Tù Điểu

Lượt đọc: 2708 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »
Chương 24

❊ ❊ ❊

Chương 24: Tôi muốn theo đuổi cô

Sau đó, vẫn là Kiều Ỷ Hạ lái xe, Lộ Tây Trán ngồi ghế sau. Vốn tưởng rằng trải qua vụ án lần này, quan hệ hai người có thể gần gũi hơn một chút, Lộ Tây Trán sẽ không lạnh lùng với mình như trước nữa. Nhưng quả nhiên chẳng qua là Kiều Ỷ Hạ tự mình đa tình thôi, Lộ Tây Trán căn bản là người có lòng dạ sắt đá, cho dù là giữa mùa hè thì cũng không có cách nào hòa tan cõi lòng đóng băng của nàng.

Lộ Tây Trán trước sau không nói lời nào, cộng với tâm trạng Kiều Ỷ Hạ không tốt, đoạn đường này liền yên lặng đi đến hết. Cũng may Bắc Giao cách nhà Lộ Tây Trán không xa, Bắc Giao tuy âm trầm, nhưng so với chỗ của Lộ Tây Trán vào ban đêm, thì đúng là tiểu nhân gặp đại nhân.

Sau khi xuống xe, Lộ Tây Trán khép áo khoác đen dài lại, chung quanh tản ra một cỗ mùi thơm nhè nhẹ, Kiều Ỷ Hạ nhìn thoáng qua trắc mặt của nàng, không khỏi hỏi: "Nếu đi ra ngoài phải thay quần áo, lúc nãy ở nhà Lộ giáo sư cần gì phải mặc đẹp như vậy?"

"Đồ của tôi nhiều, không được sao." Lộ Tây Trán nhìn cũng không nhìn cô, tiếp tục nhấc chân bước lên chỗ cao.

Kiều Ỷ Hạ không trả lời, đi theo. Hoàn toàn chính xác, quần áo của nàng không chỉ nhiều mà mỗi cái đều là hàng hiệu, giống như áo khoác đen dài hôm nay nàng mặc, đó là hàng cao cấp theo yêu cầu của nhãn hiệu Valentino đó. Chỉ có một màu, độc nhất vô nhị. Thực ra Lộ Tây Trán vóc dáng cao gầy, sau khi mặc nó vào càng tôn lên khí tràng tự nhiên.

Sườn núi này rất gập ghềnh, nhiều cỏ dại không nói, còn có rất nhiều tảng đá lớn nhỏ, càng lên cao càng nhiều bia mộ nghiêng ngả, rất âm trầm.

Nghe được tiếng hét kinh hãi của Kiều Ỷ Hạ sau lưng mình, Lộ Tây Trán quay đầu lại, phát hiện Kiều Ỷ Hạ đã dẫm lên một xác của một con chó đang thối rữa, nàng nhàn nhạt nói một câu: "Không cần sợ."

"Lộ giáo sư, có thể nói cho tôi biết mục đích cô đến đây không?". Kiều Ỷ Hạ Hoàn toàn toàn không sợ quỷ, nhưng cô chưa từng nói cô không sợ động vật, càng không nói không sợ xác của động vật. Đừng nói chạm đến, đến ngay cả việc ở quá gần nó cũng khiến cô không thoải mái.

"Lục Viễn Bình nói đã hỏa thiêu thi thể của Trần An Hòa, nhưng chỉ có nhiệt độ cao đến mấy ngàn như trong lò hỏa táng thì mới có thể hoàn toàn khiến thi thể hóa thành tro bụi. Nếu không cho dù thời gian có dài, thậm chí dùng xăng dầu làm chất dẫn cháy thì cũng chỉ có thể làm cháy đen thi thể mà thôi." Lộ Tây Trán vừa đi vừa nói chuyện, nhưng sau khi thấy Kiều Ỷ Hạ sợ hãi thì cũng thả chậm tốc độ, không cho cô áp lực quá lớn.

