Truyện Cổ Tích Việt Nam

Lượt đọc: 4873 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Lời dẫn. Cùng một tác giả. Bản chất truyện cổ tích. Lai lịch truyện cổ tích. Truyện cổ Việt Nam qua các thời đại. Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam. Sự tích dưa hấu. Sự tích trầu, cau và vôi. Sự tích trái sầu riêng. Sự tích cây huyết dụ. Sự tích chim hít cô. Sự tích chim tu hú. Sự tích chim quốc. Sự tích chim năm-trâu-sáu-cột và chim bắt-cô-trói-cột. Sự tích chim đa đa. Sự tích con nhái. Sự tích con muỗi. Sự tích con khỉ. Sự tích cá he. Sự tích con sam. Sự tích con dã tràng. Gốc tích bộ lông quạ và bộ lông công. Gốc tích tiếng kêu của vạc, cộ, dủ dỉ, đa đa và chuột. Gốc tích cái nốt dưới cổ con trâu. Sự tích cái chân sau con chó. Sự tích cái chổi. Sự tích ông đầu rau. Sự tích ông bình vôi. Sự tích cây nêu ngày Tết. Gốc tích bánh chưng và bánh dày. Gốc tích ruộng thác đao hay là truyện Lệ Phụng Hiểu. Sự tích hồ Gươm. Sự tích hồ Ba bể. Sự tích đầm Nhất dạ và bãi Tự nhiên. Sự tích đầm mực. Sự tích sông Nhà Bè hay là truyện Thủ Huồn. Tại sao sông Tô Lịch và sông Thiên Phù hẹp lại?. Sự tích đá Vọng phu. Sự tích đá Bà rầu. Sự tích thành Lồi. Sự tích núi Ngũ Hành. Thạch Sùng còn thiếu mẻ kho hay là sự tích con mối. Bò béo bò gầy. Nữ hành giành bạc. Lẩy bẩy như Cao Biền dậy non. Bụng làm dạ chịu hay là truyện thầy hít. Đọc Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam tập II của Nguyễn Đổng Chi. Đồng tiền Vạn Lịch. Của thiên trả địa. Nợ tình chưa trả cho ai, Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan. Nợ như Chúa Chổm. Hồn Trương Ba, da hàng thịt. Sinh con rồi mới sinh cha, sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông. Con vợ khôn lấy thằng chồng dại như bông hoa lài cấm bãi cứt trâu. Cứu vật vật trả ơn cứu nhân nhân trả oán. Đứa con trời đánh hay là truyện Tiếc gà chôn mẹ. Giết chó khuyên chồng. Cha mẹ nuôi con bể hồ lai láng, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày. Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng. Dì phải thằng chết trôi, còn tôi phải đôi sấu sành. Cái kiến mày kiện củ khoai. Vận khứ hoài sơn năng trí tử, thời lai bạch thủy khả thôi sinh. Trinh phụ hai chồng. Kiện ngành đa. To đầu mà dại, nhỏ dái mà khôn. Nhân tham tài nhi tử, điểu tham thực nhi vong. Nói dối như Cuội. Của trời trời lại lấy đi, giương đôi mắt ếch làm chi được trời. Hai ông tướng Đá Rãi. Lê Như Hổ. Chàng Lía. Anh em sinh năm. Bốn anh tài. Khổng Lồ đúc chuông hay là sự tích trâu vàng Hồ Tây. Thạch Sanh. Đại vương Hai hay là truyện giết thuồng luồng. Ông Ồ. Âm dương giao chiến. Yết Kiêu. Lý Ông Trọng hay là sự tích Thánh Chèm. Bảy Giao, Chín Q.ỳ. Người ả đảo với giặc Minh. Bợm lại gặp bợm hay bợm già mắc bẫy cò ke. Q.ận Gió. Con mối làm chứng. Bùi Cầm Hổ. Em bé thông minh. Trạng Hiền. Thần giữ của. Kẻ trộm dạy học trò. Con mụ Lường. Con sáo và phú trưởng giả. Con gà và con hổ. Con thỏ và con hổ. Mưu con thỏ. Bợm già mắc bẫy hay là mưu trí đàn bà. Gái ngoan dạy chồng. Bà lớn đười ươi. Con chó, con mèo và anh chàng nghèo khổ. Người họ Liêu và Diêm Vương. Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam của Nguyễn Đổng Chi. Cố Ghép. Ông Nam Cường. Cố Bu. Q.ận He. Hầu Tạo. Lê Lợi. Lê Văn Khôi. Ba Vành. Hai nàng công chúa nhà Trần. Vợ ba Cai Vàng. Người thợ mộc Nam Hoa. Người đầy tớ và người ăn trộm. Ba chàng thiện nghệ. Chàng ngốc được kiện. Người đàn bà bị vu oan. Tra tấn hòn đá. Nguyễn Khoa Đăng. Sợi bấc tìm ra thủ phạm. Phân xử tài tình. Người đàn bà mất tích. Tinh con chuột. Hà Ô Lôi. Miếng trầu kỳ diệu. Tú Uyên. Nợ duyên trong mộng. Từ Đạo Hạnh hay là sự tích Thánh Láng. Chàng đốn củi và con tinh. Người thợ đúc và anh học nghề. Sự tích đình làng Đa Hòa. Con chim khách màu nhiệm. Cây tre trăm đốt. Người lấy cóc. Cây thuốc cải tử hoàn sinh hay là sự tích thằng Cuội cung trăng. Lấy chồng dê. Người lấy ếch. Sự tích động Từ Thức. Người học trò và ba con quỷ. Hai cô gái và cục bướu. Người hóa dế. Thánh Gióng. Ai mua hành tôi hay là lọ nước thần. Người dân nghèo và Ngọc hoàng. Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam của Nguyễn Đổng Chi. Sự tích công chúa Liễu Hạnh. Người thợ săn và mụ chằng. Q.an Triều hay là chiếc áo tàng hình. Miêu thần hay là sự tích chuột và mèo. Con cóc liếm nước mưa. Thầy cứu trò. Hai con cò và con rùa. Cô gái lấy chồng hoàng tử. Người dì ghẻ ác nghiệt hay là sự tích con dế. Làm ơn hóa hại. Huyền Q.ang. Tiêu diệt mãng xà. Giáp Hải. Tam và Tứ.
Tiến »
Sự tích động Từ Thức.

❊ ❊ ❊

Vào đời nhà Trần ở châu Ái có một chàng trẻ tuổi tên là Từ Thức. Chàng vốn con nhà quan. Năm 20 tuổi nhờ học giỏi thi đỗ cao, chàng được bổ một chân tri huyện ở một huyện vùng Bắc. Khác với bọn quan lại khác, Từ Thức vốn là người phóng khoáng, không chịu ràng buộc vào khuôn phép. Chàng lại không thích những chuyện nịnh trên, nạt dưới, mà chỉ thích uống rượu ngâm thơ, và đi chơi ngắm cảnh. Ở gần vùng Từ Thức trị nhậm có một ngôi chùa lớn. Trước sân và xung quanh vườn trồng toàn một loại cây mẫu đơn. Mỗi năm vào khoảng tháng giêng là mùa hoa nở rộ, cũng là kỳ cúng Phật. Nhân dịp đó, các thiện nam tín nữ các nơi đua nhau về chùa lễ Phật và ngắm hoa. Vì thế người ta cũng gọi là hội xem hoa hay là hội mẫu đơn.

Một năm vào kỳ hội xem hoa, Từ Thức cũng có cái hứng đi hành hương ngắm cảnh. Để khỏi làm kinh động dân chúng, Từ Thức cải trang thành một người học trò. Chàng cũng không cho mang lính hầu và cáng xá đi theo. Hồi này các chùa chiền được triều đình vì nể, nên có những bọn sư sãi ỷ thế hoành hành. Để bảo vệ hoa, chùa này đặt ra một cái lệ ai bẻ hoa hoặc là gãy cây sẽ bị phạt vạ một số tiền. Nếu không có tiền thì nhà chùa sẽ bắt làm nô để đền nợ. Ngày hôm ấy có một cô gái đi xem hội vô tình không biết lệ nhà chùa, thấy có hoa đẹp ở cạnh lối đi bèn rón tay ngắt một bông. Thấy vậy, bọn thủ hộ trong chùa xông ra bắt giữ lại đòi tiền vạ. Cô gái thú thực là mình đi xem hội không mang tiền theo nên không biết lấy gì đền. Nghe nói thế, bọn thủ hội liền sai trói cô gái vào cột chùa cốt để làm nhục, vặn cho ra tiền chuộc.

Vừa lúc ấy Từ Thức tiến vào cổng chùa. Thấy một người con gái yếu ớt bị bọn vũ phu lăng nhục, Từ Thức không ngăn được cơn giận dữ. Chàng sán đến đòi cởi trói cho cô gái. Bọn thủ hộ nhất định không cho và chỉ vào mặt chàng:

- Này, nếu không có đủ một quan tiền chuộc thì anh chớ có động đến dây trói mà sinh chuyện rầy rà đấy.

Nghe chúng thách thức, cơn giận của Từ Thức bừng bừng bốc lên. Đã toan dùng đến chức vị của mình để trị bọn bất lương, nhưng rồi chàng lại kịp gạt đi vì chẳng muốn làm to chuyện. Không nghĩ ngợi, chàng cởi phăng chiếc áo ngoài vứt cho bọn thủ hộ để chúng trả tự do cho cô gái. Dây trói vừa cởi, cô gái ngỏ lời cảm tạ Từ Thức. Thấy nàng xinh đẹp lại bạo dạn, Từ Thức cũng muốn làm quen. Chàng hỏi:

- Nhà nàng ở đâu? Tôi nghe giọng nói hình như không phải là người vùng này.

Cô gái đáp:

- Quê thiếp ở tận trong châu Ái huyện Tống sơn...

Không ngờ người đẹp lại là người cùng quê, Từ Thức càng thêm niềm nở. Hai người men theo lối cổng chùa, vừa đi vừa ngỏ ít lời lâm sự. Trước khi từ giã, nàng còn không quên mời chàng đến chơi nhà nếu có dịp về thăm quê.

Vẫn không ưa cái nghề roi vọt trị dân, Từ Thức thường bị bọn quan trên hạch tội. Một lần vì để vụ thuế chậm trễ, chàng bị viên an phủ gọi đến quở mắng nặng lời. Chàng than:

- Ta há vì mấy bó thóc mà chịu nhục như thế này ư!

Lúc trở về huyện lỵ, lập tức chàng cởi bỏ ấn tín treo ở trước mái công đường, rồi bỏ đi biệt. Chàng đi thẳng về quê nhà thăm bố mẹ và bà con làng nước. Ở nhà được ít lâu, nhớ đến lời mời của cô gái trong hội xem hoa, Từ Thức liền cất công ra đi. Theo lời chỉ dẫn, chàng lặn lội tìm kiếm, nhưng bóng chim tăm cá mịt mù. Vùng Tống sơn có bao nhiêu cảnh đẹp, chàng đều có để lại dấu chân và những bài ca vịnh, vậy mà chàng vẫn ân hận không gặp lại người đẹp năm xưa. Mặc dầu vậy, Từ Thức vẫn không nản lòng.

Một hôm trên đường đi tìm, từ sáng sớm, Từ Thức đã trèo lên núi cao nhất ra giữa cửa Thần phù. Tự nhiên trước mắt chàng hiện lên một hòn đảo trông y như một đóa hoa sen giữa vùng biển cả. Say sưa nhìn ngắm, chàng bèn dong buồm ra khơi. Chẳng bao lâu thuyền đã ghé đảo. Đang mê mải nhìn, chàng bỗng thấy ở sườn núi đá gần đó có một cửa hang khá rộng. Bèn vin cây rẽ cỏ tìm đến tận nơi. Vừa bước vào hang được một quãng, thì bỗng dưng cửa hang tối sầm lại. Từ Thức vẫn cứ sờ soạng bước liều. Đi một đoạn nữa thình lình lại thấy có ánh sáng. Trông ngược lên thấy núi cao chót vót, đá mọc lởm chởm. Khi leo lên đến đỉnh thì Từ Thức bỗng thấy cả một tòa nhà lộng lẫy hiện ra trước mặt. Chưa hết ngạc nhiên trước cảnh lạ, chàng bỗng thấy bóng hai người con gái nhỏ mặc áo xanh. Một người nói:

- Chú rể mới nhà ta đã đến kia kìa!

Chàng hết sức bỡ ngỡ nhưng vẫn bạo dạn đi theo hai cô gái. Trên đường đầy hoa thơm cỏ lạ. Đi một chốc thì đến lâu đài. Vừa bước lên thềm Từ Thức đã thấy một người đàn bà dáng quý phái ra đón. Bà tươi cười bảo chàng:

- Đây là hang thứ sáu trong ba mươi sáu hang động ở cõi tiên. Từ lâu ta cai quản thế giới này. May mắn hôm nay lại được đón người trẻ tuổi phong nhã và chí tình. Thế nào, cảnh trí ở đây có làm cho du khách ưa thích không?

Thấy Từ Thức gật đầu, người đàn bà lại nói:

- Khoan đã. Để còn cho gặp một người quen cũ.

Đoạn, ra hiệu cho người hầu gái đi gọi. Chốc sau, một cô tiên từ trong hành lang bước ra, dáng thướt tha kiều diễm, mỉm cười chào chàng. Từ Thức nhìn kỹ thì ra đấy là cô gái bẻ hoa mẫu đơn năm nào. Chàng mừng rỡ nói to:

- Ô hay tôi đi tìm nàng khắp nơi mà không thấy, không ngờ lại gặp ở đây!

Câu chuyện từ đấy trở nên thân mật đậm đà hơn. Bà chúa động nói:

- Em nó tên là Giáng Hương. Ngày trước đi xem hội mẫu đơn không may gặp rủi ro, nhờ có chàng tận tình cứu giúp. Âu đó cũng là duyên trời. Chàng đã có lòng cất công đi tìm, nay đến gặp nhau, hãy mở tiệc hoa để phỉ lòng khao khát.

Từ Thức thấy không gì đẹp lòng hơn thế nữa. Lập tức đêm hôm ấy trong bữa tiệc tưng bừng có quần tiên tụ hội, hai người chính thức làm lễ giao bôi. Khách tiên từ các động vui vẻ cạn chén chào mừng chàng rể mới đến nhập tịch làng tiên, và chúc tụng cuộc tình duyên tốt đẹp của hai người.

Ngày lại ngày nối nhau trôi qua, Từ Thức làm rể cõi tiên bấm đốt ngón tay đã được ba năm. Cuộc đời mới hoàn toàn khác với cảnh sống trần gian ngày trước. Cơm ăn áo mặc và mọi vật dụng cần thiết, chàng đều có sẵn, không thiếu một thứ gì. Sắc đẹp tuyệt vời, tính nết hiền dịu của Giáng Hương luôn luôn làm cho chàng thỏa dạ. Chàng lại được đi ngao du các động tiên, thơ ngâm vịnh làm ra thao thao bất tuyệt. Tuy nhiên, lâu dần, Từ Thức lại thấy như thiếu một cái gì, một hôm chàng tâm sự với Giáng Hương:

- Xa cha ngái mẹ đã lâu, muốn về thăm một chuyến có được chăng?

Thấy vợ ngần ngừ chàng nói thêm:

- Chỉ cho về gặp bà con xóm làng một lần chót, rồi tôi sẽ đến đây ở với mình mãi mãi.

Giáng Hương thủ thỉ khuyên dỗ chồng hãy bỏ cái ý nghĩ trở về vì cõi tục và cõi tiên là hai con đường cách biệt. Nhưng Giáng Hương càng khuyên bao nhiêu thì nỗi nhớ nhà của Từ Thức càng nặng bấy nhiêu. Thấy chồng tuy không đòi về nữa nhưng nét mặt ngày một héo hon. Giáng Hương đành phải thưa với mẹ. Mẹ nàng thương hại:

- Không ngờ gã ấy còn lưu luyến bụi hồng đến thế!

Nói rồi cho người đẩy xe mây đến cho Từ Thức trở về. Chàng vội vã từ giã vợ và mẹ vợ, từ giã các bạn tiên, rồi bước lên xe. Chỉ trong chớp mắt, chàng đã thấy lại quê hương cũ. Các rặng núi, con sông, những lũy tre dưới mắt chàng vẫn không có gì khác xưa. Xe đặt chàng xuống giữa một bến sông, nơi mà ngày còn nhỏ chàng vẫn ra đấy tắm mát và bơi lội. Nhưng khi nhìn kỹ cảnh vật thì Từ Thức lấy làm ngờ ngợ. Mới ba năm mà nhà cửa vườn tược làm sao đã khác. Dân làng cũng chẳng có một người nào quen mặt. Hỏi một người đi đường, người ấy cho biết đúng là tên của làng chôn rau cắt rốn của mình. Nhưng khi hỏi đến bố mẹ và em gái thì ai cũng lắc đầu trả lời không biết.

Sau cùng, Từ Thức đem họ tên của mình hỏi thăm các cụ già trong làng, thì một người ngẫm nghĩ hồi lâu rồi đáp:

- Từ lúc còn nhỏ, tôi có nghe truyền lại rằng các cụ tổ năm đời nhà tôi có một cụ cũng tên họ như thế, trước làm quan huyện rồi treo ấn từ về, một hôm đi chơi sa vào hang núi mặt tích. Từ bấy đến nay dễ đã gần ba trăm năm.

Nghe kể chuyện, Từ Thức mới thấm thía lời nói của vợ. Chàng bùi ngùi đứng nhìn cây đa mình trồng đầu ngõ bây giờ đã thành cổ thụ, cây to hàng vầng, cành lá rườm rà, rễ buông từng chùm chi chít. Chàng thẫn thờ trước đám đông đang vây quanh mình. Sau cùng Từ Thức trở lại chỗ xe mây, thì không ngờ xe đã biến mất từ lúc nào. Buồn rầu vô hạn, chàng lại khăn gói lần mò đến cửa Thần-phù, định bụng tìm lại hang cũ dẫn đến động tiên nhưng mịt mù cây đá kín lối không thể tìm ra được nữa. Chàng đi, đi mãi, về sau không biết là đi dâu. Từ đấy người ta gọi hang núi ở chỗ này là động Từ Thức[1].

KHẢO DỊ

Một số chi tiết của truyện trên, có sách kể hơi khác.

Ví dụ như đoạn hội xem hoa:

Nhà vua một hôm định xây một cái thành trên một cánh đồng xa kinh đô. Tự nhiên ở chỗ ấy mọc lên một cây không biết là cây gì có hoa lất lạ, vừa đẹp vừa thơm. Các quan định đem dâng vua, bèn sai quân lính canh gác rất kỹ. Tiếng đồn khắp nơi nên dân chúng kéo về xem rất đông. Có cô tiên Giáng Hương ở một hòn đảo bốn bề đá dựng ngoài biển khơi nghe tin, cũng về xem. Tiên sờ vào hoa không may hoa rụng, liền bị lính bắt[2].

