Họ nhà ếch cãi nhau chí chóe
Chẳng có ai bắt bẻ xử phân
Chúng cầu thưọng đế ra ân
Cho loài ếch vị anh quân cầm đầu
Một cành cây bỗng đâu rơi xuống
Chúng thốt lên vui sướng:"Vua ta"!
Cành cây cắm xuống ruộng nhà
Nằm im thin thít luôn ba bốn ngày
Họ nhà ếch bám ngay cành mục
Cành vẫn yên không nhúc nhích gì
Ếch rằng:Vua chỉ đứng ỳ
Xin ông vua khác đúng vì minh quân
Bỗng chú Diệc bay gần đỗ xuống
Ếch tung hô miệng xứơng tay khua:
Vị này mới thật là vua
Anh minh xét xử không thua vua nào
Diệc bắt ếch nuốt vào bụng Diệc
Ếch đâm ra lại tiếc cành cây
Vua hiền vô hại trứơc đây
Còn ông vua Diệc ngày ngày hại ta.