Thấy Tôn Ngộ Không thế mà đỡ được những mũi tên băng diễm do Băng Cực Hàn Diễm hóa thành, trong mắt Yêu thần Bạch Trạch thoáng qua vẻ kinh ngạc. Ngay sau đó, thân hình y khẽ động, không còn tấn công Tôn Ngộ Không nữa mà vòng qua hắn, lao về phía Đại Vu Cửu Phượng. Tại vị trí sừng rồng trên đỉnh đầu, y lại ngưng tụ ra từng mũi tên băng diễm, bắn thẳng về phía phân thân của Tôn Ngộ Không.
Công địch tất cứu, mới có thể cứu người. Thân ảnh Đại Vu Cửu Phượng đã bị bóng gậy bao phủ, cách cứu người ít tốn sức nhất đối với Yêu thần Bạch Trạch chính là tấn công phân thân của Tôn Ngộ Không, khiến hắn không còn thời gian rảnh để ra tay với Đại Vu Cửu Phượng nữa.
Rõ ràng, đòn tấn công của Yêu thần Bạch Trạch đã có hiệu quả. Phân thân của Tôn Ngộ Không ngừng oanh kích Phá Thiên Cửu Côn vào Đại Vu Cửu Phượng, quay sang chống đỡ những mũi tên băng diễm. Thân hình Đại Vu Cửu Phượng cuối cùng cũng lộ ra từ trong bóng gậy đang dần tan biến.
Chỉ vừa nhìn thoáng qua, mắt Yêu thần Bạch Trạch lập tức trợn tròn. Một luồng cảm xúc bi thương lan tỏa từ đáy mắt y, theo sau đó là sự điên cuồng trào dâng.
"Cửu Phượng!"
Trong tiếng gầm bi thương, Yêu thần Bạch Trạch lao đến bên cạnh Đại Vu Cửu Phượng, ôm chầm lấy cơ thể không còn hình người của nàng.
Lúc này, Đại Vu Cửu Phượng thê thảm hơn nhiều so với lần bị Tôn Ngộ Không đánh trọng thương trước đó!
Chiến giáp trên người nàng gần như vỡ nát hoàn toàn, khắp toàn thân đầy rẫy vết máu, khó tìm được một tấc thịt lành lặn. Cả người nàng đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu, hồn nguyên chân linh bị trọng thương, nhục thân cơ bản đã hủy hoại.
Nói cách khác, Đại Vu Cửu Phượng giờ chỉ còn thoi thóp một hơi. Cho dù có sống sót, tu vi cả đời này cũng đã phế bỏ. Với tính cách kiêu ngạo của Đại Vu Cửu Phượng, làm sao nàng có thể chịu đựng được? Tôn Ngộ Không này rõ ràng là muốn ra tay lấy mạng!
Khốn kiếp! Không thể tha thứ, tuyệt đối không thể tha thứ!
Tôn Ngộ Không lao lên, đến bên cạnh phân thân rồi thu hồi nó vào trong cơ thể. Thần thông phân thân này đúng là nghịch thiên, nhưng tiêu hao cực kỳ kinh người, một khi bị tổn hại sẽ liên lụy đến bản tôn, nếu không cần thiết thì tốt nhất nên ít dùng.
"Bạch Trạch, Cửu Phượng đã là kẻ phế nhân rồi. Nếu ngươi thông minh, hãy đưa nàng đi một đoạn đường, luân hồi chuyển thế, giữ lại một phần chân linh bất diệt. Đời sau tìm lại nàng, truyền cho nàng vô thượng đạo pháp, chẳng phải tốt hơn là cứ khổ sở theo đuổi mà không được như bây giờ sao?"
Thực lực của Yêu thần Bạch Trạch, Tôn Ngộ Không đã được chứng kiến. Thú thật, với thực lực hiện tại, hắn chỉ có thể cầm cự với y, muốn thắng hoàn toàn là điều không thể. Những mũi tên băng diễm kia không phải thứ hắn có thể phá giải lúc này. Tất nhiên, Yêu thần Bạch Trạch cũng không thắng được hắn, đánh tiếp chỉ có lưỡng bại câu thương, Tôn Ngộ Không không muốn làm chuyện ngu ngốc đó!
Yêu thần Bạch Trạch từ trước đến nay vẫn luôn ngưỡng mộ Đại Vu Cửu Phượng, nhưng Cửu Phượng lại cậy mình kiêu ngạo, đối với y lạnh nhạt. Nếu không phải vì bị Tôn Ngộ Không đánh trọng thương hủy mất tế đàn, cần mượn sức mạnh của Yêu thần Bạch Trạch, làm sao nàng chịu đặt động phủ mới cùng một dãy núi với y?
Tôn Ngộ Không nhìn ra được, Cửu Phượng chỉ đang lợi dụng Yêu thần Bạch Trạch, không hề có ý định kết làm đạo lữ với y. Bản thân Yêu thần Bạch Trạch có lẽ cũng hiểu rõ, cho nên vừa nghe thấy đề nghị của Tôn Ngộ Không, cơn giận đầy mặt y chợt khựng lại rồi tan biến, đôi mắt lại sáng rực lên.
"Như vậy, thực sự có thể sao?"
Yêu thần Bạch Trạch nuốt nước bọt hỏi. Y ngưỡng mộ Đại Vu Cửu Phượng không phải ngày một ngày hai, từ thời thượng cổ hồng hoang y đã yêu nàng từ cái nhìn đầu tiên. Chỉ là khi đó Yêu tộc và Vu tộc là kẻ thù, dù có tâm tư đó y cũng không dám lộ ra, đành chôn giấu trong lòng.
Sau đó Vu Yêu đại chiến, hai bên lưỡng bại câu thương, tử thương vô số, mười hai Tổ Vu chết sạch, Thiên Đế Đế Tuấn và Đông Hoàng Thái Nhất cũng ngã xuống, các Yêu thần thượng cổ cũng chết quá nửa. Bạch Trạch lại âm thầm cứu Đại Vu Cửu Phượng – người được huynh trưởng Huyền Minh dùng sức mạnh cuối cùng đưa ra khỏi vòng chiến – rồi giúp nàng dưỡng thương, cùng nhau ẩn cư tại Bắc Câu Lô Châu, cùng tu luyện, âm thầm phát triển thế lực.
Trong thời gian này, không phải Yêu thần Bạch Trạch chưa từng ám chỉ tâm ý với Đại Vu Cửu Phượng, nhưng nàng một lòng muốn chấn hưng Vu tộc, hoàn toàn làm ngơ trước tình cảm của y, thậm chí rất ít khi cho y sắc mặt tốt. Nhiều lúc Bạch Trạch cũng rất khổ sở, liệu mối tình đơn phương này có đáng hay không?
"Có gì mà không thể?"
Tôn Ngộ Không vừa nhìn biểu cảm của Yêu thần Bạch Trạch là biết y đã động tâm, liền nhún vai nói: "Thân xác này của Cửu Phượng đã phế rồi, bây giờ muốn giữ lại chân linh bất diệt chỉ có cách luân hồi chuyển thế. Sau khi chuyển thế, nàng sẽ quên sạch ký ức kiếp trước, sẽ không còn tâm tâm niệm niệm chuyện phục hưng Vu tộc nữa. Chỉ cần ngươi từ nhỏ tận tâm bầu bạn, lão Tôn tin rằng nàng sẽ coi ngươi là chỗ dựa duy nhất, chẳng phải tốt hơn gấp trăm lần bây giờ sao?"
Lời nói của Tôn Ngộ Không đã hoàn toàn lay động Yêu thần Bạch Trạch. Đại Vu Cửu Phượng sau khi chuyển thế tuy sẽ mất hết ký ức, trở thành một sinh mệnh mới, nhưng chân linh không đổi, vẫn là người y yêu. Nếu có thể trút bỏ chấp niệm kiếp này và chấp nhận tình cảm của y, đối với Bạch Trạch mà nói, đây quả thực tốt hơn tình cảnh hiện tại rất nhiều!
"Tôn Ngộ Không, ngươi có thể diễn hóa lục đạo luân hồi thông đạo, chuyện này vẫn phải nhờ ngươi giúp đỡ! Chỉ cần ngươi bảo đảm chân linh Cửu Phượng không diệt, khiến kiếp sau của nàng ngoài việc mất hết ký ức ra thì không có gì khác biệt với kiếp này, mọi chuyện trước kia ta sẽ không tính toán với ngươi, sau này cũng bảo đảm không đối địch với ngươi nữa, thế nào?"
Yêu thần Bạch Trạch ngẩng đầu, nhìn Tôn Ngộ Không trầm giọng nói.
"Ngoài việc mất hết ký ức ra không có gì khác biệt? Ngươi muốn Cửu Phượng giữ lại Vu tộc chi thân sao?"
Tôn Ngộ Không nhíu mày, trong lục đạo luân hồi thông đạo này không có Vu Đạo, muốn Đại Vu Cửu Phượng sau khi chuyển thế vẫn là Vu tộc, độ khó không hề nhỏ chút nào!
"Giữ được Vu tộc chi thân tất nhiên là tốt nhất, nếu không giữ được thì tư chất cũng không được kém hơn kiếp này!"
Yêu thần Bạch Trạch nói. Y hiện tại đã là Trảm Nhất Thi Công Đức Thánh Nhân, trải qua vạn kiếp bất diệt. Nếu tư chất của Đại Vu Cửu Phượng sau khi chuyển thế quá kém, làm sao có thể nhanh chóng tu luyện đến cảnh giới cao thâm? Tu vi không đủ thì làm sao kết làm đạo lữ với y?
"Vu tộc chi thân lão Tôn quả thực không thể bảo đảm, nhưng tư chất thì lão Tôn có thể cam đoan với ngươi, tuyệt đối không yếu hơn kiếp này!"
Tôn Ngộ Không gật đầu cam kết. Chỉ cần chữa lành vết thương hồn nguyên chân linh của Đại Vu Cửu Phượng rồi đưa vào lục đạo luân hồi, là có thể bảo đảm tư chất không giảm, thậm chí nếu được sinh ra từ Thiên Đạo luân hồi thông đạo, tư chất còn có thể vượt qua cả kiếp này.
Tuy nhiên có sinh ra thành Vu tộc hay không thì khó mà nói trước, chỉ có thể xem vận may.
"Được, cứ quyết định như vậy!"
Yêu thần Bạch Trạch gật đầu, đây đã là phương pháp giải quyết tốt nhất hiện tại. Tiếp tục dây dưa với Tôn Ngộ Không cũng không thể khiến Đại Vu Cửu Phượng hồi phục nguyên trạng. Hơn nữa, từ trong thâm tâm, Yêu thần Bạch Trạch cũng không muốn Đại Vu Cửu Phượng trở lại dáng vẻ ban đầu, bởi như vậy y mãi mãi chỉ có thể đứng từ xa nhìn nàng, vĩnh viễn không thể bước vào trái tim nàng.