Trùng Sinh Mạt Thế Độc Sủng

Lượt đọc: 4806 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139
Tiến »
Chương 76
trải nghiệm ở tận thế (4).

❊ ❊ ❊

Lâu Linh đăm chiêu nhìn đám người kiêu ngạo đứng ở cổng thôn, ngẫm nghĩ một lúc rồi vỡ lẽ.

"Vừa rồi cậu nhìn gì thế?" Lâm Bảo Bảo vừa ngưng tụ nước vào thùng bên cạnh vừa hỏi.

Căn nhà này có hai tầng, phần lớn đồ đạc bị người ta lấy đi, chỉ còn lại đống đồ dùng cồng kềnh nên không cần thu dọn mà có thể vào ở luôn. Rốt cục có chỗ nghỉ tạm, mọi người bận bịu đến khi có bữa tối.

"Lúc trước mình thấy những người này quen quen, bây giờ mình nhớ ra bọn họ là ai rồi." Lâu Linh vừa cầm thùng đựng nước hộ vừa nói: "Hồi trước khi mới đến căn cứ thủ đô, hai anh em mình rời khỏi căn cứ lên núi thu thập hạt giống thực vật biến dị, lúc trở về từng gặp đám người đó. Bọn họ cũng giống như bây giờ, lập chướng ngại vật chặn giữa đường, nộp đồ ăn hoặc tinh hạch để mua lộ phí mới cho đi qua."

Sau này vì Lâu Điện dùng một viên tinh hạch cấp ba hấp dẫn zombie xung quanh lao đến dọa bọn họ chạy mất dép. Lần đó, họ cũng gặp Dương Dịch - một thanh niên tính hơi đức cha một chút, không biết hiện tại anh ta thế nào. Một thanh niên thiện lương lại một mực duy trì nguyên tắc của bản thân, dĩ nhiên Lâu Linh hi vọng anh ta sống rất tốt.

Lâm Bảo Bảo nghe xong, cười lạnh: "Chuyện này không kỳ quái, rất nhiều người muốn ngồi chơi xơi nước."

Những người khác nghe hai cô nói chuyện, gật đầu phụ họa. Đó cũng là nguyên nhân Lâu Triển và Nghiêm Cách nộp tinh hạch. Đội ngũ của họ chẳng cần so đo chút chuyện nhỏ này, dù sao bọn họ có rất nhiều tinh hạch, không cần thiết để ý đến số lẻ. Mọi người mệt mỏi một ngày, cần một nơi nghỉ ngơi, chẳng cần vì ít tinh hạch mà tranh cãi với người ta. Đương nhiên, nếu những người đó có lòng bất chính, dám giở trò ‘mèo’ thì lại là vấn đề khác.

Có thực lực sẽ vượt trội hơn tất cả. Bọn họ có thực lực, cũng đầy tự tin, cho nên không thèm để ý tới mấy kẻ tép riu.

Sau khi đóng cửa lại, mọi người bắt đầu nấu cơm tối.

Mấy gã đàn ông đưa đội đến nơi này trước khi đi đánh giá cả đội một lần, rất nhanh đưa ra kết luận, vội đi bẩm báo đại ca của chúng.

Tên đại ca kia họ Kim, trước tận thế chỉ là một nhân vật nhỏ, thông minh vặt, làm mấy việc cướp giật. Sau tận thế, gã có dị năng nên tụ tập một số anh em trên đường phố, chuyên chặn đường cướp bóc. Chẳng qua gã vẫn được coi là còn chút lương tâm, chỉ cướp tài sản chứ không tổn thương đến tính mạng. Có điều người sống sót mà không có đồ ăn hay tinh hạch thì sinh tồn sẽ rất khó khăn, thậm chí có người nghĩ tiêu cực, tuyệt vọng sẽ cắt đứt đường sống của họ.

"Đại ca, em thấy nhóm người này ngoài lão già và hai đứa bé, những tên khác có vẻ năng lực không kém, khó đối phó. Hình như chúng có dị năng giả không gian, đồ ăn cất hết trong đó nên trên xe cũng không để nhiều, chỉ còn một ít vật tư. Lão đại, chúng ta nên làm thế nào?"

Kim lão đại sờ cằm, hỏi thêm mấy việc, sau một lúc lâu, mới nói: "Giống như trước kia đi."

Đám tay sai nghe vậy thì biết đại ca của chúng định ra tay với nhóm người kia. Mặc dù thoạt nhìn hai mươi mấy người có sức chiến đấu không kém nhưng dù vậy cũng không địch nổi bọn chúng đánh lén và bồi thêm thuốc mê. Về phần chỗ thuốc mê kia, đó là do Kim lão đại làm nghề này, thu thập trước tận thế. Tận thế bùng nổ, thể chất dị năng giả tăng lên nhưng chỉ cần đánh ngất họ nửa tiếng là đủ.

Thống nhất kế hoạch xong, thiếu niên láu cá lúc nãy chạy tới, xoa tay nói: "Đại ca, em trông thấy trong đám người kia có ba ả vóc dáng không tệ, sạch sẽ." Cậu ta xoa tay, vẻ mặt đáng khinh.

Kim lão đại tát bốp một cái lên trán cậu, sau đó đạp cho cậu một cái, mắng: "Nhóc con chưa đủ lông đủ cánh đã nghĩ đến việc chơi gái hả, cút đi làm việc của mày."

Thấy thiếu niên lưu manh kia bị vậy, những tên khác cười ha ha, nói: "Hoàng Mao, nếu bắt được mấy ả kia sẽ là mấy anh zai chọn trước, nhóc con mày cũng định xía một chân chắc? Mày chỉ nhặt đồ thừa thôi, mau đi làm việc đi."

Hoàng Mao bị đá một cước, chân và bụng dưới đau âm ỉ mà không dám phản kháng, vội chạy mất.

Bên kia, đột nhiên sắc mặt Lâu Điện lạnh lùng, vừa vặn Lâu Linh nhìn thấy nên cô run rẩy.

"Sao thế?" Anh vươn tay sờ mặt cô, cô vừa rửa mặt, gương mặt mát mát, sờ lên rất thoải mái.

Lâu Linh hất tay anh ra, nói: "Không có gì, đến lúc ăn cơm rồi, em đã đói bụng." Cô vội chạy mất như một làn khói. Vừa xong cô cảm thấy từ anh tỏa ra hơi thở tà ác, cô nên cách xa anh một chút thì tốt hơn.

Hôm nay mọi người đều vất vả, nay đến chỗ an toàn nên ăn ngon một bữa. Ông Mạc xem chỗ nguyên liệu Lâu Điện lấy ra, cũng chuẩn bị trổ hết tài năng, làm mấy món ngon khao mọi người. So với những người chiến đấu, nhóm ông Mạc được bảo vệ ở trong xe, không bị thương cũng không mệt mỏi nên lúc này ông rất có tinh thần.

Rất nhanh mùi thức ăn bay ra bốn phía. Mấy tên canh bên ngoài hít hà, nước miếng tuôn ra ào ào. Trong lòng chúng nghĩ rằng chắc chắn đội ngũ này có vật tư vô cùng phong phú nên mới dám ăn uống thả cửa như thế, đêm nay nhất định phải làm một vố lớn. Còn ánh mắt những người sống sót đến thôn này cũng lóe lên, tuy rằng nước miếng họ giàn giụa, nhưng chẳng ai muốn gây chuyện thị phi. Họ chỉ im lặng ở trong phòng, yên lặng cắn lương khô.

Sau tận thế mắt thấy tai nghe nhiều điều khiến cho rất nhiều người tự nghiệm ra một vài bản năng sinh tồn, dám quang minh chánh đại nấu cơm chắc chắn là những cường giả. Bọn họ không sợ người khác đến cướp nên làm việc không cần câu nệ.

