Trước tình thế này, Roosevelt chỉ biết dở khóc dở cười.
Roosevelt khao khát chiến hạm, nhưng là ông muốn những chiến hạm đích thực, những hàng không mẫu hạm đúng nghĩa. Kế hoạch ban đầu, bốn phía lắp động cơ, nhìn có vẻ kỳ quặc, nhưng dù sao vẫn là quân hạm. Còn bây giờ, lại biến thành kéo theo một tảng băng, thì còn ra thể thống gì?
Roosevelt nhất thời do dự, nhưng khi ông còn chưa đưa ra quyết định, Bộ trưởng Bộ Tài chính Morgan đã vội vã đẩy cửa bước vào: "Thưa Tổng thống, có chuyện khẩn cấp, chúng ta gặp rắc rối rồi."
Morgan bước vào với vẻ mặt nghiêm trọng, mang theo cả luồng khí lạnh bên ngoài: "Quân của đảo quốc lại dùng khí cầu thả lựu đạn, nhưng lần này, thứ chúng thả là đôla của chúng ta!"
Chưa cần giải thích, Roosevelt đã hiểu chuyện gì đang xảy ra: "Là tiền giả?"
……
San Francisco, thành phố nổi tiếng nhất bờ Tây nước Mỹ.
Nơi này hiện tại đã trở thành Bất Dạ Thành.
Vì nằm ở ven bờ Thái Bình Dương, tạm thời không bị máy bay Đức ném bom, trước kia, quân đảo quốc chiếm được một hòn đảo, từ đó phái máy bay ném bom tầm xa đến quấy rối. Nhưng hiện tại, hòn đảo đó đã bị Mỹ thu hồi, không còn mối nguy hiểm.
Cho nên, ngành đóng tàu ở đây gần như hoạt động hết công suất. Trên các ụ nổi, mấy chiếc hàng không mẫu hạm đang được đóng cùng lúc, chẳng mấy chốc sẽ hạ thủy.
Ánh đèn sáng chói, chiếu rọi xưởng đóng tàu sáng như ban ngày.
Lão thợ đóng tàu Lạc Khắc Tư, năm nay đã sáu mươi tuổi, đến tuổi về hưu. Nhưng sau khi Mỹ bị Đức tấn công, ông lại tình nguyện đăng ký, tham gia vào việc đóng chiến hạm.
Lúc này, ông đang cầm mỏ hàn, thuần thục hàn các mối nối thân tàu. Tia lửa điện bắn ra tứ tung, các mối hàn bóng loáng, mượt mà, đầy đặn, chỉ có thợ lành nghề mới có thể hàn được như vậy.
Những con tàu khổng lồ được tạo nên từ những tia lửa điện này.
Rất nhanh, que hàn trong tay đã cháy hết, Lạc Khắc Tư buông mỏ hàn xuống, móc từ trong túi ra một điếu thuốc.
Ban đầu, nhà máy có quy định, không được hút thuốc khi làm việc. Nhưng với một công nhân như Lạc Khắc Tư, ông đã cống hiến cả nhiệt huyết của mình. Ông chỉ hút vài hơi, cũng không bị đốc công nói gì, thậm chí khi hết thuốc, còn xin một điếu của đốc công.
Khi làn khói thuốc lá đi vào phổi, Lạc Khắc Tư cảm thấy hưng phấn, mệt mỏi nhanh chóng tan biến. Bao năm qua, ông chỉ thích mỗi cái này.
Vừa hút xong điếu thuốc, ông bóp tắt tàn thuốc, chuẩn bị làm việc tiếp. Đúng lúc này, đột nhiên, ông cảm thấy có thứ gì đó rơi xuống đầu, thế là, mắt nhanh tay lẹ, ông lập tức đón lấy.
Sau đó, ông mở mắt ra nhìn, trong nháy mắt, đã ngây người.
Đó là một tờ tiền, một trăm đôla Mỹ, trên đó là hình Washington đang mỉm cười với ông.
"Thứ này mà cũng có thể rơi từ trên trời xuống?" Lạc Khắc Tư vô cùng hưng phấn, ông ngẩng đầu nhìn lên, ở trên cao hơn vị trí của mình, còn có mấy người đang hàn.
Việc đóng tàu cũng giống như xây nhà, dựng lên giàn giáo cao chót vót, rồi hàn ở trên đó. Lúc này, Lạc Khắc Tư nhìn tờ tiền trong tay, kìm nén xúc động muốn cất vào túi áo, hướng lên trên hô lớn: "Này, ai làm rơi một trăm đôla?"
Người ở trên lắc đầu, đừng có đùa, trong túi tôi, tổng cộng cũng không có đến năm đôla, đi làm ai mang nhiều tiền như vậy chứ!
Chờ một chút, sao dưới chân mình cũng có một tờ? Người thợ đóng tàu lập tức phấn khích: "Ai rơi tiền, ai rơi tiền? Mời mọi người uống một chầu!"
Giọng ông ta rất lớn, rất nhiều người đều nghe thấy. Đúng lúc này, bỗng nhiên, một người càng thêm hưng phấn hô lớn: "Nhìn kìa, trên trời!"
Trên trời, mấy tờ tiền, đang lắc lư rơi xuống, như thể lá cây, nhưng vào mùa này, lá cây đã sớm rụng hết rồi.
Vẫn là một trăm đôla, một lượng lớn tiền mặt, lại rơi từ trên trời xuống!
Nhìn lên trên nữa, không còn giàn giáo, chỉ còn bầu trời u ám. Lúc này, trong bầu trời đêm sâu thẳm, thế mà lại mưa tiền.
"Không!"
Một người lớn tiếng hô, những tờ tiền bị gió thổi, thế mà lại bay về phía biển, rơi xuống biển thì còn tìm làm sao?
"Phù phù!" Người thợ đóng tàu nhanh tay lẹ mắt, trực tiếp nhảy xuống, ông ta cố sức bơi về phía trước, cuối cùng, vớt được tờ tiền, cầm trong tay, hôn lên, "Đôla, ta yêu ngươi!"
Đối với xưởng đóng tàu Los Angeles mà nói, đây là một sự kiện khó quên, họ không còn tâm trạng làm việc, cứ thế nhìn lên bầu trời, hy vọng tiền mặt sẽ rơi xuống lần nữa.
Nhưng cơn mưa tiền chỉ rơi có một lần, chờ mãi, cũng không thấy tiền đâu nữa.
Sáng hôm đó, Lạc Khắc Tư cầm một trăm đôla, hưng phấn đi vào quán bar: "Ông chủ, cho tôi một ly Whisky, không, hai ly!"
Ông chủ là người quen, nhìn Lạc Khắc Tư, bình thường gã này rất ít khi uống.
"Sao hôm nay lại muốn uống hai ly? Chẳng lẽ nhặt được tiền?"
"Đúng, huynh đệ, anh nói đúng lắm, tôi nhặt được một trăm đôla! Xưởng đóng tàu của chúng ta, rất nhiều người đều nhặt được tiền! Đêm qua, có một trận mưa tiền!"
Mưa tiền? Ông chủ nhìn chằm chằm Lạc Khắc Tư: "Anh còn chưa uống đã bắt đầu nói chuyện rượu rồi."
"Không có, tôi không có lừa anh đâu." Lạc Khắc Tư đặt một trăm đôla lên bàn: "Nhìn này, đây là tôi nhặt được hôm qua, đủ cho tôi uống rượu cả tháng."
Ông chủ cẩn thận cầm lấy, cẩn thận quan sát, thế nào cũng không nhìn ra vấn đề gì, chẳng lẽ, đây thật sự là một tờ đôla? Sao có thể chứ! Trên trời rơi đôla, chẳng lẽ là máy bay thả xuống? Cũng không nghe nói nơi này có tin tức tai nạn máy bay mà!
Chuyện này, thật là kỳ quái!
Trong Nhà Trắng, sắc mặt Roosevelt cũng trở nên nghiêm trọng.
"Qua kiểm tra cẩn thận, số tiền giả này có trình độ chế tạo rất cao, tạm thời chỉ có chuyên gia của chúng ta mới có thể giám định được, người bình thường không đủ khả năng để xác định thật giả."
Nghe đến đây, tất cả mọi người đều biến sắc, như vậy, phiền toái lớn rồi!
Nếu như dân chúng không thể phân biệt tiền giả, thì đám tiền giả này sẽ ngang nhiên được tiêu dùng như tiền thật. Cứ thế, tiền giả lưu thông không ngừng, nước Mỹ sẽ lâm vào tình trạng lạm phát đáng sợ. Nền kinh tế Mỹ vốn đã bất ổn, nay lại bị tiền giả tấn công, nguy cơ sụp đổ là rất cao!
Đối thủ ra đòn, uy hiếp đến phe ta!