“Vẫn còn một người ở trong Luyện Thần Tháp, đó là Tôn Ngộ Không!”
Công Tôn Vũ, giáo viên ngoại viện của Thánh Thư Viện, người vẫn luôn lặng lẽ quan sát đám đông, lên tiếng.
“Nhóc con đó đã tiến vào tầng thứ tám rồi, biết đâu cậu ta có thể tạo nên kỳ tích thì sao?”
Tôn Ngộ Không quả nhiên đã vào được tầng thứ tám!
Ánh mắt Nam Cung Phá chợt trở nên lạnh lẽo, một tia hung ác xẹt qua đáy mắt hắn. Thẩm Lãng vượt qua tầng thứ bảy để vào tầng thứ tám, Tôn Ngộ Không cũng vậy. Trong khi đó, hắn lại bị loại ngay tại tầng thứ bảy. Chẳng phải điều đó có nghĩa là hắn không bằng Tôn Ngộ Không và Thẩm Lãng sao?
Những bài kiểm tra khác có thể chỉ là sở trường ở một phương diện nào đó, nhưng bài kiểm tra thứ tư này hoàn toàn là sự thử thách về sức chiến đấu cá nhân!
Rõ ràng, hắn đã bị hai người kia áp đảo!
Lời của Công Tôn Vũ khiến tất cả mọi người chấn động. Mỗi người bọn họ đều biết mình đã đi đến tầng thứ mấy, nhưng lại không biết tình hình của người khác. Tuy nhiên, chỉ cần nghĩ thôi cũng hiểu, những kẻ bị loại sớm chắc chắn là vượt qua ít cửa ải hơn.
Còn Nam Cung Phá và Thẩm Lãng là hai người ra sau cùng, chắc chắn đã vượt qua tầng thứ sáu, chỉ là không biết rốt cuộc họ đã tiến đến tầng mấy?
“Nghe thấy thầy Công Tôn nói gì chưa? Tôn Ngộ Không đã xông vào tầng thứ tám rồi! Chẳng phải có nghĩa là cậu ta đã đánh bại Man Hoang Cổ Thú có tu vi cao hơn mình hai tiểu cảnh giới rồi sao? Vãi thật, quá biến thái!”
“Ai nói không phải chứ? Qua từng vòng kiểm tra, lần nào Tôn Ngộ Không cũng đứng đầu! Lần này e rằng cũng vậy! Chắc chắn vào được Thánh Thư Viện rồi, thật khiến người ta ngưỡng mộ!”
“Thẩm Lãng và Nam Cung Phá cũng không tệ, chỉ không biết họ đi được đến tầng mấy, liệu có vào được tầng thứ tám không?”
“Vừa nãy thầy Công Tôn nói Tôn Ngộ Không có thể tạo nên kỳ tích, chẳng lẽ cậu ta có thể vượt qua tầng thứ tám để thông quan luôn? Trời đất, vượt cấp đánh bại Man Hoang Cổ Thú hơn mình một đại cảnh giới, điều đó quá kinh khủng đi?”
“Thầy Công Tôn chỉ nói là có thể, chứ không nói chắc chắn sẽ tạo nên kỳ tích! Ngươi tưởng vượt cấp khiêu chiến dễ dàng thế sao? Ngươi từng thấy mấy kẻ vượt một đại cảnh giới mà thắng được địch thủ?”
“Nói vậy thì Tôn Ngộ Không chắc cũng chỉ dừng lại ở tầng thứ tám thôi nhỉ? May quá, may quá!”
“May cái con khỉ! Người ta dù chỉ dừng ở tầng thứ tám thì cũng mạnh hơn loại như ngươi nhiều! Chắc chắn là hạng Giáp trở lên rồi!”
... Tiếng bàn tán xôn xao nổi lên trong đám đông.
Nam Cung Phá nghe vậy mặt mày u ám, Lôi Na thì tức đến dậm chân.
Tên khốn Tôn Ngộ Không kia cố tình đối đầu với cô ta!
Lôi Na luôn muốn thấy Tôn Ngộ Không vấp ngã một cú thật đau, thế nhưng hắn lại như được mở hack, cứ thế bay vút lên, bài kiểm tra nào cũng thể hiện hoàn hảo đến mức không chê vào đâu được.
Trong mắt Lôi Na, Tôn Ngộ Không rõ ràng là đang cố tình chống đối cô ta!
Con khỉ đáng chết này!
“Hắt xì!”
Tôn Ngộ Không đang ở trong tầng thứ tám của Luyện Thần Tháp bỗng hắt hơi một cái thật mạnh, trong lòng cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Đến cảnh giới như hắn, chuyện cảm cúm hắt hơi sớm đã bị loại bỏ từ lâu, sao bỗng dưng mũi lại ngứa thế này?
Chẳng lẽ là do ở trong bụng con Ngạc Quy Cổ Thú kia quá lâu, hít phải quá nhiều khí thối?
Nhắc mới nhớ, trong bụng con Ngạc Quy Cổ Thú đó thật sự quá thối. Cái thứ đó ăn tạp đủ loại cá chết tôm thối, hơn nữa tiêu hóa có vẻ không tốt, tất cả đều tích tụ lại trong bụng.
Sau khi Tôn Ngộ Không xông vào dạ dày nó, suýt chút nữa đã bị hun cho ngất xỉu!
Vội vàng phá một lỗ nhỏ trên vách dạ dày để thoát ra, Tôn Ngộ Không trực tiếp quậy phá trong bụng con Ngạc Quy Cổ Thú.
Lộn nhào, trồng cây chuối, nhảy lên nhảy xuống, chỗ này đấm một cái, chỗ kia giáng một gậy, hắn coi bụng con Ngạc Quy Cổ Thú như sân chơi vậy.
Thế nhưng quậy phá nửa ngày, con Ngạc Quy Cổ Thú kia lại chẳng có chút phản ứng nào!
Hơn nữa, nội tạng của nó vô cùng bền bỉ, khả năng phục hồi cũng cực kỳ mạnh mẽ, dưới sự quậy phá của Tôn Ngộ Không mà chẳng hề hấn gì.
Điều này khiến Tôn Ngộ Không vô cùng cạn lời!
Chính vì con Ngạc Quy Cổ Thú này da dày thịt béo nên hắn mới chọn cách chui vào bụng nó, không ngờ cái mặt dày của nó lại tu luyện đến tận trong cơ thể, ngay cả nội tạng cũng bền bỉ đến thế!
Mà khả năng phục hồi cũng đáng kinh ngạc!
Vừa bị Tôn Ngộ Không gây ra một vết thương nhỏ, một luồng sáng xanh lóe lên, vết thương đã hồi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được!
Tôn Ngộ Không lúc đó thực sự chấn động!
Không hổ là Man Hoang Cổ Thú trung kỳ Động Hư Cảnh, đúng là đồng tường thiết bích!
Tôn Ngộ Không cảm thấy vô cùng nản lòng. Vào đến tận bụng rồi mà vẫn không làm gì được nó, chẳng lẽ bài kiểm tra thứ tư này của hắn đến đây là kết thúc sao?
“Không được! Lão Tôn ta nhất định phải tiêu diệt con Ngạc Quy Cổ Thú này! Dù thế nào cũng phải vào tầng thứ tám xem Man Hoang Cổ Thú hậu kỳ Động Hư Cảnh rốt cuộc trông như thế nào!”
Một sự cố chấp dâng lên từ đáy lòng Tôn Ngộ Không. Trong mắt hắn lóe lên tia sáng sắc bén, Thần Hạch Nguyên Lực trong cơ thể vận chuyển hết công suất, những mảng lớn Hỗn Nguyên Kim Diễm từ khắp cơ thể hắn tuôn trào ra.
Nếu sát thương thông thường không có tác dụng, vậy thì dùng Hỗn Nguyên Kim Diễm trực tiếp luyện hóa!
Lão Tôn ta muốn xem, vết thương do Hỗn Nguyên Kim Diễm gây ra, ngươi có còn phục hồi được không!
Tôn Ngộ Không vốn ôm tâm thế đánh cược một phen, không ngờ vừa thử một cái, con Ngạc Quy Cổ Thú lập tức phản ứng.
Hơn nữa phản ứng còn dữ dội chưa từng có!
Một tiếng gầm đau đớn rung trời vang lên từ miệng con Ngạc Quy Cổ Thú. Nó điên cuồng lăn lộn trong đại dương băng giá.
Từng đợt sóng khổng lồ bị nó hất văng lên không trung, toàn bộ đại dương băng giá hoàn toàn sôi sục.
“Hê, thật sự có hiệu quả!”
Mắt Tôn Ngộ Không sáng rực lên. Sát thương mà Hỗn Nguyên Kim Diễm gây ra cho nội tạng con Ngạc Quy Cổ Thú không hề phục hồi nhanh chóng như những vết thương trước đó. Nội tạng bị luyện hóa trực tiếp hóa thành tinh khí khổng lồ, liên tục bổ sung vào cơ thể hắn.
Hỗn Nguyên Kim Diễm này quả nhiên có tác dụng với con Ngạc Quy Cổ Thú!
Trong lòng vui mừng khôn xiết, Tôn Ngộ Không càng điên cuồng thúc đẩy Hỗn Nguyên Kim Diễm, bao bọc toàn bộ nội tạng con Ngạc Quy Cổ Thú vào trong ngọn lửa để thiêu đốt luyện hóa.
Con Ngạc Quy Cổ Thú không ngừng lăn lộn trong đại dương băng giá, sức mạnh ẩn chứa trong những con sóng nó khuấy động đủ để đánh trọng thương, thậm chí tiêu diệt cả cường giả Động Hư Cảnh.
Nhưng những đòn tấn công đó đều hướng ra bên ngoài, đối với Tôn Ngộ Không đang ẩn mình trong cơ thể nó mà nói, hoàn toàn không có chút đe dọa nào!
Dù Tôn Ngộ Không dốc toàn lực thúc đẩy Hỗn Nguyên Kim Diễm, nhưng tinh khí hình thành sau khi nội tạng con Ngạc Quy Cổ Thú bị luyện hóa lại chứa một loại tinh hoa hỏa diễm kỳ lạ, có tác dụng bổ sung rất lớn cho Hỗn Nguyên Kim Diễm.
Hiệu quả bổ sung này vượt xa sự tiêu hao của Hỗn Nguyên Kim Diễm. Có thể nói, Tôn Ngộ Không hoàn toàn đang dùng chính máu thịt nội tạng của con Ngạc Quy Cổ Thú để luyện hóa chính nó.
Hơn nữa, Tôn Ngộ Không phát hiện, sau khi Hỗn Nguyên Kim Diễm hấp thụ tinh hoa hỏa diễm kỳ lạ kia, dường như còn có cảm giác sắp tiến hóa!