Tứ Cầm Thú Và Tứ Hoa Khôi

Lượt đọc: 2005 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 90

❊ ❊ ❊

Mẹ kiếp, sớm biết thế này đã mang theo máy ảnh, hình ảnh phấn khích như vậy thật đáng giá để lưu niệm! Phong Chi Lâu rất hối hận, đặc biệt sau khi nghe thấy âm thanh bất thường bên trong thì lại càng kích động dị thường.

Ba người ghé mắt lại gần hơn, đáng tiếc cái lỗ trên cửa cũng chỉ lớn trên dưới một ngón tay, căn bản không thể nhìn rõ, chỉ có thể sốt ruột trong lòng.

Nguyệt Chi Loạn nảy ra một ý tưởng, để nước miếng dính lên toàn bộ bàn tay rồi ấn bàn tay lên trên cửa sổ giấy. Hoa Chi Phá và Phong Chi Lâu nhìn thấy hành động của Nguyệt Chi Loạn thì đều lấy ánh mắt dị thường khâm phục nhìn nàng, thế này cũng hơi quá đi? Ngươi không định hủy hết cửa sổ phòng Du Lăng đấy chứ? Dù sao thì một bàn tay cũng không khiến nhìn rõ thêm bao nhiêu.

Nguyệt Chi Loạn không nhìn ánh mắt của hai người kia, vẻ mặt chờ-lát-nữa-đừng-tranh-xem-với-ta. Phong Chi Lâu và Hoa Chi Phá tự nhiên sẽ không để Nguyệt Chi Loạn thỏa mãn tâm nguyện, thấy nàng đại công cáo thành thì đã sớm quên đi cách vừa có trong lòng, ba người xé giấy thành một đống.

Shit! - Nguyệt Chi Loạn thiếu chút nữa bị hai người áp chết, hung hăng trợn mắt nhìn các nàng - Vừa rồi là ai trợn trừng với ta? Vô sỉ!

Bên ngoài có tam cầm thú ầm ĩ trong 'yên lặng', bên trong có hai người đối diện nhau một cách quỷ dị.

Du Lăng đã sớm nghe thấy động tĩnh của ba người bên ngoài, đáng tiếc nàng cũng không định lật tẩy, dù sao thì Tuyết Chi Lạc cũng không biết, vậy thì sao không để các nàng tiếp tục hiểu lầm đi? Loại chuyện này không phải tứ cầm thú thường xuyên làm sao? Lần này đến phiên mình tạo trò tiêu khiển cho các nàng.

- Lạc Nhân, ngươi còn không biết tấm lòng của ta sao? - Du Lăng nhìn chằm chằm Tuyết Chi Lạc, đầu ngón tay di chuyển một hồi trên thân thể mềm mại không mảnh vải của người kia, ngữ khí câu hồn phách khiến người ta không thể nói nên lời.

Tuyết Chi Lạc toát mồ hôi hột, cảm thấy cả người bắt đầu nổi da gà, đặc biệt là ngón tay không quy luật kia càng khiến tâm tư nàng ngứa ngáy. Đương nhiên đây cũng không phải là trọng điểm, trọng điểm là Du Lăng lại trúng phải gió gì? Chẳng lẽ nàng ta nghĩ chỉ tùy tiện nói vài câu như vậy thì nàng sẽ ngu ngốc mà tin sao?

- Du Lăng, bỏ cái tay đê tiện của ngươi ra! Đừng có sờ tới sờ lui trên người ta, ta không đảm đương nổi! - Tuyết Chi Lạc tất nhiên không thể quên chuyện người kia luôn mồm kêu "tỷ tỷ" vừa nãy, hừ, tâm sự cái gì thì đi mà nói với tỷ tỷ ở dưới đất của ngươi ấy, ta đây chịu không nổi!

- Thật sao? Nhưng sao ta lại cảm thấy Lạc Nhân đang nói dối vậy? Ngươi nghe xem, tim đập thật nhanh! - Du Lăng đổi ngón tay thành bàn tay, đặt trên ngực trơn bóng của Tuyết Chi Lạc, vẻ mặt không có hảo ý tiếp tục nói - Hôm nay Lạc Nhân không dùng vải bó ngực, chẳng lẽ là định câu dẫn ta?

