Yên Tường không phải Dương Đằng, hắn sẽ không vì cuộc chiến này mà hy sinh tính mạng. Chưa nói đến việc hắn không có năng lực đó, dù cho có khả năng xoay chuyển cục diện, Yên Tường cũng không đời nào làm vậy. Phương châm sống của hắn là bằng mọi giá phải bảo toàn bản thân, còn sống chết của kẻ khác chẳng liên quan gì đến hắn. Nếu mạng không còn, thì nói chuyện khác còn ý nghĩa gì nữa.
Nhìn thấy thế trận hoàn toàn sụp đổ, việc đầu tiên Yên Tường nghĩ đến chính là rời khỏi nơi này!
Ở phía bên kia, Viên Chính gầm thét, ra đủ loại mệnh lệnh tác chiến cho đám thủ lĩnh dị thú. Cục diện đang tốt đẹp, chỉ trong chớp mắt là có thể tiêu diệt gọn đội ngũ của Dương Đằng, hắn không cam lòng thất bại như vậy. Dương Đằng chết rồi, Viên Chính còn muốn nhân cơ hội này quét sạch toàn bộ thủ hạ của Dương Đằng, xóa sổ mọi thứ liên quan đến y, để thế gian này không còn cái tên Dương Đằng nào nữa. Đây là cơ hội tốt nhất để hắn chứng minh bản thân, nếu để lỡ lần này, Yêu Đế chắc chắn sẽ không cho hắn thêm cơ hội nữa.
Thế nhưng, sự kiên trì của Viên Chính định sẵn chẳng có ý nghĩa gì. Đám người Bất Quy Quân và Thị Vệ Đội vì muốn báo thù mà mắt đỏ ngầu, điên cuồng phát động tấn công toàn diện. Trên không trung, đám ngụy cường giả bị đánh hiện nguyên hình, rất nhanh đã bị đám Thánh Vương của nhân tộc tiêu diệt. Vân Bất Phàm và những người khác cũng bắt đầu phản kích, liên tục hạ sát đám Chuẩn Đế thuộc mạch Ma Đế, giành lại quyền kiểm soát vực môn. Đội ngũ tiếp viện truyền tống qua vực môn gia nhập vào chiến trường mặt đất. Nghe tin chủ nhân tự bạo tu vi, thân xác hóa thành màn sương máu, đám quân lực mới này như mãnh hổ xuống núi, lao thẳng vào trận doanh kẻ địch.
Chiến tuyến của quân đoàn dị thú kiên trì hồi lâu cuối cùng cũng sụp đổ, lũ dị thú bắt đầu không còn tuân lệnh thủ lĩnh, tháo chạy tán loạn về khắp các phía.
"Không cần tù binh! Giết sạch mọi kẻ địch!" Lỗ Lôi cũng trở nên tàn nhẫn, lần đầu tiên hắn không tiếp tục mở rộng đội ngũ, kiên quyết không thuần phục dị thú của đối phương mà hạ lệnh tiêu diệt sạch.
Đối mặt với sự tấn công điên cuồng, quân đoàn dị thú chỉ còn cách tháo chạy. Đám thủ lĩnh thấy không thể làm gì hơn, cũng không tiếp tục chỉ huy thuộc hạ chiến đấu nữa mà trà trộn vào đám tàn quân, điên cuồng bỏ chạy về phía xa. Đội ngũ khổng lồ chạy trốn khắp mọi hướng, đội ngũ tu sĩ nhân tộc đuổi theo chém giết phía sau. Chỉ thấy lấy Hoang Thiên Thành làm trung tâm, tỏa ra một vòng tròn bao quanh, vòng tròn này được tạo nên từ máu tươi, chiến trường khổng lồ tựa như địa ngục trần gian.
"Phải đi thôi!" Yên Tường thở dài một tiếng, thân thể dần nhạt nhòa, ẩn mình vào hư không.
"Chạy đi đâu! Đồ khốn kiếp phản bội nhân tộc, hôm nay chính là ngày tàn của ngươi! Ta tiễn ngươi lên đường đi gặp Dương Đằng!" Vân Bất Phàm đã sớm để mắt tới Yên Tường, thấy hắn định chạy trốn, lập tức bay người đuổi theo.
Cuộc đối đầu cấp Chuẩn Đế giữa hai bên cơ bản đã kết thúc, đám Chuẩn Đế mạch Ma Đế hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu, mười mấy người bị giết, những kẻ khác thấy tình hình không ổn liền lập tức bỏ chạy, không dám tiếp tục chém giết. Đám Chuẩn Đế nhân tộc tất nhiên không bỏ lỡ cơ hội mở rộng chiến quả, lần lượt đuổi theo, hai người hợp sức tấn công một Chuẩn Đế mạch Ma Đế.
Ở phía khác, Khâu Dịch Thiên nhắm đúng cơ hội lao về phía Viên Chính. Có thể thấy rõ, Yên Tường và Viên Chính chính là hai kẻ cầm đầu lên kế hoạch cho cuộc hành động lần này. Dương Đằng vì nhân tộc mà hy sinh, việc phá vỡ chiến tuyến và kế hoạch tấn công của kẻ địch vẫn chưa đủ hoàn mỹ, phải tiễn hai tên chỉ huy này lên đường mới coi như báo được mối thù cho Dương Đằng.
"Ngươi muốn chết!" Từ bên cạnh Viên Chính lao ra một con mãnh thú. "Oanh" một tiếng, con mãnh thú vốn nhỏ bé tu vi thấp kém này thân hình bỗng chốc phình to, từ năm thước biến thành hơn mười trượng, tu vi cũng trong nháy mắt thăng lên cảnh giới Chuẩn Đế. Con mãnh thú cấp Chuẩn Đế này gầm thét: "Ngươi cũng dám ra tay với Thiếu chủ! Ta diệt ngươi!"
Khâu Dịch Thiên thầm kêu mình bất cẩn, hắn lẽ ra phải nghĩ đến việc bên cạnh Viên Chính sẽ có cường giả bảo vệ, nhưng vì thù hận làm mờ mắt nên đã bỏ qua điểm này. Không quản nữa! Chuẩn Đế thì đã sao! Vì cuộc chiến này mà Dương Đằng có thể hy sinh tính mạng, thì Khâu Dịch Thiên hắn có gì không thể hy sinh chứ. "Kẻ nào cản ta, chết!" Khâu Dịch Thiên lần đầu tiên trở nên mạnh mẽ đến vậy, đối đầu trực diện với con dị thú cấp Chuẩn Đế kia.
Sau lưng Yên Tường, một tu sĩ mạch Ma Đế hiện thân. Hắn trông khá mờ nhạt, trước đó không ai chú ý đến hắn. Chỉ khi Yên Tường gặp nguy hiểm, hắn mới đứng ra, bộc lộ tu vi thật sự, hóa ra cũng là một vị Chuẩn Đế, chặn đường đi của Vân Bất Phàm. "Muốn qua được chỗ ta hãy nói sau!" Vị Chuẩn Đế mạch Ma Đế kia quay đầu nói với Yên Tường: "Thiếu chủ, ngài đi trước đi, bọn chúng đông người, ta không thể cầm cự lâu được!"
Yên Tường gật đầu: "Nhờ cả vào ngươi!" Hai chân đạp mạnh xuống đất, thân thể cấp tốc lùi lại, trong quá trình đó, thân hình Yên Tường dần trở nên nhạt nhòa.
Vân Bất Phàm tức giận dậm chân, kẻ đứng ra ngăn cản cũng là một Chuẩn Đế, có thể được phái đến bảo vệ Yên Tường thì chiến lực chắc chắn rất mạnh, không thể giải quyết trong chốc lát, muốn đuổi theo Yên Tường lúc này đã là không thể. Hôm nay để xổng Yên Tường, sau này muốn giết hắn lại càng khó hơn. Mà các Chuẩn Đế khác đều đang đuổi giết kẻ địch, không ai có thể rảnh tay để hạ sát Yên Tường.
Vân Bất Phàm sốt ruột, Khâu Dịch Thiên cũng rất lo lắng.
Lúc này, trong tiểu thế giới thần bí kia, hai vị Đại Đế đang ra sức tìm kiếm hơi thở của Dương Đằng. Khoảnh khắc Dương Đằng tự bạo tu vi, Thiên Hoang Đại Đế đã dùng thần thức khóa chặt lấy hơi thở của y. Nhưng uy lực của vụ tự bạo quá lớn, khiến thân thể Dương Đằng nổ tung, biến thành màn sương máu, thần thức của Thiên Hoang Đại Đế không thể nào tìm thấy hơi thở của Dương Đằng được nữa.
"Tên xui xẻo đó không phải thực sự chết rồi chứ." Hoang Cổ Đại Đế cau mày nói, ông cũng đang tìm kiếm dấu vết của Dương Đằng nhưng không thể tìm ra chút manh mối nào. Chỉ có thể dò xét được trong vùng đó vẫn còn tồn tại hơi thở của Dương Đằng đang dần nhạt đi, đó là hơi thở ẩn chứa trong sương máu sau khi tự bạo, rất nhanh sẽ tan biến.
"Không thể nào! Ta tin giọt Đế huyết thần bí đó chắc chắn sẽ bảo vệ Dương Đằng không chết!" Thiên Hoang Đại Đế kiên định nói. Khoảng cách quá xa, lại bị tiểu thế giới này ngăn cách, hai vị Đại Đế không thể toàn lực tìm kiếm, chỉ có thể dùng thần thức khóa chặt vùng Dương Đằng tự bạo, hy vọng sẽ không bỏ lỡ hơi thở của y.
Ở một nơi trong hư không, có một điểm máu nhỏ gần như không thể nhìn thấy, giống hệt như những điểm máu cấu thành nên màn sương sau khi thân thể Dương Đằng nát vụn, chẳng có gì khác biệt. Chỉ cần một cơn gió nhẹ là có thể thổi khô điểm máu này, rồi biến mất hoàn toàn trong vùng không gian đó. Thế nhưng, sóng xung kích dữ dội từ trận chiến lại không thể thổi khô điểm máu này.
Đột nhiên, điểm máu rung động, dường như mạnh mẽ hơn lúc nãy, giống như hai điểm máu hòa làm một. Sau đó, tốc độ rung động của điểm máu càng nhanh hơn, mỗi lần rung động lại mạnh lên gấp đôi. Trong chớp mắt, điểm máu này đã lớn bằng một đốt ngón tay. Không ai chú ý đến điểm máu này, dù cường đại như hai vị Đại Đế, thần thức cũng không dò xét ra điểm máu dị thường này. Nếu có người nhìn gần, sẽ kinh ngạc phát hiện ra đây không phải điểm máu gì cả, mà là một chiếc nhẫn màu máu! Chiếc nhẫn tỏa ra từng đợt hơi lạnh, trên thân có những vân cổ xưa.
Chiếc nhẫn như có sự sống, không ngừng hấp thụ linh khí đất trời, đồng thời những điểm máu nhỏ xung quanh cũng bị chiếc nhẫn hấp thụ. Kỳ lạ hơn là tất cả diễn ra trong lặng lẽ, tránh khỏi tầm mắt và thần thức dò xét của tất cả mọi người. Ngay sau đó, trong chiếc nhẫn hình thành một ngón tay! Ngón tay này vừa xuất hiện liền hòa làm một với chiếc nhẫn, vân cổ xưa phát ra một tia sáng, rồi biến thành một phần của ngón tay, sau đó ngón tay biến mất!
"Không xong! Hơi thở của Dương Đằng biến mất hoàn toàn!" Thần sắc Thiên Hoang Đại Đế đại biến. Ngay khoảnh khắc ngón tay kia biến mất, màn sương máu bao phủ vùng Dương Đằng tự bạo cũng tan biến, không còn cách nào dò xét được hơi thở của Dương Đằng nữa.
"Sao có thể như vậy! Chẳng lẽ giọt Đế huyết đó không phát huy tác dụng thần kỳ sao!" Hoang Cổ Đại Đế cũng mất dấu hơi thở của Dương Đằng, lập tức sốt ruột.
Cục diện mà hai vị Đại Đế cho là vạn vô nhất thất, thế mà lại trở nên thế này. Mất đi hơi thở của Dương Đằng cũng đồng nghĩa với việc Dương Đằng đã chết!
"Đồ khốn kiếp chết tiệt!" Thiên Hoang Đại Đế tức giận mắng lớn, dậm mạnh chân. "Oanh!" Mặt đất nứt ra một vết rách sâu không thấy đáy, vết nứt nhanh chóng lan rộng ra xa, đến tận nơi không thấy điểm cuối. Hối hận đã muộn, Thiên Hoang Đại Đế tức giận, ông không biết nên giận mình quá tự tin, hay nên giận Yêu Đế và Ma Đế. "Đợi bản đế rời khỏi đây, nhất định sẽ giết sạch mấy tên khốn kiếp đó!"
Thiên Hoang Đại Đế cả đời thu ba đệ tử, Dương Đằng là đệ tử cuối cùng cũng là đệ tử ông hài lòng nhất, vậy mà chính tay ông đã đẩy Dương Đằng vào con đường không lối thoát!
Hoang Cổ Đại Đế tức giận dùng gậy xương đập nát một ngọn núi phía xa, nỗi uất ức vô tận trong lòng không có chỗ phát tiết.
Tại nơi ngón tay biến mất trong hư không, linh khí cuồng bạo trào dâng, tụ tập về phía vị trí ngón tay đó. Nếu có người chú ý đến đây, sẽ kinh ngạc phát hiện, tâm điểm của sự tụ tập linh khí lại là một hình dáng con người không thể nhìn thấy. Sự dị động kỳ lạ bên này, định sẵn là không ai có thể phát hiện ra, thần thức của hai vị Đại Đế cũng không thể dò xét đến.
Hình dáng con người không thể nhìn thấy hấp thụ lượng lớn linh khí đất trời, nhanh chóng hình thành nên một người. Người này vẫn ẩn giấu trong hư không, không bị ai phát hiện. "Hô!" Linh khí điên cuồng tràn vào trong cơ thể người này. Người đó đứng dậy cử động thân thể, rồi khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu hấp thụ linh khí để tu luyện. Ngay trong hư không, người không ai nhìn thấy được này đang khoanh chân tu luyện, chính là Dương Đằng, kẻ đã tự bạo tu vi biến thành sương máu.
Nghe theo mệnh lệnh của Thiên Hoang Đại Đế, Dương Đằng dùng cách tự bạo tu vi để tấn công kẻ địch. Khoảnh khắc thân thể nổ tung nát vụn, nỗi đau đớn tột cùng khiến Dương Đằng lập tức mất đi tri giác. Không thể quản được Thích Linh Đan có thể làm suy yếu tu vi của kẻ địch hay không, cũng không thể tiếp tục quan tâm đến kết cục thắng bại của trận chiến này. Tương lai của tu sĩ nhân tộc, không còn liên quan gì đến y nữa.
Không ai nhìn thấy, khoảnh khắc thân thể Dương Đằng nát vụn, một đạo huyết quang bám vào ngón tay y, bao bọc lấy Nhẫn Băng Hoàng cùng biến mất. Không biết đã qua bao lâu, Dương Đằng đột nhiên có ý thức mơ hồ. Y cảm thấy cơ thể mình như đang trôi nổi trong hư không, lại như hòa làm một với hư không, y chính là một phần của hư không, cơ thể có thể kéo dài vô tận, có thể dung nạp bao hàm cả đại vũ trụ. Cảm giác thần kỳ này Dương Đằng từng có trải nghiệm tương tự, chỉ là khi đó ngộ đạo ở Vạn Thần Vực không mãnh liệt như vậy mà thôi.
Cảm nhận hoàn toàn mới, thế giới hoàn toàn mới, đặt mình vào một thế giới thần kỳ, Dương Đằng cảm nhận được Thiên Địa Đại Đạo ở tầng thứ cao hơn, chỉ một ý niệm là có thể kiểm soát trời đất, kiểm soát đại vũ trụ, kiểm soát hư không vô tận. Y đã trở thành chúa tể tuyệt đối chí cao vô thượng của đại vũ trụ này, ngay cả Đại Đế cũng phải cúi đầu thần phục!