Lúc này Kiều Ỷ Hạ mới hiểu ý tứ của Lộ Tây Trán, hóa ra nàng giữa ban ngày đi đến vùng hoang vu này là muốn tìm thi thể của Trần An Hòa. Tuy rằng Lục Viễn Bình đã nhận tội, thi thể của Trần Niệm Cường, bảo mẫu và Cao Minh đều bị chặt thành từng khúc nhưng tổ cảnh sát các cô đã không để ý đến chuyện có tìm được thi thể của Trần An Hòa hay không. Nói đúng hơn là so với chuyện tìm hung phạm về định tội thì vấn đề tìm thi thể của Trần An Hòa đã bị mọi người vứt ra sau đầu.

Trong không khí đủ thứ mùi nồng nặc, còn có cả mùi hôi thối, khiến cho Kiều Ỷ Hạ không tự giác vươn tay bịt mũi, nhưng Lộ Tây Trán cũng có tính khiết phích như cô lại thản nhiên vô cùng, thậm chí không sợ bẩn mà càng lúc càng đi sâu vào trong, ngồi xổm trên đất, cẩn thận quan sát một ít hài cốt và đồ vật bị bỏ đi.

Kiều Ỷ Hạ cũng đi theo, khom người tìm kiếm với nàng. Trên dốc núi thổi qua từng cơn gió lạnh, cảm giác không khỏe của Lộ Tây Trán đã không còn nhiều như hôm qua, chứng thực việc hôm qua nàng uống thuốc đã có tác dụng.

"Giáo sư."

Lộ Tây Trán nghe tiếng, đi về phía Kiều Ỷ Hạ, chỉ thấy ngón tay thon dài của cô chỉ chỉ cái đầu người đã bị cháy đen cùng tứ chi vụn vặt, bên cạnh còn cắm một con dao nhọn, nhưng bên trên không có vết máu, xem ra đúng là đã từng bị lửa thiêu qua.

Người này, chính là Trần An Hòa không thể nghi ngờ.

Lộ Tây Trán dũng cảm không sợ đưa tay chạm lên đầu người cháy đen, phát hiện hàm răng vẫn nguyên vẹn không hao tổn gì. "Thông báo cho đồng nghiệp của cô, đem về tiến hành kiểm tra đối chứng một lần nữa, hẳn là không sai rồi."

Kiều Ỷ Hạ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, tiếp theo nói: "Chẳng qua, nếu cô đã đoán được thi thể của chú Trần bị vứt ở đây, vì sao đến bây giờ mới nói?"

Lộ Tây Trán đứng thẳng dậy, rút khăn giấy ướt lau lau tay mình: "Cô nghĩ thử xem, Trần Niệm Vi là một cô gái yếu ớt, nếu để cô ấy biết được cha ruột mình rơi vào kết cục như thế này, cô cho rằng cô ấy còn có thể hỗ trợ chúng ta phá án không?". Lộ Tây Trán nhét khăn tay mình đã dùng qua vào tay Kiều Ỷ Hạ, "Còn nữa, thi thể ở ngay chỗ này, sẽ không chạy mất, nhưng bản án này có liên quan rất rộng, thanh danh của Trần An Hòa lại vang dội, một truyền mười, mười truyền trăm, nếu vụ án này không phá sớm một ngày, dân chúng sẽ hoảng sợ một ngày. Chuyện gì nặng chuyện gì nhẹ, trong lòng cô nên hiểu rõ."

Người trong Cục đến rất nhanh, mà Kiều Ỷ Hạ cũng lập tức theo Lộ Tây Trán rời đi, trong đầu nhớ đến sự biến dạng của Trần An Hòa, lòng Kiều Ỷ Hạ càng như bị tảng đá đè nặng. Nhớ lại hành trình phá án, hầu như có thể dùng từ khôi hài để hình dung. Lục Viễn Bình vì vợ mà giết người, cuối cùng lại vì cái chết của vợ mà tỉnh ngộ. Tốc độ phá án cực nhanh nằm ngoài dự đoán của Cục trưởng Cao, nhìn như là công lao của tổ 8 bọn họ, nhưng kì thực Kiều Ỷ Hạ cảm thấy đám người bọn cô chẳng làm được tích sự gì lớn. Tất cả đều nằm trong tầm khống chế của Lộ Tây Trán. Là nàng xem Lục Viễn Bình là đối tượng tình nghi, cũng là nàng giúp Lục Viễn Bình tẩy rửa tâm hồn dơ bẩn của mình.

"Cô cũng không phải không làm được gì." Lộ Tây Trán lên tiếng, khiến cho Kiều Ỷ Hạ run lên một cái, có một Lộ Tây Trán bên người, thật không biết làm sao cho phải, thỉnh thoảng bị người ta dùng thuật đọc tâm để dòm ngó mình. "Nếu không phải cô, bây giờ Trần Niệm Vi không phải đang ngốc ở trong trại tâm thần mà là cũng giống như cha mình, nằm trên bãi tha ma."

"Tôi?"

"Cái đêm vào ngày Trần Niệm Vi đi báo án, không phải cô đã đến Trần gia sao?". Lộ Tây Trán bình tĩnh nói tiếp: "Nếu không phải cô lấy tư cách cảnh sát đến viếng thăm, khiến cho ông ta cảm nhận được áp lực cùng nỗi sợ thì tôi tin rằng Trần Niệm Vi không có cách nào nhìn thấy mặt trời vào ngày hôm sau."

Kiều Ỷ Hạ thả chậm bước chân, sắc mặt đỏ ửng: "Lộ giáo sư, sao cô có thể thần thông quảng đại như vậy, chuyện gì cũng biết!"

"Muốn phá án, nhất định phải tìm hiểu rõ tất cả những tin tức liên quan đến vụ án, kết hợp một ít án lệ kinh điển trong lịch sử, sau đó tiến hành kiểm chứng, cuối cùng là xác định một trăm phần trăm."

"Lộ giáo sư." Kiều Ỷ Hạ dừng chân, đứng một chỗ, đề cao âm điệu, mà Lộ Tây Trán cũng dừng lại, xoay người đối diện với cô, nghe thấy cô nói: "Sao cô lại muốn nói những chuyện này cho tôi biết?"

Lộ Tây Trán khinh thường nhún nhún vai: "Thưởng thức cơ bản mà thôi, lúc cô đi học chưa từng nghe qua sao?"

"Cô luôn một mực dẫn đường cho tôi." Rõ ràng là nói muốn đánh cược với cô, lại hoàn toàn không coi cô là đối thủ, từ đầu đến cuối đều đang chỉ dẫn cô, cho cô mạch suy nghĩ chính xác, Kiều Ỷ Hạ không hiểu, tại sao Lộ Tây Trán phải làm như vậy. "Lộ giáo sư, tôi không biết có phải cảm giác của mình sai lầm hay không, thế nhưng tôi rõ ràng cảm thấy....."

"Đó là ảo giác của cô." Lộ Tây Trán cắt ngang lời cô nói, chém đinh chặt sắt.

Kiều Ỷ Hạ cảm thấy tức giận, cô khẳng định cô có loại tình cảm đó với Lộ Tây Trán, nhưng cô chỉ muốn hỏi Lộ Tây Trán xem có phải nàng đã coi cô là bạn rồi hay không. Nhưng thái độ của nàng quá lạnh nhạt khiến cho Kiều Ỷ Hạ tâm cao khí ngạo không có cách nào nhún nhường được. Chỉ thấy Lộ Tây Trán xoay người, không thèm quay đầu đi thẳng về trước. Kiều Ỷ Hạ cũng không muốn mất mặt đâu, nhưng đột nhiên một chú chó con màu đen xông đến khiến cho trái tim Kiều Ỷ Hạ như vọt khỏi lồng ngực.

"Lộ giáo sư." Lộ Tây Trán không quay đầu.

"Lộ giáo sư." Vẫn không quay đầu.

"Lộ Tây Trán!"

Lúc này Lộ Tây Trán mới quay đầu, nhìn thấy Kiều Ỷ Hạ thường ngày không sợ trời không sợ đất kia bị một con chó nhỏ hù dọa đến nỗi đứng yên một chỗ không nhúc nhích, cảm thấy buồn cười: "Thái độ này không giống như đang nhờ vả người khác, Kiều cảnh quan."

"Tây Trán!". Kiều Ỷ Hạ tận lực khống chế ngữ khí của mình, con chó kia vẫn nhìn cô chằm chằm, từ từ đi đến gần cô. Giờ phút này cô động cũng không được, không động cũng không được, dưới tình thế cấp bách, trên trán thấm ra một lớp mồ hôi dày đặc. "Cô giúp tôi một chút, tôi thật sự rất sợ."

Con chó nhỏ kia cách Kiều Ỷ Hạ càng lúc càng gần, thoạt nhìn như muốn ngửi mùi trên người Kiều Ỷ Hạ. Lộ Tây Trán tiến lên một bước trầm thấp gọi con chó một tiếng, quả nhiên ánh mắt của nó chuyển sang Lộ Tây Trán. Chỉ thấy Lộ Tây Trán cúi người, hai tay làm như đang nhặt thứ gì đó, con chó kia lập tức bỏ chạy thật xa, nấp vào trong rừng.

Đây là phương pháp mà người nông thôn hay dùng, bình thường khi chó nhìn thấy con người khom lưng sẽ tránh xa. Bởi vì trong tiềm thức của chúng, động tác của họ là đang nhặt đá, xuất phát từ thiên tính bảo vệ chính mình, nó sẽ nhanh chóng rời khỏi nơi đó.

"Chó là người bạn trung thành của con người đấy, Kiều cảnh quan." Lộ Tây Trán nhìn Kiều Ỷ Hạ đang thở phào nhẹ nhõm, dở khóc dở cười nói.

"Tôi sợ". Kiều Ỷ Hạ không để ý Lộ Tây Trán đang mỉa mai mình, thoạt nhìn như đã chịu kinh sợ, giọng nói cũng lớn hơn rất nhiều. Mỗi người đều có điểm yếu, Kiều Ỷ Hạ cô cũng không ngoại lệ.

Mà Lộ Tây Trán đương nhiên cũng sẽ không trêu chọc cô nữa, thả mềm ngữ khí nói: "Được rồi, đi thôi, lần này cô đi đằng trước, tôi đi đằng sau." Đằng sau nhiều hơn một người, sẽ nhiều hơn một phần cảm giác an toàn.

Kiều Ỷ Hạ mạnh mẽ ôm lấy nàng, trên gương mặt ôn nhu hiện lên hạnh phúc nhàn nhạt. Thân mình Lộ Tây Trán vẫn cứng ngắc, không có chút phản ứng đáp lại, nhưng cũng không sao, cô ôm nàng là được rồi.

"Cảm ơn cô, Tây Trán." Kiều Ỷ Hạ đưa tay đè lên mái tóc nàng, nhỏ giọng nói bên tai nàng.

Lộ Tây Trán vẫn không trả lời cô, cũng không có đẩy cô ra, chẳng qua là lần đầu tiên từ khi hai người gặp nhau, dùng giọng nói lạnh hơn băng nói với cô: "Ai cho phép cô gọi tôi như vậy, tôi với cô cũng không thân quen."

"Không sao." Kiều Ỷ Hạ xấu xa ôm chặt nàng hơn một chút, "Lâu rồi sẽ quen."

Lộ Tây Trán rốt cuộc nhịn không được nữa mà đẩy cô ra, hơi nhíu mày, có vẻ như có chút giận dỗi: "Ai cho phép cô ôm tôi, cô rửa tay chưa? Quần áo có khử độc chưa? Kiều cảnh quan, tôi xem cô căn bản chính là loại người bên ngoài thì thanh tâm quả dục, bên trong kì thực là nữ lưu manh cực kì vô lại. Quan hệ làm thuê của chúng ta đến đây kết thúc, đưa tôi về nhà."

"Lộ Tây Trán." Kiều Ỷ Hạ giữ chặt tay Lộ Tây Trán, nàng lại bày ra dáng vẻ không muốn quay đầu. "Tôi muốn theo đuổi cô."

Mọi người đừng có thấy đến chương 24 thì thám tử nhà ta mới thích con gái nhà người ta thì cho là nó chậm nhiệt. Đừng quên truyện này 162 chương, và Kiều Kiều nhà ta mới cùng giáo sư phá 1 vụ án thôi, mới quen người ta có 3 ngày thôi, là 3 ngày thôi đó. Móa, Kiều cảnh quan mê gái quá rồi =))

Được rồi, từ chương sau sẽ thay đổi cách xưng hô của Kiều Kiều thành "tôi-chị" nhé, hí hí. Khi nào giáo sư ngạo kiều có chuyển biến thì lại đổi tiếp =))

Đô Thị, Bách Hợp, Trinh Thám, Khác
wattpad.com/user/PhongLacJ
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang