Truyện Cổ Tích Việt Nam

Lượt đọc: 4481 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời dẫn. Cùng một tác giả. Bản chất truyện cổ tích. Lai lịch truyện cổ tích. Truyện cổ Việt Nam qua các thời đại. Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam. Sự tích dưa hấu. Sự tích trầu, cau và vôi. Sự tích trái sầu riêng. Sự tích cây huyết dụ. Sự tích chim hít cô. Sự tích chim tu hú. Sự tích chim quốc. Sự tích chim năm-trâu-sáu-cột và chim bắt-cô-trói-cột. Sự tích chim đa đa. Sự tích con nhái. Sự tích con muỗi. Sự tích con khỉ. Sự tích cá he. Sự tích con sam. Sự tích con dã tràng. Gốc tích bộ lông quạ và bộ lông công. Gốc tích tiếng kêu của vạc, cộ, dủ dỉ, đa đa và chuột. Gốc tích cái nốt dưới cổ con trâu. Sự tích cái chân sau con chó. Sự tích cái chổi. Sự tích ông đầu rau. Sự tích ông bình vôi. Sự tích cây nêu ngày Tết. Gốc tích bánh chưng và bánh dày. Gốc tích ruộng thác đao hay là truyện Lệ Phụng Hiểu. Sự tích hồ Gươm. Sự tích hồ Ba bể. Sự tích đầm Nhất dạ và bãi Tự nhiên. Sự tích đầm mực. Sự tích sông Nhà Bè hay là truyện Thủ Huồn. Tại sao sông Tô Lịch và sông Thiên Phù hẹp lại?. Sự tích đá Vọng phu. Sự tích đá Bà rầu. Sự tích thành Lồi. Sự tích núi Ngũ Hành. Thạch Sùng còn thiếu mẻ kho hay là sự tích con mối. Bò béo bò gầy. Nữ hành giành bạc. Lẩy bẩy như Cao Biền dậy non. Bụng làm dạ chịu hay là truyện thầy hít. Đọc Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam tập II của Nguyễn Đổng Chi. Đồng tiền Vạn Lịch. Của thiên trả địa. Nợ tình chưa trả cho ai, Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan. Nợ như Chúa Chổm. Hồn Trương Ba, da hàng thịt. Sinh con rồi mới sinh cha, sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông. Con vợ khôn lấy thằng chồng dại như bông hoa lài cấm bãi cứt trâu. Cứu vật vật trả ơn cứu nhân nhân trả oán. Đứa con trời đánh hay là truyện Tiếc gà chôn mẹ. Giết chó khuyên chồng. Cha mẹ nuôi con bể hồ lai láng, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày. Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng. Dì phải thằng chết trôi, còn tôi phải đôi sấu sành. Cái kiến mày kiện củ khoai. Vận khứ hoài sơn năng trí tử, thời lai bạch thủy khả thôi sinh. Trinh phụ hai chồng. Kiện ngành đa. To đầu mà dại, nhỏ dái mà khôn. Nhân tham tài nhi tử, điểu tham thực nhi vong. Nói dối như Cuội. Của trời trời lại lấy đi, giương đôi mắt ếch làm chi được trời. Hai ông tướng Đá Rãi. Lê Như Hổ. Chàng Lía. Anh em sinh năm. Bốn anh tài. Khổng Lồ đúc chuông hay là sự tích trâu vàng Hồ Tây. Thạch Sanh. Đại vương Hai hay là truyện giết thuồng luồng. Ông Ồ. Âm dương giao chiến. Yết Kiêu. Lý Ông Trọng hay là sự tích Thánh Chèm. Bảy Giao, Chín Q.ỳ. Người ả đảo với giặc Minh. Bợm lại gặp bợm hay bợm già mắc bẫy cò ke. Q.ận Gió. Con mối làm chứng. Bùi Cầm Hổ. Em bé thông minh. Trạng Hiền. Thần giữ của. Kẻ trộm dạy học trò. Con mụ Lường. Con sáo và phú trưởng giả. Con gà và con hổ. Con thỏ và con hổ. Mưu con thỏ. Bợm già mắc bẫy hay là mưu trí đàn bà. Gái ngoan dạy chồng. Bà lớn đười ươi. Con chó, con mèo và anh chàng nghèo khổ. Người họ Liêu và Diêm Vương. Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam của Nguyễn Đổng Chi. Cố Ghép. Ông Nam Cường. Cố Bu. Q.ận He. Hầu Tạo. Lê Lợi. Lê Văn Khôi. Ba Vành. Hai nàng công chúa nhà Trần. Vợ ba Cai Vàng. Người thợ mộc Nam Hoa. Người đầy tớ và người ăn trộm. Ba chàng thiện nghệ. Chàng ngốc được kiện. Người đàn bà bị vu oan. Tra tấn hòn đá. Nguyễn Khoa Đăng. Sợi bấc tìm ra thủ phạm. Phân xử tài tình. Người đàn bà mất tích. Tinh con chuột. Hà Ô Lôi. Miếng trầu kỳ diệu. Tú Uyên. Nợ duyên trong mộng. Từ Đạo Hạnh hay là sự tích Thánh Láng. Chàng đốn củi và con tinh. Người thợ đúc và anh học nghề. Sự tích đình làng Đa Hòa. Con chim khách màu nhiệm. Cây tre trăm đốt. Người lấy cóc. Cây thuốc cải tử hoàn sinh hay là sự tích thằng Cuội cung trăng. Lấy chồng dê. Người lấy ếch. Sự tích động Từ Thức. Người học trò và ba con quỷ. Hai cô gái và cục bướu. Người hóa dế. Thánh Gióng. Ai mua hành tôi hay là lọ nước thần. Người dân nghèo và Ngọc hoàng. Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam của Nguyễn Đổng Chi. Sự tích công chúa Liễu Hạnh. Người thợ săn và mụ chằng. Q.an Triều hay là chiếc áo tàng hình. Miêu thần hay là sự tích chuột và mèo. Con cóc liếm nước mưa. Thầy cứu trò. Hai con cò và con rùa. Cô gái lấy chồng hoàng tử. Người dì ghẻ ác nghiệt hay là sự tích con dế. Làm ơn hóa hại. Huyền Q.ang. Tiêu diệt mãng xà. Giáp Hải. Tam và Tứ.
Tiến »
Sự tích sông Nhà Bè hay là truyện Thủ Huồn.

❊ ❊ ❊

Ngày xưa ở Gia-định có một người tên là Thủ Huồn. Hắn xuất thân làm thơ lại. Trong hơn hai mươi năm luồn lọt trong các nha các ti, hắn đã làm cho bao nhiêu gia đình tan nát, bao nhiêu người bị oan uổng; do đó hắn đã vơ vét được bao nhiêu là tiền của. Vợ hắn chết sớm lại không có con cho nên tiền bạc của hắn không biết tiêu đâu cho hết. Ngoài số chôn cất, hắn đem tiền tậu ruộng làm nhà. Ruộng của hắn cò bay thẳng cánh, mỗi mùa thu hoạch kể hàng ngàn "giạ" lúa.

Khi thấy cuộc sống quá thừa thãi, hắn bèn thôi việc về nhà, sống một cuộc đời trưởng giả.

Một hôm, có người mách cho Thủ Huồn biết chợ Mạnh-ma ở Quảng-yên là chỗ người sống và người chết có thể gặp nhau. Muốn gặp người chết, người sống phải chờ đến mồng một tháng Sáu, mang một món hàng vào chợ hồi nửa đêm mà đi tìm. Thủ Huồn là người rất yêu vợ. Tuy vợ chết đã ngoài mười năm nhưng hắn vẫn không lúc nào quên. Hắn bèn giao nhà lại cho người bà con rồi làm một chuyến du lịch ra Bắc, mong gặp lại mặt vợ cho thỏa lòng thương nhớ bấy lâu.

Khi gặp vợ, Thủ Huồn không dám hỏi vì thấy vợ ăn mặc rất đài các. Sau cùng người đàn bà ấy cũng nhận ra được. Thủ Huồn mừng quá vội dắt vợ ra một chỗ kể cho vợ nghe cảnh sống của mình từ lúc âm dương cách biệt. Rồi hắn hỏi vợ:

- Mình lâu nay làm gì?

- Tôi làm vú nuôi trong cung vua. Cuộc đời của tôi không có gì đáng phàn nàn. Tôi có một gian nhà riêng trong hoàng cung, cái ăn cái mặc được chu cấp đầy đủ.

Hắn nói:

- Tôi nhớ mình quá. Tôi muốn theo mình xuống dưới ấy ít lâu có được không?

- Đi được. Nhưng chỉ trong vài ngày là cùng, nếu quá hạn sẽ nguy hiểm.

Thủ Huồn và vợ cùng đi. Qua mấy dặm đường tối mịt, chả mấy chốc đã đến cõi âm. Hắn rùng mình khi lọt qua bao nhiêu cổng trước lúc vào thành nội, qua những tên quỷ gác cổng có những bộ mặt gớm ghiếc. Nhờ có vợ nên chỗ nào cũng vào được trót lọt. Đến một gian nhà thấp, vợ bảo chồng:

- Đây là nhà bếp, đằng kia là nhà ngục, trước mặt là cung hoàng hậu, chỗ tôi túc trực hàng ngày. Qua khỏi đấy là cung vua. Cứ ẩn tạm trong buồng vắng này vì không thể lên buồng tôi trên kia được. Tôi sẽ kiếm cách cho chàng đi xem một vài chỗ, nhưng rồi phải về ngay.

Chiều hôm đó người vợ về trao cho Thủ Huồn một mảnh giấy phép và nói:

- Chỉ có cung vua và cung hoàng hậu thì đừng có vào còn mọi nơi khác chàng cứ đi xem cho thỏa thích.

Hắn lượn mấy vòng xung quanh nhà bếp rồi tiện chân đến nhà ngục. Chưa lọt khỏi cổng mà những tiếng kêu khóc, tiếng la hét ở phía trong làm cho hắn bồn chồn. Qua mấy phòng chuyên mổ bụng, móc mắt, cắt tay, v.v... hắn thấy đây quả là nơi hành hạ tội nhân kinh khủng, đúng như lời đồn ở trên trần thế.

Sau cái bàn xẻo thịt là cả một kho gông. Trong đó có một cái gông đặc biệt: nó vừa to vừa dài, làm bằng những thanh gỗ nặng như sắt. Thủ Huồn lân la hỏi người cai ngục:

- Thứ gông này để làm gì?

- Để chờ một thằng ác nghiệt ở trần xuống đây. Bao nhiêu những cái gông trong này đều đã có chủ cả. Cứ xem gông to hay nhỏ thì biết tội ác của nó.

Thủ Huồn lại hỏi:

- Thế cái thằng sẽ đeo cái gông vừa to vừa dài đó là ai?

Lão cai ngục thủng thỉnh giở một cuốn sách vừa to vừa dày chỉ vào một hàng chữ, đọc: "Hắn là Võ Thủ Hoằng[1] tức là Thủ Huồn". Rồi nói tiếp:

- Thằng cha đó ở Đại-nam quốc, Gia-định tỉnh, Phúc-chính huyện...

Nghe nói thế, Thủ Huồn giật mình mặt xám ngắt. Nhưng hắn vẫn giữ được vẻ bình tĩnh. Hắn hỏi thêm:

- Thế nào? Hắn có tội gì?

Lão cai ngục mắt vẫn không rời quyển sách.

- Khi làm thơ lại hắn bẻ mặt ra trái làm bao nhiêu việc oan khốc đến nỗi tội ác của hắn đen kín cả mấy trang giấy đây. Này nghe tôi đọc này: năm Ất sửu hắn sửa hai chữ "ngộ sát" thành "cố sát" làm cho hai mẹ con thị Nhân bị chết để cho người anh họ chiếm đoạt gia tài. Việc này Thủ Huồn được mười nén vàng và mười nén bạc, một trăm quan tiền. Cũng năm đó, hắn làm cho ông Ngô Lai ở thôn Bình-ca bị hai mươi năm tội đồ chỉ vì trong nhà có cái áo vải vàng, để đoạt không của ông ta mười hai mẫu ruộng. Năm...

Thủ Huồn tái mặt, không ngờ mỗi một cái cất tay động chân của mình trên kia, dưới này đều rõ mồn một. Hắn ngắt lời đánh trống lảng.

- Thế vợ hắn có cùng đeo gông không hở ông?

- Ồ! Ai làm người ấy chịu chứ! Vợ hắn nghe đâu là người tốt đã xuống đây rồi.

Thủ Huồn lại hỏi gặng:

- Ví thử hắn muốn hối cải thì phải làm thế nào?

Lão cai ngục hạ sách xuống bàn, đáp:

- Đã vay thì phải trả! Nếu hắn muốn thì phải đem những thứ của cải cướp giật được đó bố thí và cúng lễ cho hết đi.

Từ biệt lão cai ngục và những hình cụ khủng khiếp, Thủ Huồn không còn bụng dạ nào để đi xem nơi khác nữa. Vợ thấy chồng đòi về, lại đưa chồng ra khỏi hoàng cung của Diêm vương và ra khỏi mấy dặm đường tối tăm mù mịt. Lúc sắp chia tay hắn bảo vợ:

- Tôi về trang trải công nợ có lẽ ba năm nữa tôi lại xuống. Mình nhớ lên chợ đón nghe!

Về tới Gia-định. Thủ Huồn mạnh tay bố thí. Hắn tập hợp những người nghèo khó trong vùng lại, phát cho họ tiền, lúa. Hắn đem ruộng đất của mình cúng cho làng, cho chùa, chia cho họ hàng thôn xóm. Hắn mời hầu hết sư, sãi các chùa gần vùng tới nhà mình cúng đơm, tốn kém kể tiền vạn. Người ta lấy làm lạ không hiểu tại sao một tay riết róng như hắn bây giờ trở nên hào phóng một cách lạ thường. Ai xin gì được nấy. Có những người trước chửi hắn bây giờ lại đâm ra thương hại hắn. Nhiều người bảo nhau: - "Thứ của vô nhân bất nghĩa ấy không trước thì sau thể nào cũng đội nón ra đi mà thôi!" hay là: - "Có lẽ hắn không con, biết để của cũng chả làm gì nên tự làm cho vợi bớt". Thủ Huồn có nghe rất nhiều lời đàm tiếu về mình, nhưng hắn chẳng nói gì sất, cứ việc quẳng của không tiếc tay.

Cứ như thế sau ba năm, Thủ Huồn tính ra đã phá tán được ba phần tư cơ nghiệp. Nhớ lại lời hẹn, hắn lại khăn gói ra Bắc tìm đến chợ Mạnh-ma. Ở đây, hắn dỗ khéo được vợ cho hắn xuống thăm cõi âm một lần nữa.

Khi trở lại nhà ngục. Thủ Huồn thấy quang cảnh vẫn như cũ. Lão cai ngục vẫn là lão cai ngục ba năm về trước. Cách bố trí y hệt như xưa: cũng có nơi mổ bụng, nơi móc mắt, cắt tay: v.v... Duy chỗ để gông thì có ít nhiều thay đổi. Bên cạnh những cái vẫn còn nguyên hình như xưa thì lại có những cái trước bé nay đã lớn lên, có cái trước lớn, nay nhỏ hẳn đi. Đặc biệt cái gông mà Thủ Huồn chú ý nhất thì bây giờ đã rút ngắn lại tuy vẫn còn to và dài hơn các thứ gông thường một tý. Hắn lân la hỏi lão cai ngục:

- Cái gông để ở nơi này trước kia tôi nhớ hình như to lắm thì phải.

- Đúng đấy! Lão đáp. Có lẽ gần đây ở trên dương thế thằng cha ấy đã biết chuộc lỗi nên nó đã nhỏ lại. Nếu hắn gắng hơn nữa, thì rồi sẽ có phúc lớn.

Thủ Huồn lại lên đất, trở về Gia-định. Hắn lại làm tiếp công việc bố thí và cúng dàng. Lần này hắn bán hết tất cả những gì còn sót lại, kể cả nhà của của mình. Hắn đến Biên-hòa dựng một ngôi chùa lớn để cúng Phật. Hắn xuôi sông Đồng-nai để làm một việc nghĩa cuối cùng. Hồi đó ở ngã ba sông Đồng-nai và sông Gia-định việc đi lại rất bất tiện. Cũng vì thế mà bên kia sông Đồng-nai người ta còn ngần ngại chưa dám di cư sang để sinh cơ lập nghiệp.

Thủ Huồn liền quyết định ở lại đây. Hắn kết một cái bè lớn, trên bè có nhà ở, có đủ chỗ nghỉ, có sẵn nồi niêu, đồ dùng và tiền gạo. Những thứ ấy hắn dùng để tiếp rước những người qua lại, nhất là những người nghèo khó. Hắn cho họ trú ngụ tại bè của mình kẻ năm ba ngày, người một đôi tháng mà không lấy tiền. Hắn làm công việc đó mãi cho đến ngày xuống âm phủ thật sự.

❊ ❊ ❊

Sau đó khá lâu, có lần một ông vua tên là Đạo Quang bên Trung-quốc lúc mới lên ngôi có cho sứ sang Việt-nam hỏi lai lịch một người ở Gia-định. Số là khi nhà vua mới sinh, người ta thấy trong lòng bàn tay vua có mấy chữ: "Đại-nam, Gia-định, Thủ Hoằng", nên nhà vua cần biết rõ gốc gác Thủ Hoằng là ai. Sau khi sứ giả cho biết rõ lai lịch Thủ Huồn, vua Trung-quốc có cúng vào ngôi chùa Biên-hòa ba pho tượng vàng. Do việc đó người ta bảo Thủ Huồn nhờ thành thực hối lỗi, chẳng những làm tiêu mất cái gông chờ hắn ở coi âm, mà còn được Diêm vương cho đi đầu thai làm vua Trung-quốc.

Ngày nay, một ngôi chùa ở Biên-hòa còn mang tên là chùa Thủ Huồn: chỗ ngã ba sông Đồng-nai và Gia-định còn gọi là sông Nhà-bè để kỷ niệm lòng tốt của Thủ Huồn đối với khách hộ hành Nam Bắc qua con sông đó[2]. Có câu tục ngữ:

Nhà bè nước chảy phân hai,

Ai về Gia-định Đồng-nai thì về.

KHẢO DỊ

Truyện trên giống với truyện Người đi dạo âm phủ cũng do Jê-ni-bren (Génibrel) sưu tập:

Có hai vợ chồng một người ở Nam-định, nhà giàu có lớn. Họ sinh được một cô con gái rất xinh và khôn ngoan tên là Trần Thị Xuân. Đặc biệt là mỗi bàn tay có sáu ngón. Không may năm nàng mười ba tuổi thì bị lên đậu trời mà chết. Thương nhớ con gái, hai vợ chồng không thiết làm ăn gì nữa. Nghe nói ở Quảng-yên có chợ Mạnh-ma, ở đấy dương gian và âm phủ có thể gặp nhau được, hai vợ chồng bèn tìm đến, mong được gặp con. Họ có mang theo một cái quả bằng bạc sắm cho cô gái lúc còn sống. Nhằm ngày mồng một tháng Sáu họ đến chợ giả bày hàng ra bán. Lát sau, người con gái đến hàng mua trầu, trông thấy cái quả của mình liền hỏi chuyện. Cha mẹ nhận ra con nhờ có bàn tay sáu ngón của cô và được con mời đi dạo cảnh âm phủ.

Chồng của cô là một viện quan giám thành, đưa cha mẹ vợ đi coi các cửa ngục. Khi đến cửa thứ nhất, hai vợ chồng thất kinh thấy tên tuổi của họ có yết ở cửa ngục. Họ vờ hỏi chàng rể tại sao có tên yết ở cửa, thì hắn bảo: - "Hai người đó ở dương gian cho người ta vay nợ một lớp vốn năm bảy lớp lời làm cho người ta phải bán vợ đợ con nên yết lên để chờ làm tội". Hai vợ chồng lại hỏi: - "Vậy chúng nó muốn khỏi tội thì phải làm thế nào?" - "Phải làm chay bố thí cho hết của đó, mới mong khỏi được". Trở về làng cũ hai vợ chồng dốc của cải ra đón sư làm chay và mạnh tay bố thí. Sau khi hết của họ lại lần mò ra chợ Mạnh-ma tìm con gái và định đòi xuống âm phủ xem thế nào. Nhưng cô gái vừa gặp cha mẹ đã bảo: - "Cha mẹ đã sạch tội rồi, không còn thấy tên ở cửa ngục nữa. Vậy chả cần xuống làm gì".

Cả hai truyện trên có lẽ chịu ảnh hưởng từ một số phật thoại ngoại lai trong đó có truyện Mục Liên thăm mẹ ở địa ngục khá phổ biến ở Việt-nam (xem cuối truyện số19).

Phần cuối truyện Thủ Huồn tương tự với Sự tích sư ông Huyền Chân và Truyện bà Hiếu.

