Từ xa, Tần Khôn đã nghe thấy tiếng kêu thảm thiết vọng ra từ Thanh Phong thành, cùng những đám yêu vân xoay vần trên bầu trời.
Khi đến cửa thành, cảnh tượng trước mắt hắn là những thi thể ngổn ngang, cánh cổng thành bị phá nát.
Ngước nhìn lên, Tần Khôn thấy trên cổng thành còn sót lại một người sống, mặc bộ huyền hắc trường bào thêu kim, chính là Trấn Ma Sứ.
Nhưng vị Trấn Ma Sứ này tuy còn sống, cũng chỉ cách cái chết trong gang tấc.
Nửa thân dưới của hắn đã bị chặt ngang từ eo, nội tạng nát bét, máu me lênh láng. Hai tay bị xé rách, đóng đinh lên cổng thành bằng một ngọn trường mâu. Với thương thế này, chỉ nhờ vào việc là Tiên Thiên Võ Giả, sinh mệnh lực cường hãn, hắn mới gắng gượng được chút hơi tàn, nhưng cũng chỉ kéo dài thêm thống khổ!
Sát ý và nộ hỏa bùng lên trong lòng Tần Khôn. Hắn thoáng quen mặt vị Trấn Ma Sứ này, một trong đám trấn ma giáo úy ở An Ninh quận năm xưa, từng tham gia trận vây giết Bích Thủy Viên Tôn, xem như đã cùng hắn kề vai chiến đấu, uống rượu.
"Hô!"
Tần Khôn đỡ lấy vị trấn ma giáo úy từ trên tường thành xuống.
Giáo úy gắng gượng mở đôi mắt đẫm máu, nhìn thấy khuôn mặt mơ hồ của Tần Khôn, lập tức như hồi quang phản chiếu, thân thể chấn động: "Tần... Tần Khôn? Ngươi tới... Mau... Mau đi đối phó đám yêu ma kia... Bọn chúng rất đông... Lại rất mạnh... Đừng bận tâm ta. . . ."
Giáo úy nhận ra Tần Khôn, tinh thần phấn chấn, ánh lên niềm vui sướng. Hắn nhớ lại cảnh Tần Khôn chém giết Bích Thủy Viên Tôn năm nào, tư thế như một Ma thần!
Nếu là Tần Khôn, nhất định có thể đánh lui lũ yêu quái này, cứu dân chúng cả thành
"Ngươi yên tâm, ta sẽ giết sạch lũ yêu quái này, dùng mạng của chúng tế điện các ngươi!"
Tần Khôn trầm giọng nói.
"Chúc ngươi. . . . . võ vận hưng thịnh. . . . ."
Nghe được lời hứa trịnh trọng của Tần Khôn, khóe miệng giáo úy gượng gạo nhếch lên một nụ cười.
“Ngươi cố gắng cầm cự, giải quyết xong đám yêu ma này ta sẽ quay lại cứu ngươi."
Tần Khôn loáng thoáng nghe thấy tiếng gào thét của yêu ma, cùng tiếng kêu rên, kêu thảm, van xin của dân lành trong thành. Hắn biết lúc này phải nhanh chóng chém giết những con yêu ma đang tùy ý tàn sát, phá hoại kia, nên nói với giáo úy.
"Ừm... Người. . . . Mau đi đi. . . . "
Giáo úy thều thào đáp lời.
Tần Khôn không nán lại nữa, chợt lách mình tiến vào thành, nơi yêu khí nồng đậm.
Vị trấn ma giáo úy trút hơi thở cuối cùng, đầu khẽ nghiêng đi, tia sinh cơ cuối cùng cũng tắt lịm. Với hắn, được nhìn thấy Tần Khôn - một cường giả đỉnh cao - đến, tin tưởng Tần Khôn nhất định có thể giải quyết yêu họa ở Thanh Phong thành, cứu những người còn sống, sợi dây căng thẳng trong lòng hắn cũng hoàn toàn buông lỏng.
"Tòm!"
Trong thành, một con yêu quái đầu lợn mình người, cao đến mười tầng lầu, đang túm một nắm người nhét vào miệng nhai ngấu nghiến, máu me bắn tung tóe, vẻ mặt hưởng thụ.
"Hử?"
Bỗng nhiên, yêu quái đầu heo như có cảm giác, đột ngột ngẩng đầu. Một bóng người từ đằng xa vụt đến, đáp xuống đỉnh đầu hắn, từ trên trời giáng xuống, một cước giẫm mạnh.
“Đùng đùng!”
Rõ ràng thân thể đối phương nhỏ bé, nhưng khi bàn chân chạm vào đỉnh đầu, yêu quái đầu heo chỉ cảm thấy đại não oanh minh, như có vạn quân thiết chùy nện vào gáy. Lập tức, một tiếng nổ thanh thúy vang lên, cái đầu heo to lớn vỡ tan, khiến khu vực xung quanh như tắm trong mưa máu.
Cái xác không đầu khổng lồ của trư yêu đổ xuống đất, nhưng ngay trước khi ngã, Tần Khôn đã mượn lực bay vút, hướng về con sói yêu cách đó ngàn mét lao tới!
"Chết!"
Sát khí cuồn cuộn quanh thân Tần Khôn, năm ngón tay khép lại thành chưởng đao, chưởng mang bừng bừng. Một chưởng đao chém ra.
"Phốc phốc!"
Con lang yêu to lớn thậm chí còn chưa kịp phản ứng, chưởng đao này đã như Trảm Yêu Thần Binh, chém tan mọi thứ, xẻ nó làm hai khúc. Thân thể khổng lồ tách đôi, đổ nghiêng ngả, máu me, nội tạng trào ra!
"Hử? Có yêu quái khí tức liên tục tiêu tán?"
"Chỉ trong mấy hơi thở, đã có ba bốn con yêu quái vẫn lạc?"
Giờ phút này, những con yêu quái còn lại đang trắng trợn đồ sát, phá hoại trong thành cũng kinh hãi. Chúng cảm nhận được đồng bọn mình liên tục chết trong thời gian ngắn.
“Tần Khôn ở đây, lũ lượt kéo nhau đến chịu chết!”
Tần Khôn xuyên qua thành, nơi hắn đi qua, yêu quái bị quét sạch không còn. Sát ý bừng bừng trong mắt hắn, miệng gầm lên một tiếng như sấm rền, xuyên thấu tầng mây, xé tan cả tầng tầng lớp lớp yêu vân!
Những con yêu quái đang tàn phá, đồ sát nghe thấy tiếng rống như thiên thần, đều dừng tay, kinh hoàng nhìn về phía phát ra âm thanh.
"Tần Khôn... là ai?"
"Trấn Ma Ty có nhân vật như vậy?"
Đa số yêu quái chưa từng nghe qua cái tên này, đều ngơ ngác.
Nhưng lúc này, ở phía xa ba bóng người, trong đó hai gã nam tử, sắc mặt chợt biến đổi!
"Tần Khôn? Là tên nhân tộc đó! Kẻ đến lại là hắn?"
Hán tử thô kệch nghe thấy thanh âm này, ngẩng đầu nhìn, lộ ra vẻ kinh ngạc và phẫn nộ.
"Tên Tần Khôn này cũng gia nhập Trấn Ma Ty à? Kẻ đến Thanh Phong thành là hắn. . . . ."
Người còn lại, nam tử có đồng tử màu vàng uy nghiêm, cau mày, có chút do dự.
Hai người này không ai khác, chính là 'Lão yêu quái' Hắc Man Hùng Tôn và Kim Hổ Yêu Tôn, kẻ đã từng giao thủ với Tần Khôn.
Trước đó, bọn chúng đã quyết định, nếu đến là một trong tứ đại Binh Chủ, dù có khả năng chống cự, vì an toàn, vẫn nên rút lui là thượng sách. Dù sao, mục đích đồ sát Thanh Phong thành, truyền bá hung danh của Long Quân đã đạt được, không cần thiết phải liều mạng.
Còn nếu đến là những Trấn Ma Sứ khác, dù là cái gọi là Trấn Ma Binh Chủ, bọn chúng cũng sẽ ra tay giữ lại, chém giết!
Nhưng ngoài dự kiến, kẻ đến không phải tứ đại Binh Chủ, cũng không phải cao thủ Trấn Ma Ty, mà lại là Tần Khôn, kẻ có danh xưng 'Giao Ma Vương'!