- Ta nhổ vào! - Tuyết Chi Lạc giận đến thiếu chút nữa mất lý trí, ta câu dẫn ngươi? Phì phì!

Tuyết Chi Lạc ngây thơ không cảm thấy bầu không khí và sự việc đang phát triển theo hướng để Du Lăng nắm giữ trong lòng bàn tay, còn nàng giờ đang bị Du Lăng nắm mũi dắt đi không biết gì. Tuyết Chi Lạc tuy rằng không nói ra miệng nhưng ở tận sâu trong đáy lòng vẫn luôn cho rằng mình là công quân, nay bị Du Lăng nói như vậy thì chẳng phải nàng biến thành dụ thụ? Cho nên, hổn hển cũng là ở tình lý bên trong.

Tuyết Chi Lạc cứ tưởng rằng mình xem nhiều AV như vậy thì cho dù không có kinh nghiệm thì cũng có lượng lớn lý lẽ. Xem hết ngàn bộ AV, trong lòng tự nhiên hư không. Xem hết ngàn bộ bách hợp, bàn tay trắng nõn nà tự nhiên hóa thành kiếm.

"Ta nắm giữ lí lẽ công quân và thủ đoạn, sao có thể ủy khuất bản thân mà đi làm thụ? Tối thiểu thì lần đầu tiên tuyệt đối phải công" - Công Quân Vương nói. Đương nhiên, những lời này nàng chôn sâu ở đáy lòng. Nếu là với lão đại, Lâu đệ, Loạn Loạn, nàng tự nhiên sẽ đổi cách nói, tỷ như là "làm thụ rất hay, ngươi chỉ cần nằm hưởng thụ thì xong" hay "làm thụ rất hay, xúc tiến sự trao đổi chất, hấp thụ đẹp hơn thôi!"

- Lạc Nhân, ngươi không nên học tập phong cách ngạo kiều của Phong Chi Lâu, ta sợ nếu ngươi như thế thì ta sẽ càng yêu ngươi hơn! - Nụ cười của Du Lăng có thể nói là câu hồn, cũng có thể gọi là phủ mị, hoặc là khuynh quốc khuynh thành, quả thực là yêu nghiệt hạ phàm.

Du Lăng vừa đùa giỡn Tuyết Chi Lạc vừa lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài, không ngoài sở liệu, nàng nghe thấy âm thanh hít thở sâu ở bên ngoài, trong lòng đã sớm cười hết cỡ, quả nhiên rất thú vị!

Tuyết Chi Lạc nhắm mắt lại, bình tĩnh bình tĩnh, ta nhất định phải bình tĩnh. Ngay từ đầu đã lâm vào thế bị động, giờ mà mất ý trí, còn như vậy nữa thì mặt mũi của anh làm sao còn? Không phải chỉ là bị nhìn hết thôi sao? Không sao cả. Không phải chỉ là thiếu chút nữa bị đẩy ngã thôi sao? Không sao cả. Không phải chỉ là bị ngược thôi sao? Ai sợ ai chứ! Nếu sự việc đã phát triển đến cục diện này thì chết cũng không thể đánh mất thể diện của tứ cầm thú chúng ta. Võ công không bằng ngươi nhưng chẳng lẽ mồm mép cũng không bằng ngươi được? Công phu anh tu luyện nhiều năm như vậy ngươi có thể cản được? Nếu ta nhận thua ở đây thì ta còn đâu mặt mũi để đối diện với lão đại, Lâu đệ, Loạn Nhi nữa?

- Ta chỉ muốn ngươi yêu ta nhiều thêm một chút - Một câu này của Tuyết Chi Lạc trực tiếp khiến ba vị bên ngoài bị sét đánh ngã ngửa, cũng khiến Du Lăng chấn động một chút.