Sự tích sư ông Huyền Chân: Xưa, ở chùa Quang-minh, xã Hậu-bổng (Hải-dương) có một hòa thượng nổi tiếng chân tu. Lúc về già, Phật Di-đà hiện lên báo mộng rằng: -"Nhà người có công với đạo Phật, kiếp sau sẽ cho giáng sinh làm vua Trung-quốc". Khi hòa thượng chết, đệ tử vâng lời thầy viết vào vai mấy chữ "Hòa thượng Huyền Chân chùa Quang-minh".

Về sau có lần sứ bộ Việt-nam sang Trung-quốc. Khi yết kiến, chánh sứ Nguyễn Tự Cường được vua Minh Hy Tông cho biết là mình sinh ra trên vai có mấy chữ, rửa mấy cũng không sạch, không biết đầu đuôi vì sao. Nguyễn Tự Cường về dò hỏi mới biết câu chuyện sư Huyền Chân, vội mang nước giếng chùa Quang-minh sang cho vua Trung-quốc. Kết quả, nước rửa đến đâu chữ mất đến đấy[3].

Truyện bà Hiếu: Ở làng Linh-chiểu Đông (Gia-định) có người đàn bà tên là Hiếu nhà giàu, không có con cái. Bà bèn lập chùa Hòa-nghiêm bao vây một khoảng đất rộng để cho kẻ nghèo chôn cất làm phúc. Nhờ có công đức đó nên khi chết được đầu thai làm con gái vua Trung-quốc. Công chúa khi đẻ ra có chữ son "Gia-định, Linh-chiểu Đông, chùa Hoa-nghiêm" vua Trung-quốc cho là sự lạ, gửi giấy sang hỏi bên ta. Sau đó vua sai cúng vàng bạc vào chùa và xin đưa bài vị sang để thờ. Làng không chịu, chỉ làm một bài vị khác đưa sang cho vua Trung-quốc[4].

[1] Theo Trương Quốc Dụng trong Thoái thực ký văn.

[2] Theo Jê-ni-bren (Génibrel), sách đã dẫn, và tham khảo Thơ ông Thủ Huồn của Nguyễn Hữu Rằng.

[3] Theo Vũ Phương Đề. Công dư tiệp ký.

