Tứ Cầm Thú Và Tứ Hoa Khôi

Lượt đọc: 1857 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 121

❊ ❊ ❊

Quy Điền Thuần Nhất Lang thấy đối phương đã đáp ứng thì trong lòng đắc ý một trận, công chúa thì sao chứ? Lớn lên mặt đẹp, mắt lại kém như thế, phò mã nàng ta nhìn trúng sao có thể so với bản thái tử? Bản thái tử đưa hắn một tòa thành trì hắn lại không cần, tình nguyện muốn mấy văn tiền, thật sự là quá dân bần!

- Một khi đã như vậy, bản thái tử liền mạo phạm - Tuy miệng nói mạo phạm nhưng nhìn hành động của hắn không có một chút giác ngộ 'mạo phạm', còn đắc ý dào dạt nhìn Hoa Chi Phá - Xin hỏi phò mã, ba cây quýt chia cho hai người, không thể bổ cây quýt ra, nên chia như thế nào?

Lời này vừa nói ra khiến mọi người đang ngồi đều nhíu mày. Vấn đề này... nếu không thể bổ ra thì ngươi nói phải chia thế nào!

- Giết chết một người! - Hoa Chi Phá nghiêm túc gật gật đầu, ta thật sự là thiên tài! Cảm giác được ánh mắt quái dị chung quanh thì vội vàng ngồi nghiêm chỉnh - Đùa thôi, thảo dân sao lại là người phát điên như thế được? - Vì ba cây quýt mà giết người ta sao!

Niệm Khanh dùng ánh mắt hoài nghi chiếu tới Hoa Chi Phá, kỳ thật ngươi đúng là nghĩ như vậy phải không?

Sao có thể? Ta luôn luôn chủ trương hòa bình được không! Hoa Chi Phá dùng ánh mắt thương tâm nhìn lại Niệm Khanh, ngươi hoài nghi nhân phẩm của ta, quá thương tâm!

- Ha ha, chuyện cười này tuyệt đối không buồn cười! - Hỗn đản! Ngươi nói đùa cũng phải biết nhìn trường hợp chứ! Hoàng Phủ Nhân chỉ hận không thể lấy đao khảm một nhát chém chết người này, nếu không vì hắn thì sự tình sao lại phát triển thành như vậy? Hiện tại hắn cư nhiên còn một bộ dạng cà lơ phất phơ, nếu không phải hoàng tỷ coi trọng hắn và hắn lại còn là đại ca của Bạch Chi Song thì trẫm nhất định phải thiến hắn!

- Phò mã thật là... có ý tứ! - Quy Điền Thuần Nhất Lang cắn răng nói ra một câu như vậy, nếu không phải đang ở Thiên Minh Quốc thì tuyệt đối muốn giết hắn! Cư nhiên xem vấn đề của bản thái tử như trò đùa, quả thực buồn cười!

- Ôi chao, thái tử quá khen, thảo dân thế nào không biết xấu hổ? - Khoát tay, ông luôn luôn là người khiêm tốn, trước công chúng khen ta như thế, ta sẽ kiêu ngạo.

Quy Điền Thuần Nhất Lang bị sự vô sỉ của người này làm chấn kinh rồi, nếu được phép, hắn thật sự muốn hộc máu thăng thiên, rất vô con mẹ nó sỉ!

Hoa Chi Phá đang đắc ý thì đột nhiên cảm thấy một trận lạnh ác, ngẩng đầu liền bắt gặp đôi mắt tựa tiếu phi tiếu của Niệm Khanh thì ho khan:

- Kỳ thật vấn đề này rất đơn giản, ép nước chanh không phải là được rồi thôi! - Thế này liền coi là nan đề? Cổ nhân không phải thích để tâm vào chuyện vụn vặt như vậy chứ?

Xem như ngươi thức thời! - Niệm Khanh thu hồi ánh mắt cảnh cáo, làm người không thể quá xấu! - Ngươi khiến thái tử kia tức giận còn chưa đủ sao? Còn muốn làm mọi người đều nặn ra mồ hôi vì ngươi? Đương nhiên, nếu có thể, ta không ngại để ngươi làm hắn tức chết. Bất quá ngươi không thể khiến ai cũng lo lắng đề phòng! Nói đến đây, Niệm Khanh vẫn là giúp đệ đệ, nếu Hoa Chi Phá và Hoàng Phủ Nhân đã thương lượng tốt thì nàng không ngại Hoa Chi Phá nháo lợi hại thêm một chút.

- Ép nước? Không biết phò mã có nghe rõ hay không, không thể đem bổ cây quýt ra - Ý cười trên mặt Quy Điền Thuần Nhất Lang mất tự nhiên.

- Bổ ra? Không có mà, đều thành nước, ngươi cảm thấy còn tất yếu sao? - Hoa Chi Phá mở tay ra, nhún nhún vai - Điện hạ, nếu đây là vấn đề ngươi nói 'rất khó rất khó rất khó', ta chỉ có thể nói rằng, chỉ số thông minh thật sự rất quan trọng!

Tuy rằng Quy Điền Thuần Nhất Lang không hiểu cái gì gọi chỉ số thông minh nhưng nhìn vẻ mặt của Hoa Chi Phá cũng biết không phải là lời hay gì!

