ơi, thương hại thương sinh..."
"Thần Sơn ơi, cứu vớt chúng con..."
Ức vạn sinh lnh quỳ xuống đất cầu xin trong tuyệt vọng!
Các phương cường tộc nhanh chóng đè nén sợ hãi, dốc toàn lực tái tạo pháp trận, chuẩn bị nghênh đón hắc ám và luồng khí lạnh xâm nhập.
Vô số thương sinh điên cuồng tràn vào các cường tông, vứt bỏ tôn nghiêm, hy vọng được che chở.
Nhưng vẫn còn vô số kẻ côn đồ nổi điên trong tuyệt vọng. Họ tùy ý phá hoại, phát tiết lửa giận, cướp bóc nữ nhân, hưởng thụ khoái lạc cuối cùng.
Nếu phải chết, vậy thì chết cho thống khoái.
Loạn! Loạn! Loạn!
Thế giới sắp chìm vào hắc ám.
Thương sinh cuồng hoan trước khi tử vong ập đến.