[4] Theo Lăng-đờ (Landes). Sách đã dẫn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Lời dẫn. Cùng một tác giả. Bản chất truyện cổ tích. Lai lịch truyện cổ tích. Truyện cổ Việt Nam qua các thời đại. Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam. Sự tích dưa hấu. Sự tích trầu, cau và vôi. Sự tích trái sầu riêng. Sự tích cây huyết dụ. Sự tích chim hít cô. Sự tích chim tu hú. Sự tích chim quốc. Sự tích chim năm-trâu-sáu-cột và chim bắt-cô-trói-cột. Sự tích chim đa đa. Sự tích con nhái. Sự tích con muỗi. Sự tích con khỉ. Sự tích cá he. Sự tích con sam. Sự tích con dã tràng. Gốc tích bộ lông quạ và bộ lông công. Gốc tích tiếng kêu của vạc, cộ, dủ dỉ, đa đa và chuột. Gốc tích cái nốt dưới cổ con trâu. Sự tích cái chân sau con chó. Sự tích cái chổi. Sự tích ông đầu rau. Sự tích ông bình vôi. Sự tích cây nêu ngày Tết. Gốc tích bánh chưng và bánh dày. Gốc tích ruộng thác đao hay là truyện Lệ Phụng Hiểu. Sự tích hồ Gươm. Sự tích hồ Ba bể. Sự tích đầm Nhất dạ và bãi Tự nhiên. Sự tích đầm mực. Sự tích sông Nhà Bè hay là truyện Thủ Huồn. Tại sao sông Tô Lịch và sông Thiên Phù hẹp lại?. Sự tích đá Vọng phu. Sự tích đá Bà rầu. Sự tích thành Lồi. Sự tích núi Ngũ Hành. Thạch Sùng còn thiếu mẻ kho hay là sự tích con mối. Bò béo bò gầy. Nữ hành giành bạc. Lẩy bẩy như Cao Biền dậy non. Bụng làm dạ chịu hay là truyện thầy hít. Đọc Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam tập II của Nguyễn Đổng Chi. Đồng tiền Vạn Lịch. Của thiên trả địa. Nợ tình chưa trả cho ai, Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan. Nợ như Chúa Chổm. Hồn Trương Ba, da hàng thịt. Sinh con rồi mới sinh cha, sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông. Con vợ khôn lấy thằng chồng dại như bông hoa lài cấm bãi cứt trâu. Cứu vật vật trả ơn cứu nhân nhân trả oán. Đứa con trời đánh hay là truyện Tiếc gà chôn mẹ. Giết chó khuyên chồng. Cha mẹ nuôi con bể hồ lai láng, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày. Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng. Dì phải thằng chết trôi, còn tôi phải đôi sấu sành. Cái kiến mày kiện củ khoai. Vận khứ hoài sơn năng trí tử, thời lai bạch thủy khả thôi sinh. Trinh phụ hai chồng. Kiện ngành đa. To đầu mà dại, nhỏ dái mà khôn. Nhân tham tài nhi tử, điểu tham thực nhi vong. Nói dối như Cuội. Của trời trời lại lấy đi, giương đôi mắt ếch làm chi được trời. Hai ông tướng Đá Rãi. Lê Như Hổ. Chàng Lía. Anh em sinh năm. Bốn anh tài. Khổng Lồ đúc chuông hay là sự tích trâu vàng Hồ Tây. Thạch Sanh. Đại vương Hai hay là truyện giết thuồng luồng. Ông Ồ. Âm dương giao chiến. Yết Kiêu. Lý Ông Trọng hay là sự tích Thánh Chèm. Bảy Giao, Chín Q.ỳ. Người ả đảo với giặc Minh. Bợm lại gặp bợm hay bợm già mắc bẫy cò ke. Q.ận Gió. Con mối làm chứng. Bùi Cầm Hổ. Em bé thông minh. Trạng Hiền. Thần giữ của. Kẻ trộm dạy học trò. Con mụ Lường. Con sáo và phú trưởng giả. Con gà và con hổ. Con thỏ và con hổ. Mưu con thỏ. Bợm già mắc bẫy hay là mưu trí đàn bà. Gái ngoan dạy chồng. Bà lớn đười ươi. Con chó, con mèo và anh chàng nghèo khổ. Người họ Liêu và Diêm Vương. Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam của Nguyễn Đổng Chi. Cố Ghép. Ông Nam Cường. Cố Bu. Q.ận He. Hầu Tạo. Lê Lợi. Lê Văn Khôi. Ba Vành. Hai nàng công chúa nhà Trần. Vợ ba Cai Vàng. Người thợ mộc Nam Hoa. Người đầy tớ và người ăn trộm. Ba chàng thiện nghệ. Chàng ngốc được kiện. Người đàn bà bị vu oan. Tra tấn hòn đá. Nguyễn Khoa Đăng. Sợi bấc tìm ra thủ phạm. Phân xử tài tình. Người đàn bà mất tích. Tinh con chuột. Hà Ô Lôi. Miếng trầu kỳ diệu. Tú Uyên. Nợ duyên trong mộng. Từ Đạo Hạnh hay là sự tích Thánh Láng. Chàng đốn củi và con tinh. Người thợ đúc và anh học nghề. Sự tích đình làng Đa Hòa. Con chim khách màu nhiệm. Cây tre trăm đốt. Người lấy cóc. Cây thuốc cải tử hoàn sinh hay là sự tích thằng Cuội cung trăng. Lấy chồng dê. Người lấy ếch. Sự tích động Từ Thức. Người học trò và ba con quỷ. Hai cô gái và cục bướu. Người hóa dế. Thánh Gióng. Ai mua hành tôi hay là lọ nước thần. Người dân nghèo và Ngọc hoàng. Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam của Nguyễn Đổng Chi. Sự tích công chúa Liễu Hạnh. Người thợ săn và mụ chằng. Q.an Triều hay là chiếc áo tàng hình. Miêu thần hay là sự tích chuột và mèo. Con cóc liếm nước mưa. Thầy cứu trò. Hai con cò và con rùa. Cô gái lấy chồng hoàng tử. Người dì ghẻ ác nghiệt hay là sự tích con dế. Làm ơn hóa hại. Huyền Q.ang. Tiêu diệt mãng xà. Giáp Hải. Tam và Tứ.
Tiến »