Mắt thấy phía trước chính là phân xưởng Quảng Điện, thế nhưng lúc lên xe, Diệp Bách Hoa vẫn nhanh tay cướp lấy chìa khóa trong tay Cổ Phong.
Sau khi lên xe, tên này sờ soạng vô lăng không rời tay, sau khi khởi động máy, hắn nhắm mắt lại, chậm rãi đạp chân ga, lắng nghe tiếng gầm rú của động cơ, cảm nhận luồng sức mạnh mạnh mẽ kia, bộ dạng như đang cực kỳ tận hưởng.
Cổ Phong lắc đầu cười khổ, chẳng qua chỉ là một chiếc xe thôi mà, cũng đâu phải mỹ nữ tuyệt sắc, có cần phải "phê" đến mức này không?
Diệp Bách Hoa tự say sưa một hồi, lúc này mới đột ngột mở mắt, đạp mạnh chân ga, "Oanh!" một tiếng gầm rú như sấm, chiếc Bugatti Veyron lao vút đi. Cổ Phong không thắt dây an toàn bị ngả mạnh ra sau, tức giận đến mức sau khi ngồi vững liền giáng cho Diệp Bách Hoa mấy cái cốc đầu.
Diệp Bách Hoa bị cốc đến nổi u trên đầu, vậy mà vẫn nhe răng cười không ngớt, vừa xoa đầu vừa khen ngợi không ngớt lời: "Bugatti Veyron, quả nhiên không phải dạng vừa, tăng tốc từ không lên trăm cây số chưa đến ba giây! Xe tốt, đúng là xe tốt!"
Cổ Phong cạn lời, nhưng lại chẳng có cách nào với tên này, chẳng lẽ cứ hở chút là điểm huyệt hắn sao? Bản thân mình cũng đâu phải Đường Tăng, không phải lúc nào cũng niệm chú Kim Cô được.
Khi tốc độ xe giảm xuống, Diệp Bách Hoa lại hỏi: "Này, họ Cổ kia, nghe nói chiếc xe này giá hơn năm mươi triệu, cậu tốn bao nhiêu tiền để mua vậy?"
Cổ Phong nghiêm túc suy nghĩ một chút, lắc đầu nói: "Không rõ lắm."
Diệp Bách Hoa lại hỏi: "Vậy chiếc xe này mua ở đâu?"
Cổ Phong lại lắc đầu: "Cũng không rõ lắm!"
Diệp Bách Hoa kêu lên: "Cái này cũng không rõ, cái kia cũng không rõ, chiếc xe này rốt cuộc có phải của cậu không đấy? Cậu đừng bảo là đi mượn của người khác về để làm màu nhé!"
Cổ Phong nói: "Xe tất nhiên là của tôi, nhưng không phải tôi mua, là người khác tặng!"
Diệp Bách Hoa ngây người, sau đó kêu lớn hơn: "Mẹ kiếp, siêu xe mấy chục triệu, ai mà tốt bụng tặng cho cậu vậy?"
Cổ Phong đáp: "Ngoài người phụ nữ của tôi ra, còn có ai tốt như thế nữa."
Diệp Bách Hoa ngạc nhiên hỏi: "Người phụ nữ của cậu tặng?"
Cổ Phong gật đầu.
Diệp Bách Hoa giơ ngón cái lên với Cổ Phong.
Cổ Phong đang định đắc ý thì thấy tên này quay ngược ngón cái xuống: "Ăn bám, khinh bỉ cậu!"
Cổ Phong nhún vai không quan tâm: "Tôi cứ thích ăn bám đấy, cậu làm gì được tôi?"
Diệp Bách Hoa lại đảo mắt, sau đó ghé sát vào thì thầm: "Này, người phụ nữ của cậu có chị hay em gái gì không, giới thiệu cho tôi với, tôi cũng muốn có một chiếc xe xịn!"
Cổ Phong dở khóc dở cười, vô cảm nói: "Ngại quá, cô ấy là con một!"
Diệp Bách Hoa thở dài: "Vậy thì đáng tiếc thật."
Cổ Phong đột nhiên nhớ ra một chuyện, nói: "Đúng rồi, cậu có muốn cùng tôi thực hiện chương trình khám sức khỏe lưu động của tập đoàn Trung Hằng không?"
Diệp Bách Hoa lắc đầu, không nói gì.
Cổ Phong thắc mắc: "Có thể ra nước ngoài đó, cậu không muốn đi theo xem sao?"