Sau khi cơm nước xong, Nghiêm Cách bắt đầu phân công việc gác đêm nay. Người già, phụ nữ và ba cô gái đương nhiên không cần gác, mọi người không dị nghị gì với sắp xếp này. Tuy rằng sau tận thế, dưới sự dẫn dắt của Lâu Triển, bọn họ chưa hình thành nề nếp, chỉ giữ lại một chút suy nghĩ của thời bình, nhường nhịn phụ nữ là một phần trong số đó.

Lâm Bảo Bảo nhân cơ hội kéo Lâu Linh lên phòng tắm trên lầu mở nước tắm rửa, ngày hôm nay chém giết một trận, mồ hôi ướt đẫm, thân thể có mùi mồ hôi chua chua, nay có điều kiện dĩ nhiên các cô muốn tắm sạch rồi đi ngủ. Chờ hai cô gái tắm xong, Lâm Bảo Bảo xách Đàm Mặc ăn uống no đủ giờ giống như con mèo nhỏ ngủ gà ngủ gật trong góc vào tắm. Nếu cậu không tắm rửa, cô sẽ không cho ngủ. Đàm Mặc mệt mỏi đến nỗi vừa cuộn tròn đã thiếp đi vội nhe răng uy hiếp, đáng tiếc Lâm Bảo Bảo kiên quyết làm theo ý mình.

Những người đàn ông khác không cầu kỳ đến vậy. Họ bê thùng nước Lâm Bảo Bảo ngưng tụ ra sân, không thèm để ý lộ c*** trước mặt đồng đội khác, lấy gáo dội. Phái nữ trong đội ở trên tầng hai, biết cánh đàn ông tắm rửa trong sân tự nhiên cũng tránh đi. Có điều, Lâu Triển, Lâu Điện, Nghiêm Cách chú ý hơn, tắm trong toilet.

Trên người Dịch Tranh có vết thương nhưng đã kết vảy, có lẽ nửa tháng là bình phục. Lâm Bảo Bảo cũng thả một thùng nước để Dịch Tranh lau người, sau đó lại giúp cô ấy bôi thuốc.

"Sau đó sẽ để cháu ấy chơi với Oánh Oánh." Lâu Linh ôm Mạc Oánh Oánh vào lòng.

Mạc Oánh Oánh cười, khuôn mặt bé nhỏ đỏ bừng, cam đoan: "Em sẽ chăm sóc em gái, dạy em ấy giết zombie, sẽ không để zombie cắn em gái!"

"Ha ha, đến lúc đó sẽ giao cho em chăm."

Lâm Bảo Bảo ngồi cạnh vui vẻ nghe mọi người nói, trong mắt cũng hiện lên ý cười, tuy rằng toan muốn nói nếu sinh con cần phải có một hoàn cảnh an toàn, bằng không phụ nữ có thai ở tận thế rất khó sinh tồn, cũng bất lợi với sự trưởng thành của trẻ sơ sinh. Song thấy ai nấy đều vui vẻ, cô không nói mấy lời dội nước lã này.

Thái dương lặn xuống bên kia dãy núi, bầu trời dần dần chuyển màu đen. Ngoài mấy chỗ đốt đuốc chiếu sáng, toàn bộ thôn tối om, chỉ có ánh sáng le lói của các vì sao trên trời, chắc ngày mai lại là một ngày nắng chói chang.

Lúc rạng sáng chính là thời điểm tinh thần con người lơi lỏng nhất, ngoài cửa vang lên tiếng động, một làn khói thổi vào bị một cơn gió kỳ lạ bao bọc, im lặng đưa ra khỏi nhà.

Người bên ngoài dán lỗ tai lên cửa ra vào, chờ rất lâu cũng không nghe trong phòng phát ra thanh âm gì, không khỏi thấy kỳ lạ.

"Hoàng Mao, vào xem."

Hoàng Mao nghe giọng sai bảo nhỏ như muỗi kêu, lập tức xị mặt. Cậu cũng cảm thấy phương diện này có gì đó quái lạ, không dám vào mà! Nhưng lời đại ca nói không thể không nghe, cậu đành lén lút trèo tường vào sân, đang chuẩn bị nhảy xuống thì đột nhiên phần eo căng thẳng, không biết có cái gì đó siết chặt thắt lưng, sau đó cả người cậu bị lôi đi.

"Gào... A..."

Mấy âm thanh quái dị vang lên, trong lúc người bên ngoài đang nghi ngờ, đột nhiên cửa lớn bật mở, một bóng đen lao ra. Ầm một tiếng, mấy kẻ canh bên ngoài bị vật nọ đè dưới mặt đất, chúng sợ hãi kêu liên tục, chưa kịp đào tẩu, cảm giác chân mình bị cái gì đó lạnh như băng cuốn lấy, sau đó lôi chúng lên cao rồi ném xuống đất, lập tức tiếng gào thét ầm ĩ.

Động tĩnh cực kỳ náo nhiệt, người sống sót trong thôn đều bị đánh thức, rối rít ra bên ngoài thăm dò, rất nhanh nhìn thấy đám người bị dây mây xách ngược chân.

Từ lúc phát hiện có khói thuốc mê, các dị năng giả trong phòng đã tỉnh. Dị năng giả hệ phong dùng gió bao bọc làn khói kia để cách ly, sau đó tụ tập cạnh cửa sổ xem cây thanh sắt trong sân đối phó mấy tên kia. Những kẻ này cao nhất cũng chỉ có cấp hai, họ lười ra tay đánh trả, tràn đầy phấn khởi xem cây biến dị trói người đột nhập trong bóng tối, sau đó quăng quật.

Lâu Linh cũng cực kỳ hưng phấn, đây là lần đầu tiên cô chỉ huy dây mây biến dị đánh người, dĩ vãng đều là đánh zombie, zombie không có cảm giác đau, cũng không kêu đau. Hiện tại mấy kẻ này muốn cướp tài sản của họ, đương nhiên cô đâu cần khách sáo. Cô cười híp mắt ngồi cạnh cửa sổ xem tình cảnh bên dưới.

Lâu Điện đứng bên cạnh cô, khoát tay lên bả vai cô, chỉ nhìn vài lần liền thu hồi tầm mắt, liếc đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh sao, anh cũng nở nụ cười.

Đến khi dây mây dây mây biến dị oánh tất cả lũ trộm tơi tả một lần, nó lùi về trong sân, còn thuận tiện đóng cổng, khôi phục lại sự yên tĩnh. Lũ trộm bị dây mây biến dị quăng quật xuống đất mấy cái, đầu óc ai nấy ngất ngây, sợ đến nỗi suýt vỡ mật. Chúng vội vàng chạy trốn, thuận tiện khiêng đồng bọn ngất xỉu cùng nhau chạy, đâu còn lá gan đi thăm dò?

Chờ đến khi chúng trở lại hang ổ, sau khi thắp sáng ngọn đèn, mới xem rõ dáng vẻ cả lũ. Ai nấy mặt mũi xanh xanh tím tím, thân thể có nhiều chỗ xước da, vô cùng thê thảm.

Kim lão đại cũng biết lần này chúng chọc phải cường giả không nên đụng, trong lòng hối hận xanh cả ruột. Sớm biết thế thì không đi đánh lén, cung kính tiễn bước đám Đại Thần rồi tiếp tục chiếm lấy nơi đây không phải rất tốt? Có điều bọn họ chỉ để dây mây biến dị đáp trả chứ không ra tay, chắc không phải là ngày mai mới tìm bọn họ tính sổ chứ?

Tác giả có chuyện muốn nói: Mục tiêu hôm nay:

Mục tiêu của Lâu Linh: Ngao ngao! Đánh mấy tên kia!

Mục tiêu của Lâu Điện: Giúp em gái hành hạ người ta!

Mục tiêu của mọi người: Xem náo nhiệt ~~^o^

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139
Tiến »