Bạch dì vô lực buông điện thoại xuống, lòng nguội lạnh khiến bà chẳng còn tâm trí đâu để nghe Đại Xích Cát đang nói gì trong điện thoại nữa!
"Được rồi chứ, lần này đã rõ ràng minh bạch chưa?" Cổ Phong thu lại điện thoại của mình từ tay Bạch dì, lúc này mới chuẩn bị lên đường tiếp.
"Tại sao cậu lại nắm rõ hành động của tôi như lòng bàn tay vậy? Không ai biết tôi đã liên lạc với Đại Xích Cát cả! Còn hai lần trước nữa, rốt cuộc cậu làm sao biết chỗ ở của tôi, lại làm sao nhìn thấu kế hoạch của tôi? Chẳng phải cậu nói nếu lần cuối cùng này tôi rơi vào tay cậu, cậu sẽ nói cho tôi biết hết tất cả sao?" Bạch dì vẫn không cam tâm hỏi.
Cổ Phong suy nghĩ một chút, hiện giờ Hồi Long Xã đã lâm vào cảnh nguy nan, hoàn toàn là một đĩa cát rời, không đáng lo ngại nữa, dù có nói thật với bà ta cũng chẳng sao cả. Thế là cậu tấp xe vào lề, nhìn qua gương chiếu hậu, cửa sau biệt thự nhà họ Đinh tuy không xa nhưng không có ai ra ngoài xem xét, bèn nói: "Đã bà tha thiết muốn biết đến thế, vậy tôi nói cho bà hay luôn!"
Bạch dì lặng lẽ lắng nghe, nhưng sau câu này lại hồi lâu không thấy Cổ Phong nói tiếp, không nhịn được bèn thúc giục: "Chẳng phải cậu muốn nói sao? Sao không nói nữa?"
"Tôi rất muốn nói, nhưng chuyện này kể ra dài như một súc vải, tôi chẳng biết phải bắt đầu từ đâu nữa!" Cổ Phong khó xử nói, việc cậu muốn làm nhất bây giờ không phải là kể chuyện, mà là muốn ném Bạch dì xuống nước, tẩy sạch bộ dạng không ra thể thống gì này của bà, kẻo nhìn vào thấy đau mắt, tiện thể đau cả trứng!
Cổ Phong sốt ruột, nhưng Bạch dì lại chẳng hề vội vàng. Dù sao cũng đã rơi vào tay cậu rồi, bà chẳng còn gì để nghĩ nữa. Với bản lĩnh của Cổ Phong, nếu thực sự không tha cho mình thì có chạy cũng bằng không. Thế nên thấy dáng vẻ sốt ruột của cậu, bà lại trở nên ung dung, dùng giọng điệu trêu chọc nói: "Vậy cậu cứ kể từ đầu đi, chuyện gì cũng làm rồi, còn sợ nói sao?"
"Cô nương à, cô không biết có những chuyện chỉ có thể làm chứ không thể nói sao?" Trong lòng Cổ Phong than trời trách đất, cái kiểu kể từ đầu này thì biết bao giờ mới nói cho rõ ràng được!
"Vậy cậu tự liệu mà làm đi, tôi bị hành hạ đến mức trong lòng như có mèo cào, thực sự khó chịu quá. Dù sao cậu không cho tôi một cái kết dứt khoát thì tôi cũng sẽ không làm theo ý cậu đâu." Bạch dì nói xong câu này mới thấy nó quá đỗi mập mờ, nhưng chính bà cũng không ngờ mình lại thốt ra một cách tự nhiên như vậy, thật không thể tin nổi!
Chẳng lẽ là do phấn nền trên mặt khiến da mặt cũng dày lên theo? Khi Bạch dì nghĩ như vậy, mặt bà lại nóng bừng lên từng đợt.
Cổ Phong không còn cách nào khác, đành phải kể từ đầu: "Lần trước tôi xuất quan đi bắt tên Dương Địch đó, bà chắc biết chứ?"
"Trước đó không biết, sau này nghe nói thì biết!" Bạch dì đáp một câu ngớ ngẩn.
"Sau khi tôi bắt hắn rồi chẳng phải đã thả hắn về sao? Nhưng lúc hắn quay về, trên người chẳng phải có vô số vết thương đã được khâu lại đó sao? Trong một vết thương trong số đó có chứa một thiết bị nghe lén nhỏ xíu mà tôi đã cài vào!" Cổ Phong nói xong nhún vai, ý muốn nói những chuyện về sau bà nên tự đoán được rồi.
"A?" Bạch dì lúc này mới kinh hãi, mở to mắt nói: "Hóa ra cậu đã cài một kẻ nằm vùng bên cạnh Lão Nhất, bảo sao Hồi Long Xã cứ gặp trắc trở, gần như bị các người áp đảo mà đánh... Nói vậy, địa chỉ của tôi cũng là do lần đó tôi bàn kế hoạch hợp tác với Lão Nhất, Dương Địch và Quỷ Thúc, không cẩn thận để cậu nghe thấy sao... Nhưng không đúng, sau lần đó tôi đã dọn nhà ngay, lần thứ hai đi tập kích sòng bạc và tiệm cầm đồ của các người, ngoài nói với Lão Nhất ra tôi không hề nói với ai khác, hơn nữa tôi cũng đã cảnh cáo Lão Nhất không được tiết lộ cho bất cứ ai, chẳng lẽ hắn lại lỡ lời?"
"Cái đó thì không, nhưng hình như bà quên rồi, đêm trước ngày bà đến tập kích, cũng chính là lần đầu tiên tôi ghé thăm nhà bà, chẳng phải chúng ta đã ngủ với nhau suốt nửa đêm sao? Sáng hôm sau tôi còn làm bữa sáng cho bà đấy!" Cổ Phong nhắc nhở.
"Ừm. Vậy thì chứng minh được điều gì?" Bạch dì nhớ lại đêm triền miên đó với cậu, tuy chỉ là vận động ngoài trời nhưng quá trình đó cũng đủ xấu hổ, mặt bà không khỏi đỏ lên, tim cũng đập nhanh hơn một chút!
"Bữa sáng bà có ăn không?" Cổ Phong cười khẽ hỏi.
Mặt Bạch dì càng đỏ hơn, lập tức phủ nhận: "Không!"
"Hửm? Cơm rang vàng cũng không ăn sao?" Cổ Phong nhìn bà với ánh mắt nửa cười nửa không.
"Ăn một chút!" Bạch dì nói nhỏ, thực ra là bà đã ăn hết sạch.
"Thế mới đúng chứ, nếu bà không ăn bữa sáng thì sao tôi biết được kế hoạch tập kích của bà?"
"Ý cậu là, cậu bỏ thứ gì đó vào cơm rang?"
"Làm sao có thể!"
"Vậy cậu là..."
"Tôi chỉ là làm cơm rang hơi mặn một chút, cũng cố ý rang khô một chút. Nếu bà ăn cơm rang thì chắc chắn sẽ thấy khát nước, mà cốc sữa sô-cô-la đó để ngay bên cạnh, chắc chắn bà sẽ tiện tay cầm lên uống sạch thôi!"
"Hả?"
"Trước khi uống có phải bà thấy sô-cô-la lắng xuống dưới, rồi lắc lắc mới uống không."
"Phải!" Bạch dì ngẩn người gật đầu.
"Tôi chính là đặt một thiết bị định vị theo dõi to bằng hạt gạo vào trong cốc sữa đó."
"A?" Mặt Bạch dì trắng bệch, cả người vô lực đổ ập xuống ghế, hồi lâu sau mới giãy giụa nói: "Sao cậu chắc chắn tôi sẽ ăn bữa sáng của cậu, lại chắc chắn tôi sẽ uống sữa, hơn nữa còn chắc chắn trong quá trình uống sữa tôi sẽ không phát hiện ra thứ cậu bỏ vào trong đó!"
"Không thể chắc chắn được. Phàm là âm mưu và kế hoạch, đều được thiết kế từng lớp theo logic thông thường. Còn việc có thành công hay không, rất nhiều khi ngoài việc thiết kế hợp tình hợp lý, gần như hoàn mỹ về tâm lý con người ra, còn cần cả vận may nữa. Trong chuỗi quá trình này, chỉ cần bất kỳ khâu nào xảy ra vấn đề thì kế hoạch sẽ không thành công. Ví dụ như, sáng hôm đó bà tỉnh dậy, bụng khó chịu, chẳng muốn ăn gì, thì tất cả những gì tôi chuẩn bị kỹ lưỡng đều công cốc. Ví dụ như, khẩu vị bà không tốt, hơn nữa lại quá nhỏ, chỉ uống chút cháo trắng là thấy no, không ăn nổi cơm rang và sữa, thì kế hoạch của tôi cũng thất bại hoàn toàn. Lại ví dụ như, lúc bà uống sữa, nhấp từng ngụm nhỏ, thiết bị định vị đó tuy nhỏ nhưng cũng không khó để bà phát hiện ra."
"Đã dễ thất bại như vậy, tại sao cậu còn tốn công tốn sức đi thiết kế làm gì?" Bạch dì hận hận lườm cậu một cái.
"Hai lý do!" Cổ Phong giơ ngón tay lên, "Một, chuẩn bị một bữa sáng tại gia cho bà mới là ý định thực sự của tôi, đặt thiết bị định vị chỉ là tiện thể thôi. Hai, tôi muốn thử vận may của mình."
Bạch dì: "..."
"Nhưng sự thật chứng minh, vận may của tôi không tệ! Bà đã ăn sáng, uống sữa, hơn nữa còn không phát hiện ra thiết bị định vị của tôi!" Cổ Phong thản nhiên nói, nhìn vẻ mặt lạnh toát của Bạch dì, trong lòng lại thấy hơi áy náy, "Yên tâm đi, thứ đó không to hơn hạt gạo là bao, bên ngoài còn bọc một lớp gel không độc không vị, không kích ứng dạ dày, nhiều nhất một hai ngày là nó tự theo đường vệ sinh ra ngoài thôi!"
"Họ Cổ kia, cậu thật là xảo quyệt!" Bạch dì nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại vô cùng bất lực nói.
"Cái này... tôi có thể coi như là lời khen của bà dành cho tôi không?" Cổ Phong chớp chớp mắt với bà.