Trôi Nổi Trong Lãnh Cung

Lượt đọc: 4408 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84. Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157. Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 21
hoàng đế tức giận.

❊ ❊ ❊

Lửa giận hừng hực đang thiêu đốt lồng ngực của hắn, nhìn vẻ mặt say mê của nàng, trong con ngươi lạnh như băng của hắn hiện lên một tia chán ghét. Lập tức không chút do dự dùng nội lực đẩy nàng ra, lạnh lùng cười một tiếng: “Tiện nữ nhân lả lơi ong bướm, ngươi không có tư cách chạm vào trẫm”.

Thân thể mềm mại, bị hắn dùng nội lực đẩy ra, nàng lảo đảo ngã nhào trên đất, khí huyết quay cuồng trong ngực, giống như ngay cả lục phủ ngũ tạng đều muốn lăn ra ngoài vậy. Cuối cùng, miệng phun ra một ngụm máu tươi, nàng cũng không nổi giận, giương đôi con ngươi sáng không có độ ấm kia lạnh lùng nhìn hắn mặt không biểu cảm.

Đôi mắt của nàng, không có độ ấm, có chăng chỉ là sự giễu cợt vô biên vô tận đối với hắn.

Con ngươi của hắn, không có chút tình cảm nào, có chăng chỉ là sự chán ghét vô cùng tận đối với nàng.

Trong lúc bốn mắt nhìn nhau, bắn tia lửa điện, hai người đều đồng loạt nhìn thấy trong mắt nhau sự khinh thường đối với chính mình.

Giơ bàn tay mềm mại trắng nõn lên, nàng giống như không hề có độ ấm cứng nhắc lau chùi vết máu nơi khóe miệng, nhếch cánh môi anh đào, cười chế giễu hắn một câu: “Hóa ra, hôn nhẹ cùng lắm là như thế, còn nữa… Lả lơi ong bướm dùng trên người loại ngựa đực nuôi ba ngàn nữ nhân ngươi mới thật thích hợp”.

Nàng, cười đến vân đạm phong khinh (chỉ tính cách không màng đến những điều gì khác), cười đến nghiêng nước nghiêng thành. Còn hắn, nhìn nụ cười phong hoa tuyệt đại của nàng mà sững sờ thất thần.

“Đáng chết!!” Hắn hồi phục tinh thần khẽ nguyền rủa một tiếng, sao hắn có thể đem nụ cười của nữ nhân này liên tưởng với tư thái phong hoa tuyệt đại của “nàng”, không thể nào… không thể nào!!

Rống một tiếng, mũi chân hắn nhẹ nhàng, trước khi nàng vẫn còn chưa nhìn rõ ràng đã dùng toàn lực bóp chặt chiếc cổ mảnh khảnh của nàng, nhấc nàng từ dưới đất lên. Nàng chỉ kịp nhìn thấy hắn bị tóc dài mơn trớn, gương mặt tà mị như Tu la dưới địa ngục, sau đó cổ đau đớn, khiến cho nàng hít thở không thông.

Nhìn thấy khuôn mặt nàng từ trắng chuyển sang đỏ, từ đỏ chuyển sang tím, gương mặt tuấn tú băng lãnh như sương của hắn hiện lên một tia không đành lòng khó phát hiện, rất nhanh… nhanh đến nỗi ngay cả bản thân hắn cũng không biết thứ vừa chợt lóe lên trong đầu là cái gì.

“Ngươi cầu xin ta đi”. Từng sợi gân xanh nổi lên rõ ràng trên cánh tay đang siết chặt của hắn, hắn nhìn hàng lông mày nàng nhíu chặt và khuôn mặt bởi vì thiếu dưỡng khí mà trở nên trắng bệch, cười đến tà mị mà hung ác: “Chỉ cần ngươi cầu xin ta, ta sẽ thả ngươi ra”.

Mộc Ly ngậm chặt đôi môi tái nhợt, nhìn vị quân vương trước mắt nổi giận hung ác giống như Tu la đi ra từ địa ngục. Đột nhiên cảm thấy hắn rất đáng sợ, đáng sợ một cách tàn nhẫn, nhưng sự kiêu ngạo của nàng không cho phép nàng chịu thua. Cho dù chết thì sao? Anh Mộc Ly nàng sẽ sợ sao?!!

“Ngươi đừng mơ!” Nàng thờ ơ nhìn thẳng vào tròng mắt không có chút tình cảm nào của hắn, phun ra ba chữ từ trong kẽ răng.

Bàn tay đang nắm chặt cổ nàng nghe thấy vậy lại gia tăng thêm lực, đôi con ngươi như sông băng vạn năm của hắn khinh thường nữ tử bướng bỉnh này, lạnh lẽo cười: “Ngươi thật sự không sợ chết?”

“Sợ…” Giọng nói của nàng cứng rắn mà khàn đục, con ngươi cũng từ từ tan rã, nhưng nàng vẫn quật cường sống chết trừng hắn, dùng chút sức lực cuối cùng rống to: “Nhưng cho dù ta có chết cũng sẽ không cầu xin ngươi đâu!”

Sau khi thét khàn cả giọng xong, chút sức lực còn sót lại sau cùng của nàng cũng đã bị tiêu hao hết, tay nắm chặt thành quyền chậm rãi buông thõng xuống, hai mắt nàng tối sầm hôn mê.

Không khí âm u lạnh lẽo, mặt đất ẩm ướt, từng sơi xích sắt giống như những cánh tay thô rơi thẳng từ trên bầu trời mênh mông xuống. Trên đại điện lớn như vậy, chỉ đặt một chiếc bàn dài ở chính giữa. Trên mặt bàn bày trùng trùng điệp điệp bản tấu khắp nơi gửi về, trên mặt một quyển sổ viết ba chữ “Sổ sinh tử” sáng loáng, toàn bộ đại điện có phần trống trải mà âm u lạnh lẽo.

Một bạch y nữ tử, nằm ngang trên phiến hắc thạch ở đại điện, lông mi thật dài rủ xuống ngăn không cho đôi mắt to đang nhắm chặt kia mở ra, lông mày thanh tú khẽ nhíu lại không vui, khuôn mặt tuyệt sắc khuynh thành hơi tái nhợt dị thường, nước da như ngọc sáng bóng mà tinh tế, dấu ấn từng vết xanh tím xen kẽ trên cổ càng làm lộ ra nét nổi bật khác thường.

Một lão già trên mặt có hàng râu đen, híp nửa mắt nhìn chằm chằm nữ tử tuyệt sắc nằm trên đất, líu lo ở bên trái, lại nhìn ngắm ở bên phái, có khi thỉnh thoảng đưa tay nắm lấy một mẩu râu dê dài dưới cằm mình, đợi đến khi nhìn thấy dấu vết trên cổ nữ tử thì cau mày lại không vui.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84. Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157. Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của hoa vô tâm