Con mắt thâm tình, khóe miệng cười nhẹ, thân hình trần chuồng, đây chính là hình ảnh của Tuyết Chi Lạc hiện ra trước mắt Du Lăng.

- Vì vậy nên vô luận ngươi muốn ta làm gì thì ta đều sẽ làm - Đương nhiên đây là chuyện không thể, ngươi muốn ta đi chết thì ta tuyệt đối sẽ không đi - Du Lăng, đời này kiếp này cùng khanh không rời - Ngươi là khanh (thần tử), ta là quân (vua). Ý tứ này chắc mọi người đều hiểu.

Ba người bên ngoài đã bị sét đánh đến ngoài giòn trong mềm, Lạc Nhi, không ngờ ngươi lại có ngày sẽ nói những lời thâm tình như thế? Ngay cả lời thề cũng nói ra! Thật là nhân tài! Vì câu Du Lăng lên giường mà có thể vô sỉ như vậy. Ba người hiển nhiên quên mất vừa nãy là ai động tay động chân, càng quên chuyện Du Lăng mới là người bị hạ dược.

Du Lăng kinh ngạc nhìn Tuyết Chi Lạc, con ngươi đen tuyền phản chiếu hình ảnh của nàng, nghe những lời của người kia thì nàng lại hoảng hốt dù chỉ trong nháy mắt. Lòng nàng co lại thật chặt, không phân biệt được là vui hay buồn, nhưng hình như có một chút mê hoặc.

- Thượng tà! Ta chỉ mong cùng khanh hiểu nhau, trường mệnh vô tuyệt. Dù núi có mòn, dù sông có cạn, sét đánh trời đông, tuyết rơi giữa hạ, thiên địa làm một, ta mới dám rời khỏi khanh*! - Tuyết Chi Lạc quyết định lấn chút đường Quỳnh Dao, còn nhớ năm đó Tử Vi và Nhĩ Khang bằng những lời này đã mê mẩn cả một thế hệ thiếu nữ, cẩu huyết đến không gì bằng.

(*Chế từ lời thoại của Hoàn Châu Cách Cách, đã thay từ 'quân' chỉ vua thành 'khanh' chỉ thần.)

Du Lăng cảm thấy nàng đã không biết nên nói gì, bởi vì nàng không phân biệt nổi lời này là thật hay giả. Hoặc có lẽ vẻ mặt của Tuyết Chi Lạc đã mê hoặc nàng, hoặc cũng có thể vì các nàng vốn ái muội.

- Du Lăng, xin ngươi hãy là bảo vật trong lòng bàn tay ta. Bởi vì ta muốn ta và ngươi nắm tay nhau chậm rãi già đi - Tuyết Chi Lạc thì thầm ca từ - Điều lãng mạn nhất mà ta có thể nghĩ ra, chính là cùng ngươi từ từ trở nên già đi, cùng nhau góp nhặt từng chút niềm vui, để sau này cùng nhau ngồi nhớ lại. Điều lãng mạn nhất mà ta có thể nghĩ ra, chính là cùng ngươi từ từ trở nên già đi, cho đến khi chúng ta già đến nỗi không thể đi đâu được nữa, đến lúc đó ta vẫn coi ngươi như bảo vật trong lòng bàn tay - Sửa lại một chút ca từ vì muốn thích ứng với tình huống hiện tại. Tuyết Chi Lạc lựa chọn sử dụng phần cao trào trong khúc ca từng phổ biến một thời 'Điều lãng mạn nhất', nhẹ nhàng hát bên tai Du Lăng.

Ca từ động tình, chất giọng trầm thấp hơi khàn cứ như vậy quanh quẩn ở trong phòng. Không thể không nói, giọng hát của Tuyết Chi Lạc thật sự thuộc hạng nhất. Mặc dù không thể dư âm không dứt nhưng cũng có thể khiến người ta nghe rồi không quên.

Trước mắt Du Lăng như thể xuất hiện một hình ảnh: nàng và Tuyết Chi Lạc dựa lưng vào nhau, cùng nhau từ từ già đi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »