Trò Chơi Tử Vong Luân Hồi

Lượt đọc: 5271 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Hồi - Chương 1 Hồi - Chương 2 Hồi - Chương 3 Hồi - Chương 4 Hồi - Chương 5 Hồi - Chương 6 Hồi - Chương 7 Hồi - Chương 8 Hồi - Chương 9 Hồi - Chương 10 Hồi - Chương 22-23 Hồi - Chương 33 Hồi - Chương 34 Hồi - Chương 35 Hồi - Chương 36 Hồi - Chương 38 Hồi - Chương 39 Hồi - Chương 40 Hồi - Chương 41 Hồi - Chương 42 Hồi - Chương 43 Hồi - Chương 44 Hồi - Chương 45 Hồi - Chương 46-47 Hồi - Chương 48 Hồi - Chương 49 Hồi - Chương 50 Hồi - Chương 51 Hồi - Chương 52 Hồi - Chương 53 Hồi - Chương 54 Hồi - Chương 55 Hồi - Chương 56 Hồi - Chương 57 Hồi - Chương 58 Hồi - Chương 59 Hồi - Chương 60 Hồi - Chương 61 Hồi - Chương 62 Hồi - Chương 63 Hồi - Chương 64 Hồi - Chương 65 Hồi - Chương 66 Hồi - Chương 67 Hồi - Chương 68 Hồi - Chương 69 Hồi - Chương 70 Hồi - Chương 71 Hồi - Chương 72 Hồi - Chương 73 Hồi - Chương 74 Hồi - Chương 75 Hồi - Chương 76 Hồi - Chương 77 Hồi - Chương 78 Hồi - Chương 79 Hồi - Chương 80 Hồi - Chương 81 Hồi - Chương 82 Hồi - Chương 83 Hồi - Chương 84 Hồi - Chương 85 Hồi - Chương 86 Hồi - Chương 87 Hồi - Chương 88 Hồi - Chương 89 Hồi - Chương 90 Hồi - Chương 91 Hồi - Chương 92 Hồi - Chương 93 Hồi - Chương 94 Hồi - Chương 95 Hồi - Chương 96 Hồi - Chương 97 Hồi - Chương 98 Hồi - Chương 99 Hồi - Chương 100 Hồi - Chương 101 Hồi - Chương 102 Hồi - Chương 103 Hồi - Chương 104 Hồi - Chương 105 Hồi - Chương 106 Hồi - Chương 107 Hồi - Chương 108 Hồi - Chương 109 Hồi - Chương 110 Hồi - Chương 111 Hồi - Chương 112 Hồi - Chương 113 Hồi - Chương 114 Hồi - Chương 115 Hồi - Chương 116 Hồi - Chương 117 Hồi - Chương 118 Hồi - Chương 119 Hồi - Chương 120 Hồi - Chương 121 Hồi - Chương 122 Hồi - Chương 123 Hồi - Chương 124 Hồi - Chương 125 Hồi - Chương 126 Hồi - Chương 127 Hồi - Chương 128 Hồi - Chương 129 Hồi - Chương 130 Hồi - Chương 131 Hồi - Chương 132 Hồi - Chương 133 Hồi - Chương 134 Hồi - Chương 135 Hồi - Chương 136 Hồi - Chương 137 Hồi - Chương 138 Hồi - Chương 139 Hồi - Chương 140 Hồi - Chương 141 Hồi - Chương 142 Hồi - Chương 143 Hồi - Chương 144 Hồi - Chương 145 Hồi - Chương 146 Hồi - Chương 147 Hồi - Chương 148 Hồi - Chương 149 Hồi - Chương 150 Hồi - Chương 151 Hồi - Chương 152 Hồi - Chương 153 Hồi - Chương 154 Hồi - Chương 155 Hồi - Chương 156 Hồi - Chương 157 Hồi - Chương 158 Hồi - Chương 159 Hồi - Chương 160 Hồi - Chương 161 Hồi - Chương 162 Hồi - Chương 163 Hồi - Chương 164 Hồi - Chương 165 Hồi - Chương 166 Hồi - Chương 167 Hồi - Chương 168 Hồi - Chương 169 Hồi - Chương 170 Hồi - Chương 171 Hồi - Chương 172 Hồi - Chương 173 Hồi - Chương 174 Hồi - Chương 175 Hồi - Chương 176 Hồi - Chương 177 Hồi - Chương 178 Hồi - Chương 179 Hồi - Chương 180 Hồi - Chương 181 Hồi - Chương 182 Hồi - Chương 183 Hồi - Chương 184 Hồi - Chương 185 Hồi - Chương 186 Hồi - Chương 187 Hồi - Chương 188 Hồi - Chương 189 Hồi - Chương 190 Hồi - Chương 191 Hồi - Chương 192 Hồi - Chương 193 Hồi - Chương 194 Hồi - Chương 195 Hồi - Chương 196 Hồi - Chương 197 Hồi - Chương 198 Hồi - Chương 199 Hồi - Chương 200 Hồi - Chương 201 Hồi - Chương 202 Hồi - Chương 203 Hồi - Chương 204 Hồi - Chương 205 Hồi - Chương 206 Hồi - Chương 207 Hồi - Chương 208 Hồi - Chương 209 Hồi - Chương 210 Hồi - Chương 211 Hồi - Chương 212 Hồi - Chương 213 Hồi - Chương 214 Hồi - Chương 215 Hồi - Chương 216 Hồi - Chương 217 Hồi - Chương 218 Hồi - Chương 219 Hồi - Chương 220 Hồi - Chương 221 Hồi - Chương 222 Hồi - Chương 223 Hồi - Chương 224 Hồi - Chương 225 Hồi - Chương 226 Hồi - Chương 227 Hồi - Chương 228 Hồi - Chương 229 Hồi - Chương 230 Hồi - Chương 231 Hồi - Chương 232 Hồi - Chương 233 Hồi - Chương 234 Hồi - Chương 235 Hồi - Chương 236 Hồi - Chương 237 Hồi - Chương 238 Hồi - Chương 239 Hồi - Chương 240 Hồi - Chương 241 Hồi - Chương 242 Hồi - Chương 243 Hồi - Chương 244 Hồi - Chương 245 Hồi - Chương 246 Hồi - Chương 247 Hồi - Chương 248 Hồi - Chương 249 Hồi - Chương 250 Hồi - Chương 251 Hồi - Chương 252 Hồi - Chương 253 Hồi - Chương 254 Hồi - Chương 255 Hồi - Chương 256 Hồi - Chương 257 Hồi - Chương 258 Hồi - Chương 259 Hồi - Chương 260 Hồi - Chương 261 Hồi - Chương 262 Hồi - Chương 263 Hồi - Chương 264 Hồi - Chương 265 Hồi - Chương 266 Hồi - Chương 267 Hồi - Chương 268 Hồi - Chương 269 Hồi - Chương 270 Hồi - Chương 271 Hồi - Chương 272 Hồi - Chương 273 Hồi - Chương 274 Hồi - Chương 275 Hồi - Chương 276 Hồi - Chương 277 Hồi - Chương 278 Hồi - Chương 279 Hồi - Chương 280 Hồi - Chương 281 Hồi - Chương 282 Hồi - Chương 283 Hồi - Chương 284 Hồi - Chương 285 Hồi - Chương 286 Hồi - Chương 287 Hồi - Chương 288 Hồi - Chương 289 Hồi - Chương 290 Hồi - Chương 291 Hồi - Chương 292 Hồi - Chương 293 Hồi - Chương 294 Hồi - Chương 295 Hồi - Chương 296 Hồi - Chương 297 Hồi - Chương 298 Hồi - Chương 299 Hồi - Chương 300 Hồi - Chương 301 Hồi - Chương 302 Hồi - Chương 303 Hồi - Chương 304 Hồi - Chương 305 Hồi - Chương 306 Hồi - Chương 307 Hồi - Chương 308 Hồi - Chương 309 Hồi - Chương 310 Hồi - Chương 311 Hồi - Chương 312 Hồi - Chương 313 Hồi - Chương 314 Hồi - Chương 315 Hồi - Chương 316 Hồi - Chương 317 Hồi - Chương 318 Hồi - Chương 319 Hồi - Chương 320 Hồi - Chương 321 Hồi - Chương 322 Hồi - Chương 323 Hồi - Chương 324 Hồi - Chương 325 Hồi - Chương 326 Hồi - Chương 327 Hồi - Chương 328 Hồi - Chương 329 Hồi - Chương 330 Hồi - Chương 331 Hồi - Chương 332 Hồi - Chương 333 Hồi - Chương 334 Hồi - Chương 335 Hồi - Chương 336 Hồi - Chương 337 Hồi - Chương 338 Hồi - Chương 339 Hồi - Chương 340 Hồi - Chương 341 Hồi - Chương 342 Hồi - Chương 343 Hồi - Chương 344 Hồi - Chương 345 Hồi - Chương 346 Hồi - Chương 347 Hồi - Chương 348 Hồi - Chương 349 Hồi - Chương 350 Hồi - Chương 351 Hồi - Chương 352 Hồi - Chương 353 Hồi - Chương 354 Hồi - Chương 355 Hồi - Chương 356 Hồi - Chương 357 Hồi - Chương 358 Hồi - Chương 359 Hồi - Chương 360 Hồi - Chương 361 Hồi - Chương 362 Hồi - Chương 363-1 Hồi - Chương 363-2 Hồi - Chương 363-3 Hồi - Chương 364-1 Hồi - Chương 364-2 Hồi - Chương 365-1 Hồi - Chương 365-2 Hồi - Chương 366-1 Hồi - Chương 366-2 Hồi - Chương 367 Hồi - Chương 368-1 Hồi - Chương 368-2 Hồi - Chương 369-1 Hồi - Chương 369-2 Hồi - Chương 370-1 Hồi - Chương 370-2 Hồi - Chương 371-1 Hồi - Chương 371-2 Hồi - Chương 372-1 Hồi - Chương 372-2 Hồi - Chương 372-3 Hồi - Chương 373-1 Hồi - Chương 373-2 Hồi - Chương 374 Hồi - Chương 375-1 Hồi - Chương 375-2 Hồi - Chương 376-1 Hồi - Chương 376-2 Hồi - Chương 377-1 Hồi - Chương 377-2 Hồi - Chương 378-1 Hồi - Chương 378-2 Hồi - Chương 379-1 Hồi - Chương 379-2 Hồi - Chương 380 Hồi - Chương 381-1 Hồi - Chương 381-2 Hồi - Chương 382-1 Hồi - Chương 382-2
Tiến »
Hồi - Chương 85
huyết yến

❊ ❊ ❊

“Ầm ầm!”

Tiếng sấm rền vang trên bầu trời, mưa đã bắt đầu trút xuống.

Tô Bằng nhìn Tào thợ mộc trước mắt... Cũng chính là Tạ An, chỉ nghe hắn đột nhiên nói:

“Ngươi biết ngươi biết Cổ Kiếm sơn trang và chủ nhân Cổ Kiếm sơn trang chứ?”

“Cổ Kiếm sơn trang?”

Tô Bằng nghe thế, nhớ lại một chút, nhớ tới tình báo tùy cơ mình có được ở chỗ Bắc Sửu, có một tin tức chính là “Cuối tháng Cổ lão gia Cổ Kiếm sơn trang có một lô hàng đến”.

Đang suy nghĩ tin tình báo mình tra được từ chỗ Hắc Lang Nhĩ, Tô Bằng nói:

“Cũng từng nghe nói, chủ nhân Cổ Kiếm sơn trang tên Cổ Kiếm, năm nay bốn mươi lăm, là đệ tử phái Thanh Thành, dường như là đồng môn sư huynh đệ với thành chủ quận Giang Ninh Mạc Thiên Kình.”

“Hừ... Những tin tức ngươi biết chỉ là bề ngoài mà thôi, nhưng ngươi biết, Cổ Kiếm, Cổ lão gia này, là một gã mặt người dạ thú như thế nào không?”

Tạ An nói, tâm tình của hắn đột nhiên kích động, mạch máu trên cánh tay đều hằn cả lên, tay phải còn có thể dụng lực nắm chặt bùn đất trên mặt đất, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Hắn làm sao? Ngươi nói rõ xem nào.”

Tô Bằng nghe thế, dự cảm được có một chút manh mối, nói với Tạ An...

....

Tạ An ổn định tâm tình một chút, mới mở miệng, chậm rãi nói:

“Tên thật của ta, là Tạ An, cha mẹ của ta cũng đều là nhân vật giang hồ, đã từng có danh tiếng trong chốn võ lâm, về sau trở thành đôi phu thê trong giang hồ, bèn thoái ẩn giang hồ, ẩn cư ở một trấn nhỏ, đồng thời liên tiếp có hai đứa con một trai một gái, lớn hơn chút chính là ta, nhỏ hơn chút là muội muội của ta, tên là Tạ Tuyết Như.”

“Phụ mẫu ta mặc dù ẩn cư, nhưng cũng không vứt bỏ võ công, cũng đem một thân công phu, toàn bộ truyền hết cho hai huynh muội chúng ta, hai người chúng ta căn cơ rất là vững chắc, tuổi còn nhỏ, đã có một thân võ công không tồi, sớm ngày mong muốn lăn lộn giang hồ một phen, chỉ là phụ mẫu song thân biết rõ giang hồ hiểm ác cỡ nào, muốn ràng buộc chúng ta trong nhà, không cho hai người chúng ta hành tẩu giang hồ.”

“Chỉ là không ngờ, năm đó ta hai mươi tuổi, châu quận cha mẹ ẩn cư, xuất hiện ôn dịch, cha mẹ ta tấm lòng nhân hậu, lại hiểu biết chút ít y thuật, đi đến cứu tế nạn dân, nhưng không ngờ ngược lại bị nhiễm phải ôn dịch, song song qua đời, ta cùng muội muội sau khi mai táng cha mẹ xong, cũng vứt bỏ ràng buộc, không cam lòng sống một cuộc sống bình lặng ở quê hương, ta bèn bán hết nhà cửa sản nghiệp cha mẹ để lại, cùng với muội muội, cùng nhau hành tẩu giang hồ.”

“Võ công phụ mẫu ta truyền thụ cho hai huynh muội chúng ta, quả thực không tồi, lại thêm ta tuổi trẻ, tích góp cha mẹ để lại không ít, dùng tiền hào phóng, không qua mấy năm, đã nổi danh cùng với muội muội, những năm trẻ tuổi đó, trong lòng thầm nghĩ hành hiệp trượng nghĩa, trong giang hồ, đặc biệt cứu nguy giải khốn... Nào ngờ trong một ngày của mười lăm năm trước...”

Nói đến đây, trong ánh mắt Tạ An toát ra hối hận sâu sắc, nói:

“Mười lăm năm trước, lúc ta và muội muội đi qua phủ Từ Châu, dừng chân ở một căn khách điếm trong thôn nhỏ, nhìn thấy chủ quán khiêng một tên bị bệnh ra, chúng ta nhất thời tò mò, tiến lại hỏi thăm, nghe chủ quán nói, người này bị bệnh ở trong khách điếm của bọn họ, nhưng mà bạc trên người hình như bị trộm mất, bệnh tình lại trầm trọng, gần như không còn ý thức, người khách điếm sợ hắn bệnh chết ở chỗ này, bèn dự định ném hắn vào trong núi hoang mặc hắn tự sinh tự diệt...”

“Lúc ấy hai người huynh muội chúng ta còn quá trẻ, động lòng trắc ẩn, bèn ra bạc, mời đại phu cho hắn, chẩn bệnh cho hắn, hơn nữa muội muội của ta, còn tự mình chăm sóc cho người này.”

“Khoảng chừng ba năm ngày sau, bệnh tình người này chuyển biến tốt đẹp, tỉnh táo trở lại, nói lời cảm ơn hai huynh muội bọn ta, ta nhìn tướng mạo và quần áo của hắn, không giống như là người quanh năm khốn khổ, hỏi rõ thân phận của hắn, mới biết được hắn là đệ tử phái Thanh Thành, lần này ra ngoài làm việc cho môn phái, không ngờ túi tiền bị trộm mất, cũng nhiễm phải bệnh nặng, chán nản ở lại thôn nhỏ đó, sau đó được hai huynh muội bọn ta cứu giúp...”

“Người kia nhìn qua thì chỉ lớn hơn chúng ta khoảng chừng bảy tám tuổi, trong ngôn ngữ lại vô cùng thành thục nghiêm chỉnh, ta và muội muội kinh nghiệm giang hồ không nhiều, nhưng lại cảm thấy hắn hợp ý, ta đã xem hắn là hảo hữu chí giao, còn muội muội của ta, dường như có tình ý với hắn, về sau chúng ta đều có việc của riêng mình, ta bèn tặng cho hắn lộ phí ba trăm lượng bạc, còn hắn, thì nói cho chúng ta biết, hắn tên là Cổ Kiếm, nếu sau này đến gần vùng quận Giang Ninh, có thể tới Cổ Kiếm sơn trang tìm hắn.”

“Cổ Kiếm? Chính là chủ nhân Cổ Kiếm sơn trang?”

Tô Bằng nghe thế, bèn hỏi hắn.

“Chính là hắn... Chính là tên đại ác nhân đó...”

Tạ An nghiến răng ken két, hồi lâu sau, mới khôi phục lại bình tĩnh, tiếp tục nói:

“Ta và muội muội, vẫn không có cơ hội đến Tô Châu quận Giang Ninh, mãi đến khi ba năm sau... Ba năm sau, ta cùng muội muội trong một cơ hồi tình cờ, thăm dò được một địa điểm bảo tàng cất giấu kho báu tiền triều, ở lân cận Tô Châu, bèn cùng nhau ngồi thuyền đến nơi đó... Lúc đi ngang qua quận Giang Ninh, đúng lúc nghe nói người giang hồ nhắc tới Cổ Kiếm sơn trang, ta cùng muội muội Tuyết Như bỗng chợt nhớ tới chuyện của Cổ Kiếm năm xưa, muội muội Tuyết Như của ta trong lòng dường như vẫn luôn nhớ tới tên cầm thú kia, liền muốn cùng ta đi thăm Cổ Kiếm mấy năm này như thế nào, chúng ta, bèn cùng nhau đi tìm Cổ Kiếm sơn trang, nhưng không ngờ rằng...”

Tô Bằng nghe đến tình tiết này, đã dự đoán được điều gì đó, muội muội Tạ An sợ là... Nhưng Tô Bằng lại không nói gì thêm, lẳng lặng nghe Tạ An nói tiếp.

“Chúng ta đi đến Cổ Kiếm sơn trang, quả thật nhìn thấy Cổ Kiếm kia, người này ba năm không gặp, xem ra càng giàu có cũng rất có phong độ, thấy hai người chúng ta, dường như nhiệt tình xuất phát từ đáy lòng, đêm đó thiết yến khoản đãi hai người bọn ta, ta uống đến choáng váng hoa mắt, nhất thời nhanh miệng, đem chuyện bản đồ kho báu nói ra, Cổ Kiếm kia nghe thế, lúc đó không có điều gì khác thường, chỉ nói trong sơn trang của hắn, có một lô rượu nho Tây Vực mới đến, muốn mời huynh muội bọn ta thưởng thức một phen xem sao, ta không có nghĩ nhiều, bèn đồng ý với hắn, quả nhiên hắn lấy ra một bình rượu nho ngon lành, ta tham lam uống thêm mấy chén, nhanh chóng đã không còn biết chuyện gì.”

“Nhưng lúc ta tỉnh lại... ta phát hiện, ta đã ở trong địa lao, hai tay hai chân đều bị khóa sắt khóa chặt, trói lại trong địa lao... Còn binh khí tùy thân của ta, võ công bí tịch phụ thân truyền cho ta, còn có bản đồ kho báu trên người, đều không thấy nữa... Ta thật sự quá mức ngu xuẩn, thậm chí không kịp phản ứng đã xảy ra chuyện gì, chỉ khi ta nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của Cổ Kiếm xuất hiện ở trong địa lao, ta mới hiểu được...”

“Hắn bỏ thuốc mê, ngươi đã trúng bẫy của hắn, ngươi không ngờ, hắn sẽ lấy oán báo ân như vậy đúng không.”

Tô Bằng nghe vậy, hỏi Tạ An.

“Đúng vậy... Nhưng, đây không phải tất cả... không phải tất cả...”

Tạ An nói, nói đến đây, thân thể của hắn bắt đầu run rẩy, không biết có phải là phản ứng do tâm tình kích động đến cực điểm hay không, hắn nói:

“Ta ở trong địa lao, bị giam ba ngày... Có một tên tra khảo, luôn luôn tra khảo ta, tra khảo về chuyện kho báu... Ba ngày đó xảy ra chuyện gì, ta vĩnh viễn không muốn nhắc lại, ba ngày đó, là ba ngày nhục nhã nhất của ta trên thế gian này...”

“Ngươi giết hắn.”

Tô Bằng nghe thế, nói với hắn.

“Đúng vậy... Người kia không ngờ rằng, mẹ ta từ nhỏ đã dạy cho ta một môn nhu thuật tên là Súc Cốt Công... Ta trước nay vẫn cho là ta vĩnh viễn sẽ không dùng đến nó, nhưng nó lại cứu mạng ta... Ba ngày sau, nội công của ta khôi phục một ít, thừa dịp tên tra khảo ta ngủ say, ta liền rút xương ra khỏi xích sắt khóa ta, sau đó, dùng một chiếc đũa, đâm xuyên qua lỗ tai của kẻ tra khảo ta, cắm vào đầu của hắn...”

Tạ An mặt mày dữ tợn nói, phảng phất như bây giờ hắn đang giết chết kẻ tra khảo kia.

“Muội muội của ngươi thì sao?”

Tô Bằng đột nhiên mở miệng hỏi.

Tạ An nghe thế, thân thể đột nhiên run lên, nói:

“Muội muội của ta... Muội muội của ta...”

Tô Bằng phát hiện, khi Tạ An nói tới muội muội của hắn, hai mắt đột nhiên đỏ ửng, chỉ nghe Tạ An run rẩy nói:

“Ta từ trên người tên kia tìm được chìa khóa, chạy ra khỏi địa lao, muốn tìm kiếm muội muội Tuyết Như của ta... Nhưng rất nhanh, thi thể của tên kia ở trong địa lao, bị người của Cổ Kiếm sơn trang phát hiện, trong sơn trang bắt đầu lùng bắt khắp bốn phía, ta hốt hoảng chạy loạn, chạy vào trong một gian phòng trong sơn trang, không ngờ lại tình cờ, vào trong con đường thông gió của mật thất... Nhưng mà, phía cuối con đường thông gió kia, ta lại nhìn thấy chuyện tàn nhẫn nhất đời này...”

“Xảy ra chuyện gì?”

Tô Bằng nghe đến đó, cảm giác chuyện Tạ An miêu tả, dường như đã đến phần mấu chốt, liền truy hỏi hắn.

Tạ An lúc này, hai mắt hoảng hốt, giống như người lạc vào cảnh giới kỳ lạ, trong miệng thì thào nói:

“Ta đi đến cuối con đường thông gió kia, lại nhìn thấy, dưới mặt đất có một gian mật thất.... Ở trong mật thất đó, người trong phòng... tất cả đều trần như nhộng, phần lớn là phụ nữ, còn có vài thiếu niên, cũng có một vài đứa trẻ... Những nữ nhân kia và tiểu hài tử, hoặc là bị nhốt ở trong lồng bị treo lên, hoặc là bị trói trần truồng, hai mắt bị bịt chặt... Nữ nhân cùng hài tử, đại khái hơn hai mươi người... Nhưng mà, có sáu nam nhân! Sáu nam nhân kia, cả người trần truồng, trên đầu đội thứ gì đó giống như vương miện, cứ trần truồng thế kia, đi vào trong... Bọn chúng không phải người... không phải là người...”

“Ngươi có thể tưởng tượng nổi không? Những người kia đã làm gì không? Dùng tưởng tượng độc ác nhất của ngươi đi!”

Tạ An giống như phát điên, hét lớn với Tô Bằng.

Tô Bằng lắc đầu, nói:

“Ta không nghĩ ra được.”

“Ngươi đương nhiên không nghĩ ra được... Giới hạn ngươi nghĩ tới là gì? Là dâm yến hoang dâm sao? Không... bọn chúng tiến hành, bữa tiệc địa ngục...”

“Ngươi biết không? Bọn chúng hoàn toàn không coi bọn họ là người... Bọn họ đã không thoả mãn được dục vọng bình thường của bọn chúng... Ngươi có thể nghĩ được không? Mẫu thân ở trước mặt hài tử bị... còn hài tử, ở trước mặt mẫu thân, bị tàn sát, bị lấy máu, thần thể bị xé toạc, bị xuyên lên cây trúc, tiếng gào rát cổ họng của người mẹ kia từ lúc mới bắt đầu, dần dần chết lặng, tuyệt vọng, ánh mắt đó... còn những gã đàn ông kia bọn chúng làm gì? Bọn chúng đang cười! Đang cười!”