Diệp Bách Hoa khinh khỉnh nói: "Ra nước ngoài thì có gì hay, lúc tôi đi học đã ở nước ngoài vài năm rồi, chán ngấy từ lâu, hơn nữa chuyện này còn chưa đưa ra hội đồng quản trị đâu!"
Cổ Phong có chút khó hiểu, chuyện này chẳng phải đã đinh đóng cột rồi sao? Nhưng nghe ý trong lời nói của Diệp Bách Hoa, hình như vẫn còn chút bất ổn?
"Đồ ẻo lả, Tổng giám đốc Phương đã bảo tôi đi chuẩn bị rồi, chẳng lẽ còn có biến gì sao?"
Diệp Bách Hoa thản nhiên nói: "Trên đời này không có gì là tuyệt đối, đôi khi những chuyện tưởng chừng như đương nhiên lại chưa chắc đã đáng tin."
Cổ Phong hỏi: "Cậu nói vậy là ý gì?"
Diệp Bách Hoa nói: "Còn có thể là ý gì nữa, kế hoạch này của Phương Tĩnh Mỹ sẽ không được thông qua tại hội đồng quản trị đâu."
Cổ Phong hỏi: "Tại sao?"
Diệp Bách Hoa đáp: "Vì ông già nhà tôi không đồng ý."
Cổ Phong nhíu mày: "Tại sao ông ấy lại không đồng ý?"
Diệp Bách Hoa nói: "Ông ấy cho rằng việc này không chỉ tốn người tốn của mà còn trị ngọn không trị gốc. Hơn nữa, cậu đừng thấy Phương Tĩnh Mỹ đối xử tốt với cậu, thực ra là đang mượn dao giết người đấy. Người phụ nữ này, không hề đơn giản chút nào!"
Cổ Phong có chút khó chịu nói: "Đồ ẻo lả, cậu muốn ly gián sao?"
Diệp Bách Hoa hừ lạnh: "Tôi cần phải làm vậy sao? Phương Tĩnh Mỹ mới nhậm chức, muốn đốt ba ngọn lửa, ngọn lửa thứ nhất chính là đoạt quyền. Vốn dĩ chuyện bảo hiểm y tế thuộc quyền quản lý của phòng hậu cần, mà phòng hậu cần lại thuộc quyền quản lý của ông già nhà tôi. Ngọn lửa thứ hai chính là đưa cậu tới, thông qua cậu để áp chế tôi, từ đó dùng chuyện này để đả kích sĩ khí của ông già nhà tôi. Tôi vốn định tranh giành thể diện cho ông già, ai ngờ tên như cậu lại biến thái thế này, y thuật tôi không cao bằng cậu, đánh cũng không lại, mắng cũng không thắng, haizz, tôi thấy không còn mặt mũi nào đi gặp ông già nữa! Kế hoạch khám bệnh lưu động này rõ ràng chính là ngọn lửa thứ ba của Phương Tĩnh Mỹ, cậu tưởng ông già nhà tôi là quả hồng mềm, mặc cho cô ta bóp nặn sao? Lần này ở hội đồng quản trị, ông già nhà tôi nhất định sẽ làm khó."
Cổ Phong nghe mà nhíu chặt mày, anh hy vọng mọi chuyện trên đời đều đơn giản và trực tiếp, nhưng trớ trêu thay, tất cả mọi thứ đều phức tạp và khó giải quyết.
Diệp Bách Hoa nói tiếp: "Họ Cổ kia, cậu đừng thấy Phương Tĩnh Mỹ có vẻ hiền lành vô hại, thực ra lợi hại lắm đấy, tuyệt đối đừng bị vẻ bề ngoài của cô ta lừa... À đúng rồi, cậu không phải là có tư tình với cô ta đấy chứ?"
Cổ Phong hơi cáu: "Cậu nói bậy bạ gì đó?"
Diệp Bách Hoa nói: "Dù sao tôi cũng nhắc cậu một câu, người phụ nữ này, cậu không đụng vào được đâu, nếu không hậu họa vô cùng."
Cổ Phong im lặng, hồi lâu sau mới lắc đầu nói: "Tôi không thích bị người khác lợi dụng, càng không thích loại tranh đấu quyền lực phức tạp này."
Diệp Bách Hoa thở dài: "Tôi cũng không thích, nhưng hiện tại, cậu và tôi đều bị biến thành quân cờ. Điều này không thể thay đổi được."