- Phò mã quả nhiên cơ trí, đây quả thật không phải là nan đề đã nói, bản thái tử chỉ là muốn xem phò mã có nghe ra đề dễ này hay không mà thôi. Nếu ngay cả một đề đơn giản như vậy cũng không trả lời được thì bản thái tử cũng không cần nói tiếp - Quy Điền Thuần Nhất Lang cũng không quá ngốc, lập tức sửa miệng - Đề này mới là nan đề chân chính! Phò mã nghe cho kĩ: Đem rất nhiều cây quýt phân cho một số người, nếu có ba người, mỗi người được ba cây thì còn dư chín cây, nếu trong số người có một người được ba cây, những người còn lại mỗi người năm cây thì vừa hết. Hỏi có bao nhiêu người? Có bao nhiêu cây quýt? - Đề mục này đến giờ cũng chưa có một đáp án chính xác, người lúc trước nghĩ ra vấn đề này cũng đã chết, nghe nói là bởi vì tự hỏi vấn đề này mà hộc máu bỏ mình.

Hoa Chi Phá cảm thấy mình đã đủ vô sỉ nhưng không thể ngờ Quy Điền Thuần Nhất Lang này so với mình cũng không kém:

- Thái tử xác định nan đề chính là cái này?

- Thiên chân vạn xác!

- Không còn?

- Không còn!

- Ôi - nhức đầu, làm bộ như thực khó xử - Chà... - Thở dài, chỉ số thông minh quả nhiên rất quan trọng!

Lúc này các đại thần cũng ngất, đề mục này thật rắc rối, hơn nữa còn nghe không hiểu! Rõ ràng đề vừa nãy trả lời cũng coi như xong, sao có thể lại tiếp đây! Xem bộ dạng của Hoa Chi Phá, chẳng lẽ về sau tiến cống hàng năm đều phải ít đi một nửa?

Nhưng thấy hoàng đế không nói chuyện thì mọi người cũng không dám mở miệng, hiện tại không khí giằng co rất lợi hại, động phát là chết!

Niệm Khanh tự xưng là tài trí thiên hạ vô song cũng bị đề mục này làm khó ở, cái này... thật sự có đáp án sao?

Kỳ thật cũng không thể trách cổ nhân quá ngốc, đề mục này ở hiện đại cũng đốn ngã không ít người, đương nhiên trừ những người học tốt toán học.

Hoa Chi Phá không tính là học giỏi gì, nhưng đề mục này nàng thật đúng là giải được, nguyên nhân rất đơn giản, có một đợt nàng nghiên cứu n lần đối với nhân chia số học này nọ, nhân chia cơ bản đều nhớ, cho nên công thức nào dùng cho đề mục nào, giải như thế nào thì đều nắm được.

- Quýt có mười tám, người có bốn - Hoa Chi Phá cười khì khì với Quy Điền Thuần Nhất Lang, chống lại ánh mắt khó hiểu của mọi người, giải thích - Ba người mỗi người được ba, còn dư chín, như vậy ba ba là chín, cộng thêm chín chính là mười tám; về phần có mấy người, mười tám cây quýt, cho một người được một cái là còn mười lăm cái, số người còn lại mỗi người được năm cái, như vậy là ba người, cộng thêm một người phía trước, là bốn người.

Được Hoa Chi Phá phân tích một hồi thì lập tức hiểu ra, Niệm Khanh cũng sửng sốt, sao nàng không nghĩ ra đây?

- Thì ra là thế, hay! Hay! Hay! - Hoàng Phủ Nhân đột nhiên cảm thấy lưng thẳng lên vài phần, nhìn về phía thái tử Đông Doanh đang ngơ ngốc, ngữ khí khinh thường - Xem ra hạ lễ của điện hạ không trốn thoát rồi.

Quy Điền Thuần Nhất Lang gắt gao nắm chặt bàn tay, vì sao? Vì sao? Đáp án đơn giản như vậy vì sao mình không ngờ đến? Lại còn tự phụ đem đề mục này coi như nan đề để mà chuốc nhục, ông trời ơi, vì sao ngươi đối đãi với ta như thế!

- Thái tử điện hạ, cuộc đánh cược kia điện hạ sẽ không quên chứ? - Hoa Chi Phá lòng tốt nhắc nhở - Nếu không có cách hoàn thành thì dựa theo lời điện hạ nói trước đó, sẽ rời khỏi vĩnh viễn.

- Hừ, bản thái tử tự nhiên nhớ rõ, không phải chỉ là mấy văn tiền thôi sao? Hôm nay bản thái tử sẽ đưa cho công chúa năm vạn lượng bạc trắng, nhiêu đó là tiền son cho công chúa - Quy Điền Thuần Nhất Lang thấy sự việc đã không thể vãn hồi được nữa thì một chút mặt mũi cuối cùng cùng vẫn còn cần, chỉ là trong giọng nói còn không quên chế ngạo Hoa Chi Phá - Nếu đổi lại là bản thái tử thì tự nhiên sẽ dùng bạch ngọc làm gốc, sao có thể dùng tiền đồng làm bẩn sự cao thượng của công chúa?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »