Khảm Thủy Ý cảnh. Nhất Nguyên Trọng Thủy!
Tần Khôn dùng Hạn Bạt chi viêm chống lại yêu hỏa của Phần Thiên Sư Hoàng, đồng thời thôi động long châu trong cơ thể, dùng lực lượng long châu thăng hoa Khảm Thủy Ý cảnh.
"Soạt lạp!"
Lập tức, trên bầu trời mây đen giăng kín, mưa lớn trút xuống như thác, mỗi hạt mưa to bằng hạt đậu, nặng tựa núi cao, áp chế hỏa diễm lan tràn. Mỗi giọt mưa rơi xuống đất, đều khiến đại địa sụp lún.
"Hống!"
Phần Thiên Sư Hoàng phát ra tiếng gào thét thống khổ. Nhất Nguyên Trọng Thủy hiếm thấy giáng xuống khiến toàn thân gân cốt hắn rên rỉ vì quá tải, tứ chi gần như không thể đứng vững!
"Ba con yêu quái này, mỗi con đều khủng bố dị thường... Nhưng Tần Khôn cũng yêu nghiệt đến mức vượt quá lẽ thường. Thủ đoạn này... khác gì chân chính Thiên Nhân?"
Triệu Quy Nhất cùng tất cả võ giả, yêu quái đều kinh hãi nhìn chằm chằm chiến trường rực lửa, đại địa rung chuyển. Không ai dám tin đây không phải là chiến đấu giữa Yêu Ma Vương Giả và Thiên Nhân, mà chỉ là cuộc chém giết giữa yêu quái và một Tiên Thiên Võ Giả!
Ba hậu duệ Vương Giả, mỗi một con đều vượt xa phạm trù đại yêu. Còn Tần Khôn càng khủng bố hơn, có khả năng hô phong hoán vũ, lấy một địch ba, không hề lép vế, thậm chí có phần áp chế ba hậu duệ Vương Giả đang thi triển Chân Thân.
"Hống!"
Tóc đen Tần Khôn cuồng vũ. Đối mặt Phúc Địa Tượng Tôn to lớn như núi đánh tới, hắn không né tránh, miệng gầm lên như Ma Thần, hai mươi Ma Long Thần Văn trong cơ thể lập lòe. Sức mạnh ngưng tự ở quyền phải, Giao Long hư ảnh quấn quanh, hắn hung hăng tung một quyền đánh thăng vào đầu Phúc Địa Tượng Tôn.
"Oanh!"
Sự va chạm trực diện giữa hai cường giả có kích thước chênh lệch lớn khiến thế tiến công như vũ bão của Phúc Địa Tượng Tôn khựng lại. Mang theo lực lượng địa mạch, Phúc Địa Tượng Tôn cảm thấy đại não ong ong. Lực lượng trong cú đấm của Tần Khôn thực sự đạt đến mức khó tin, khiến địa mạch dường như bị đánh đứt. Nơi Phúc Địa Tượng Tôn đặt chân sụp xuống, tạo thành một dấu quyền khổng lồ lõm sâu, đau đớn thấu xương!
"Li!"
Tiểu Bằng Vương phát ra tiếng thét xé toạc mây mù. Hắn thúc đẩy yêu lực đến cực hạn, thân thể tựa như mặt trời vàng rực rỡ, xuyên thủng bầu trời. Hàng ngàn, hàng vạn đạo kim quang bắn ra từ quanh thân hắn, đó là lông vũ của hắn, mỗi một chiếc đều tựa như thần binh lợi khí, không gì không phá, được kim quang gia trì càng thêm dày đặc, ám sát Tần Khôn.
“Keng keng keng!”
Tần Khôn khẽ động ý niệm, một chiếc chuông lớn màu vàng óng hiện ra quanh thân, ngăn cản tất cả Kim Vũ.
"Nhân tộc này... quá mạnh, chẳng khác gì Thiên Nhân!"
Tam đại Vương Giả hậu duệ giao chiến với Tần Khôn, trong lòng đều âm thầm chấn động.
Lấy một địch ba, chúng thi triển hết sát chiêu, vẫn không làm gì được Tần Khôn, thậm chí không thể áp chế hắn!
"Ba con yêu quái này không có chút nhược điểm nào. Ta có thể làm chúng bị thương, nhưng không thể gây ra trọng thương chí mạng!”
Đồng thời, Tần Khôn cũng âm thầm cau mày.
Tiểu Bằng Vương và đám yêu quái mang Huyết Mạch Yêu Ma Vương Giả đều thuộc về loại thiên phú dị bẩm, sinh mệnh lực cường hãn. Dù Tần Khôn vận dụng chân nguyên thúc giục sát chiêu cũng không thể gây ra trọng thương chí mạng cho chúng.
Với khả năng hồi phục của chúng, chỉ cần không bị trọng thương, chúng có thể nhanh chóng tiêu hao yêu lực để hồi phục. Xem ra Tần Khôn chiếm ưu thế, nhưng thực tế hai bên lâm vào giằng co.
Tần Khôn dù sao cũng không phải là chân chính Thiên Nhân, thể lực và chân nguyên tiêu hao rất lớn. Chém giết tiếp, thắng bại khó liệu!
Nhưng Tần Khôn không hề lùi bước, tinh khí thần của hắn sôi trào, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo thiên uy.
Ngược lại, ba hậu duệ Vương Giả bắt đầu kinh hãi: "Nhân tộc này... không có chút nhược điểm nào. Nhục thân mạnh mẽ, không hề yếu hơn chúng ta. Sát chiêu bộc phát ra lại phảng phất thiên uy! Đánh tiếp thế này... có lẽ sẽ có khả năng vẫn lạc!"
Vốn là hậu duệ Vương Giả, Tiểu Bằng Vương và đám yêu quái trời sinh đã cực kỳ cường đại. Với chúng, chỉ cần đối thủ không phải Yêu Vương, Thiên Nhân, thì từ trước đến nay chúng đều dễ dàng đồ sát.
Nhưng hôm nay, đối mặt Tần Khôn, lần đầu tiên chúng cảm nhận được áp lực cực lớn, thậm chí nguy cơ tử vong!
Xét cho cùng, chúng phụng mệnh đến tiêu diệt Thiên Võ minh, nhưng liều mạng vì việc này thì không đáng. Chúng chỉ còn cách Yêu Vương một bước nữa thôi.
“Mục đích của chúng ta là tiêu diệt Thiên Võ minh. Tạm thời không làm gì được nhân tộc này, giết nhân tộc khác dễ như trở bàn tay!”
Giờ phút này, Phần Thiên Sư Hoàng truyền âm cho Tiêu Bằng Vương và Phúc Địa Tượng Tôn.
Lập tức, Tiểu Bằng Vương và Phúc Địa Tượng Tôn hiểu ý Phần Thiên Sư Hoàng. Nếu cả hai bên đều không làm gì được đối phương, vậy chúng hoàn toàn có thể đồ sát Thiên Võ minh, san bằng lãnh địa của Tần Khôn, không để lại một ngọn cỏ!