Đúng lúc này, hai người đã tới cổng phân xưởng Quảng Điện, bảo vệ đi ra muốn hỏi thăm đăng ký, nhưng khi nhìn thấy Diệp Bách Hoa ngồi ở ghế lái, lập tức giơ tay cho qua.
Chỉ là khi hai người xuống xe mới phát hiện hình như thiếu mất thứ gì đó, suy nghĩ một hồi mới chợt nhận ra, thiếu mất quản lý Vương Đông.
Đúng lúc hai người đang ngó nghiêng, điện thoại của Diệp Bách Hoa reo lên, là Vương Đông gọi tới, ông ta vừa nhận được thông báo từ cấp trên, sắp tới phải họp các trưởng bộ phận, nên chuyến tham quan lần này của Cổ Phong chỉ có thể để ông ta đi cùng.
Vương Đông vốn tưởng Diệp Bách Hoa sẽ không đồng ý, không ngờ Diệp Bách Hoa không nói hai lời liền nhận lời ngay. Cúp điện thoại, Vương Đông vẫn còn ngẩn người chưa kịp phản ứng, hai người này chẳng phải không ưa nhau sao?
Tại phân xưởng Quảng Điện, Diệp Bách Hoa đưa Cổ Phong đi tham quan nhà xưởng, phân xưởng, đi một vòng rồi mới đến phòng y tế.
Kết cấu phòng y tế rất đơn giản, nhà thuốc và phòng khám gộp làm một, chỉ có một bác sĩ và một y tá, học vấn cũng không cao, bác sĩ tốt nghiệp cao đẳng lâm sàng, y tá tốt nghiệp trung cấp y tế, ngoài cảm cúm sốt ra, bệnh nặng hơn chút là phải lên bệnh viện.
Đối với phòng y tế của nhà máy, cấu hình như vậy cũng tạm chấp nhận được, các nhà máy khác chưa chắc đã có điều kiện này!
Cổ Phong xem qua, hỏi thêm vài câu đơn giản, rồi cũng không còn gì để nói.
Chiều hôm đó, Diệp Bách Hoa đưa Cổ Phong đi tham quan mấy phân xưởng khác của tập đoàn Trung Hằng ở gần đó, tất nhiên người lái xe vẫn là Diệp Bách Hoa, từ khi tên này ngồi lên chiếc Bugatti Veyron, chìa khóa như dính chặt vào tay hắn, làm thế nào cũng không chịu buông.
Dạo một vòng xong, trời đã về chiều.
Ra khỏi nhà máy điện tử Hồng Tinh, Diệp Bách Hoa liền hỏi: "Đi đâu?"
Cổ Phong đáp: "Tất nhiên là tôi về nhà rồi!"
Diệp Bách Hoa nói: "Vậy tôi chở cậu về Trung Hằng trước."
Cổ Phong khó hiểu: "Về đó làm gì?"
"Xe của cậu cho tôi mượn rồi, thì cậu không có phương tiện đi lại, tôi chở cậu về lấy chiếc BMW của tôi chứ sao! Không lẽ cậu đi xe buýt?" Diệp Bách Hoa vừa nói vừa nắm chặt vô lăng, "Này, họ Cổ kia, cậu nói cho tôi mượn một ngày, không phải định nuốt lời đấy chứ? Tôi nói cho cậu biết, cậu mà không cho tôi mượn, tôi với cậu không xong đâu!"
Cổ Phong dở khóc dở cười, vô cảm nhìn hắn một cái rồi nói: "Chẳng lẽ tôi ngoài chiếc xe này ra thì không có xe nào khác sao? Bớt nói nhảm đi, đưa tôi về nhà. Cái xe cà tàng dán đầy hình thù kỳ quái của cậu, tôi lái ra ngoài sợ mất mặt lắm."
Diệp Bách Hoa rất không phục nói: "Siêu xe hai triệu rưỡi mà cậu bảo cà tàng?"
Cổ Phong không cảm xúc nói: "Xe đó vốn dĩ không cà tàng, nhưng bị cậu hành hạ một hồi thì không cà tàng cũng thành cà tàng, người ta là hai trăm rưỡi (ngốc nghếch) là được rồi, đằng này còn cố tình chọn cái xe cũng hai trăm rưỡi!"
Diệp Bách Hoa tức đến mức không chịu nổi, nhưng lại không đủ can đảm giơ móng vuốt với Cổ Phong, đành phải trút giận lên chiếc xe, lái xe lao đi như điên.
Cổ Phong thản nhiên nói: "Nếu cậu làm xe tôi hỏng hóc gì, tôi sẽ điểm huyệt cậu ba lần mỗi ngày, liên tục trong một tháng!"
Diệp Bách Hoa kinh hãi, nào còn dám giở tính khí, vội vàng lái xe quy củ.
Xe chạy dọc đường, khi trời tối hẳn, chiếc Bugatti Veyron cũng tiến vào phố Bát Lan đến trước cửa nhà Cổ Phong.
"Vào ngồi không?"
Cổ Phong chỉ khách sáo hỏi một câu, ai ngờ Diệp Bách Hoa lại gật đầu thật, sau đó nhấn còi mấy cái, khi Kim Tỏa mở cửa, hắn liền lái xe thẳng vào trong, cứ như đây là nhà mình vậy, vô cùng tự nhiên.
Từ trên xe bước xuống, nhìn thấy mấy chiếc siêu xe đỗ bên tường, Diệp Bách Hoa kêu lên như phát hiện ra lục địa mới: "Oa, Porsche, Hummer, Aston Martin, Ferrari... Trời ơi, nhiều xe xịn thế!"
Cổ Phong cạn lời, chỉ mấy chiếc xe này thôi mà cậu đã kinh ngạc thế rồi, nếu để cậu thấy gara xe của Đinh Hàn Hàm, không chừng cậu sợ chết khiếp tại chỗ luôn.
Xem xe xong, Diệp Bách Hoa cuối cùng cũng nhìn thấy Kim Tỏa, lập tức lại thất thanh: "Oa, mỹ nữ!"
Kim Tỏa tuy có chút vui mừng, nhưng đồng thời cũng thắc mắc, đại thiếu gia mang từ đâu về một tên quái thai thế này.
Vào phòng khách, nhìn thấy Hạ Vũ, Diệp Bách Hoa lại kêu lên: "Oa, thêm một người nữa!"
Khi Đỗ Lôi Hâm từ trong bếp bước ra, Diệp Bách Hoa lại thất thanh: "Lại thêm một người nữa!"
Nhìn các cô gái như đang đánh giá quái vật ngoài hành tinh mà nhìn Diệp Bách Hoa, hắn chẳng cảm thấy ngượng ngùng gì, nhưng Cổ Phong lại thấy hơi xấu hổ, trầm giọng mắng: "Đồ ẻo lả, cậu mà còn làm ầm ĩ nữa, tôi ném cậu ra ngoài đấy!"
Diệp Bách Hoa vội vàng im miệng.
Cổ Phong giới thiệu đơn giản với mọi người một chút, rồi đẩy Diệp Bách Hoa: "Đồ ẻo lả, chẳng phải cậu có việc bận sao? Đi nhanh đi!"
Diệp Bách Hoa ngước mắt nhìn bàn ăn, phát hiện trên đó bày biện các món ăn, món nào cũng sắc hương vị đầy đủ, đặc biệt là còn có món thịt kho tàu mà hắn thích, liền mặt dày nói: "Tôi cũng không có việc gì, không vội không vội, tôi ăn cơm xong rồi đi cũng được mà!"
Cổ Phong nhìn hắn bằng ánh mắt nhạt nhẽo, không nói gì, nhưng tay hơi giơ lên.
Diệp Bách Hoa giật mình, vội vàng nói: "Bác sĩ Cổ, không, anh Phong, thiếu gia Phong, chẳng phải anh nói muốn mời em gái tôi ăn cơm sao? Tôi thay mặt nó ăn một bữa ở nhà anh, coi như anh đã mời rồi không được sao?"
Diệp Bách Hoa tính toán rất kỹ, vừa được ăn chực, vừa tránh được việc Cổ Phong tán tỉnh em gái mình, một mũi tên trúng hai đích, sao lại không làm chứ!
Mặt tên này dày đến mức Cổ Phong thật sự không phục không được.
Thấy Cổ Phong không lên tiếng, Diệp Bách Hoa yếu ớt đề nghị: "Hay là, tôi gọi Đại Bảo tới nhé?"
Cổ Phong giật mình, phụ nữ của anh đã đủ nhiều rồi, anh không muốn tạo cơ hội cho người phụ nữ khác nữa, vội vàng nói: "Không cần, ăn cơm xong, cậu cút ngay cho tôi là được rồi!"
"Được thôi!" Diệp Bách Hoa vui vẻ đồng ý.