Hay đoạn nói về lý do Từ Thức đòi về cõi trần:

Một hôm chúa tiên cùng quần tiên lên chầu thượng đế ăn tiệc bàn đào. Khi ra đi có dặn các tiên đồng không được cho Từ Thức ra cửa sau. Nhưng Từ Thức nghe lỏm được, tò mò lén ra cửa sau để xem cho biết, ra xem thì nhìn thấy cõi trần. Dưới đó, mọi người đang làm ăn vui vẻ, Từ Thức bỗng động lòng nhớ nhà. Lúc chúa tiên và quần tiên về, ông bèn xin về thăm quê v.v...[3]

Người Nhật có truyện Người câu cá trẻ tuổi hình tượng phần nào giống với truyện Từ Thức và truyện Giáp Hải (số 149, tập IV) của ta.

Một người câu cá ở tỉnh Tăng-gô một hôm gặp một em bé bắt được một con rùa nhỏ, thấy nó nghịch ngợm làm tội con rùa, bèn đến để xin tha. Xin không được, anh xuất tiền ra mua. Thả xong, hôm sau đi câu, anh bỗng nghe rùa gọi tên mình. Hỏi thì nó mời anh xuống thủy phủ để đền ơn cứu mạng. Rùa đang bé bỗng hóa thành to lớn, cho anh ngồi lên lưng và đưa anh xuống nước.

Vua Thủy là cha rùa tiếp đãi rất hậu. Được vài ngày, anh nhớ nhà xin về. Cha con vua Thủy lưu lại không được, bèn tặng anh một hộp quý, dặn đừng mở sẽ ân hận. Anh lại trèo lên lưng rùa trở về làng. Lên đất không thấy bố mẹ, gặp ai anh cũng lạ cả. Mãi sau có một người nghe anh xưng tên mới nói. - "Tôi nghe bà nội tôi kể chuyện trước đây bảy trăm năm ở làng này có một người câu cá trẻ tuổi tên là U-ra-si-ma Ta-rô, một hôm ra khơi không thấy về".

Buồn rầu anh ngồi lại mở hộp ra xem. Chỉ thấy một làn khói nhẹ bay ra phả vào mặt. Bỗng chốc anh soi bóng thấy mình trở thành già khọm da mồi tóc bạc[4].

Có hai truyện khác của ta cũng có nhan đề là Từ Thức, nhưng nội dung khác truyện trên kia.

Một người đàn bà ở Ninh-bình bị hổ bắt vào rừng buộc phải ăn nằm với hổ, sau yên lành trở về, đẻ một con trai đặt tên là Từ Thức. Lên mười tuổi, Từ Thức có sức mạnh, giỏi võ, nhưng không chịu làm quan mà bỏ vào hang Thần-phù đi tu. Tu được mười lăm năm tự nhiên hóa hổ, đầu là hổ nhưng tay chân mình mẩy còn là người, thường khi gầm như tiếng hổ. Hổ bắt thú vật ăn sống nhưng vẫn có ý thức như người. Trở về với cha mẹ ngày ngủ đêm đi lùng bắt con mồi cho cha mẹ bán lấy tiền. Một đêm nọ đi bắt nai, không ngờ có một tướng cướp là Quản Nhất Tiền nghe tiếng Từ Thức gầm, sợ quá chết giấc. Nhờ vậy quan mới bắt được cướp[5].

Một người tên là Từ Hàn ở Thanh-hóa vốn tốt bụng chăm làm việc công ích, được mọi người gọi là Thiện sĩ, một hôm mộng thấy thần cho một tượng đá, sau đó sinh ra Từ Thức. Lớn lên chàng chăm học nhưng thi không đỗ. Một hôm đi chơi chùa Hương-tích, gặp một nhà sư mời vào chùa.

Thấy chàng tỏ vẻ hâm mộ cảnh chùa, sư bèn mời ăn hoa quả, ăn vào, chàng bỗng quên mọi "tục lệ", lại được mời ra vườn ngắm cảnh. Ở đây Thức gặp một cô gái đẹp, hai bên trò chuyện dần dần gắn bó. Cô gái cho biết mình là tiên, vốn có duyên nợ với Thức. Bên rủ cùng về cung tiên học đạo trường sinh. Bùi tai, Thức vào động cùng nàng. Từ đó người ta không biết chàng đi đâu[6].

Ở truyện thứ hai, cũng có chủ đề phảng phất như truyện trên kia, nhưng theo chúng tôi cách kể đã đượm mùi Nho và mùi Đạo nên nội dung trở nên khô khan.

Chú thích

[1] Theo Thính văn dị lục và lời kể của người Thanh hóa.

[2] Theo Jê-ni-bren (Génibrel). Chuyện đời xưa mới in ra lần đầu hết.

[3] Theo Trương Vĩnh Tống. Mỹ am tùy bút.

[4] Theo Phu-ji- ta. Truyền thuyết Nhật bản.

[5] Theo Lăng-đờ (Landes), sách đã dẫn.

[6] Theo Thính văn dị lục.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Lời dẫn. Cùng một tác giả. Bản chất truyện cổ tích. Lai lịch truyện cổ tích. Truyện cổ Việt Nam qua các thời đại. Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam. Sự tích dưa hấu. Sự tích trầu, cau và vôi. Sự tích trái sầu riêng. Sự tích cây huyết dụ. Sự tích chim hít cô. Sự tích chim tu hú. Sự tích chim quốc. Sự tích chim năm-trâu-sáu-cột và chim bắt-cô-trói-cột. Sự tích chim đa đa. Sự tích con nhái. Sự tích con muỗi. Sự tích con khỉ. Sự tích cá he. Sự tích con sam. Sự tích con dã tràng. Gốc tích bộ lông quạ và bộ lông công. Gốc tích tiếng kêu của vạc, cộ, dủ dỉ, đa đa và chuột. Gốc tích cái nốt dưới cổ con trâu. Sự tích cái chân sau con chó. Sự tích cái chổi. Sự tích ông đầu rau. Sự tích ông bình vôi. Sự tích cây nêu ngày Tết. Gốc tích bánh chưng và bánh dày. Gốc tích ruộng thác đao hay là truyện Lệ Phụng Hiểu. Sự tích hồ Gươm. Sự tích hồ Ba bể. Sự tích đầm Nhất dạ và bãi Tự nhiên. Sự tích đầm mực. Sự tích sông Nhà Bè hay là truyện Thủ Huồn. Tại sao sông Tô Lịch và sông Thiên Phù hẹp lại?. Sự tích đá Vọng phu. Sự tích đá Bà rầu. Sự tích thành Lồi. Sự tích núi Ngũ Hành. Thạch Sùng còn thiếu mẻ kho hay là sự tích con mối. Bò béo bò gầy. Nữ hành giành bạc. Lẩy bẩy như Cao Biền dậy non. Bụng làm dạ chịu hay là truyện thầy hít. Đọc Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam tập II của Nguyễn Đổng Chi. Đồng tiền Vạn Lịch. Của thiên trả địa. Nợ tình chưa trả cho ai, Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan. Nợ như Chúa Chổm. Hồn Trương Ba, da hàng thịt. Sinh con rồi mới sinh cha, sinh cháu giữ nhà rồi mới sinh ông. Con vợ khôn lấy thằng chồng dại như bông hoa lài cấm bãi cứt trâu. Cứu vật vật trả ơn cứu nhân nhân trả oán. Đứa con trời đánh hay là truyện Tiếc gà chôn mẹ. Giết chó khuyên chồng. Cha mẹ nuôi con bể hồ lai láng, con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày. Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng. Dì phải thằng chết trôi, còn tôi phải đôi sấu sành. Cái kiến mày kiện củ khoai. Vận khứ hoài sơn năng trí tử, thời lai bạch thủy khả thôi sinh. Trinh phụ hai chồng. Kiện ngành đa. To đầu mà dại, nhỏ dái mà khôn. Nhân tham tài nhi tử, điểu tham thực nhi vong. Nói dối như Cuội. Của trời trời lại lấy đi, giương đôi mắt ếch làm chi được trời. Hai ông tướng Đá Rãi. Lê Như Hổ. Chàng Lía. Anh em sinh năm. Bốn anh tài. Khổng Lồ đúc chuông hay là sự tích trâu vàng Hồ Tây. Thạch Sanh. Đại vương Hai hay là truyện giết thuồng luồng. Ông Ồ. Âm dương giao chiến. Yết Kiêu. Lý Ông Trọng hay là sự tích Thánh Chèm. Bảy Giao, Chín Q.ỳ. Người ả đảo với giặc Minh. Bợm lại gặp bợm hay bợm già mắc bẫy cò ke. Q.ận Gió. Con mối làm chứng. Bùi Cầm Hổ. Em bé thông minh. Trạng Hiền. Thần giữ của. Kẻ trộm dạy học trò. Con mụ Lường. Con sáo và phú trưởng giả. Con gà và con hổ. Con thỏ và con hổ. Mưu con thỏ. Bợm già mắc bẫy hay là mưu trí đàn bà. Gái ngoan dạy chồng. Bà lớn đười ươi. Con chó, con mèo và anh chàng nghèo khổ. Người họ Liêu và Diêm Vương. Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam của Nguyễn Đổng Chi. Cố Ghép. Ông Nam Cường. Cố Bu. Q.ận He. Hầu Tạo. Lê Lợi. Lê Văn Khôi. Ba Vành. Hai nàng công chúa nhà Trần. Vợ ba Cai Vàng. Người thợ mộc Nam Hoa. Người đầy tớ và người ăn trộm. Ba chàng thiện nghệ. Chàng ngốc được kiện. Người đàn bà bị vu oan. Tra tấn hòn đá. Nguyễn Khoa Đăng. Sợi bấc tìm ra thủ phạm. Phân xử tài tình. Người đàn bà mất tích. Tinh con chuột. Hà Ô Lôi. Miếng trầu kỳ diệu. Tú Uyên. Nợ duyên trong mộng. Từ Đạo Hạnh hay là sự tích Thánh Láng. Chàng đốn củi và con tinh. Người thợ đúc và anh học nghề. Sự tích đình làng Đa Hòa. Con chim khách màu nhiệm. Cây tre trăm đốt. Người lấy cóc. Cây thuốc cải tử hoàn sinh hay là sự tích thằng Cuội cung trăng. Lấy chồng dê. Người lấy ếch. Sự tích động Từ Thức. Người học trò và ba con quỷ. Hai cô gái và cục bướu. Người hóa dế. Thánh Gióng. Ai mua hành tôi hay là lọ nước thần. Người dân nghèo và Ngọc hoàng. Kho tàng truyện cổ tích Việt Nam của Nguyễn Đổng Chi. Sự tích công chúa Liễu Hạnh. Người thợ săn và mụ chằng. Q.an Triều hay là chiếc áo tàng hình. Miêu thần hay là sự tích chuột và mèo. Con cóc liếm nước mưa. Thầy cứu trò. Hai con cò và con rùa. Cô gái lấy chồng hoàng tử. Người dì ghẻ ác nghiệt hay là sự tích con dế. Làm ơn hóa hại. Huyền Q.ang. Tiêu diệt mãng xà. Giáp Hải. Tam và Tứ.
Tiến »