“Ngươi có thể tưởng tượng nổi không, thân thể của thiếu niên bị kẹp ở trong đá mài, bọn chúng nâng cao đầu hắn, để thiếu niên kia trông thấy, cơ thể của mình dần dần bị đá mài mài thành máu loãng thịt băm... Thiếu niên đang gào khóc, cầu xin bọn chúng dừng tay, bọn chúng làm gì? Bọn chúng đang cười! Đang cười! Đang cười nhìn thiếu niên bị nghiền thành thịt băm máu loãng!”

“Ngươi có thể tưởng tượng nổi không... Trong một cái hồ, toàn bộ đều máu tươi của con người, còn có thịt người nát vụn... Bọn chúng đang làm gì? Bọn chúng đang tắm! Đang tắm đó!”

Tạ An nói xong, mặc dù chuyện đã qua mười năm, nhưng mà hình ảnh hắn miêu tả, dường như vẫn đang trước mắt, đột nhiên, 'ọe', hắn không nhịn được nôn thốc.

Tô Bằng lúc này lắng nghe những gì Tạ An nói, đột nhiên cũng cảm giác được một loại cảm giác buồn nôn nghẹt thở khó lòng hít thở, một loại cảm giác khiến người khác khó chịu dâng lên.

Tạ An nôn khan hồi lâu, mới ngồi dậy, nói:

“Ta nôn... Ta ở cửa thông gió kia, nhìn bọn chúng, ta nôn, còn bọn chúng vẫn đang giết, giết, giết... Ta vẫn nôn, nôn đến khi không nôn ra được gì, ta vẫn nôn... ta muốn xông ra giết bọn chúng, nhưng ta không dám, ta không dám xuống dưới, ta nhìn thấy, Cổ Kiếm cũng có mặt trong đám người kia, võ công của hắn lợi hại hơn ta, ta không phải là đối thủ của hắn... Ta sợ, ta sợ bản thân ta, cũng trở thành vật hi sinh trong bữa tiệc địa ngục này...”

“Bữa tiệc địa ngục kia tiến hành được hơn hai canh giờ, cuối cùng,, ngoại trừ sáu nam nhân trong mật thất kia, đã không có người sống... Đột nhiên, bọn chúng dừng lại, sau đó năm người cùng nhau bước tới, quỳ xuống bên bờ hồ bọn chúng dùng máu người để tắm, sau đó Cổ Kiếm đứng ở trước mặt bọn chúng, trong miệng dường như niệm một loại thần chú ta nghe không hiểu ngôn ngữ, huyết trì không ngừng truyền đến âm thanh máu chảy, ta nhìn thấy, một đồ đằng bay vọt ra khỏi bên trong...”

“Đó là một đồ đằng màu đỏ của máu, bên trên, là một con rắn, còn có một mặt trời, mặt khác có một con quái điểu bay lượn... Bọn chúng không ngừng nói gì đó, giống như là đang cầu nguyện, ta nhìn thấy trên đồ đằng kia, giống như có hắc khí hiện lên, sau đó Cổ Kiếm dẫn bọn chúng cùng nhau quỳ lạy... Cuối cùng,bọn chúng hoàn thành nghi thức nào đó, liền rời khỏi mật thất giống như địa ngục này...”

“Đồ đằng rắn, mặt trời, quái điểu?”

Tô Bằng nghe đến đó, chợt nhớ tới trong ngực mình, năm lệnh bài lấy được ở trên người cương thi đầm lầy Thiên Nhãn màu xanh lam kia, giữa hai người này có quan hệ gì sao?

“Sau đó thì sao, ngươi trốn ra sao?”

Tô Bằng điều chỉnh suy nghĩ một chút, liếc nhìn Tạ An, tiếp tục hỏi hắn.

“Ta vào trong... Lúc đó ta vẫn còn một chút may mắn, muốn xem thử có thể cứu được một người ra không, sẽ có người còn sống hay không... Nhưng mà ta không nên xuống dưới, không nên xuống dưới...”

“Muội muội của ngươi...”

“Đúng vậy... Muội muội của ta... Ta ở trong huyết trì, phát hiện khúc chân gãy của một thi thể... Trên mắt cá chân của khúc chân kia, buộc một chiếc chuông... chiếc chuông đó, là mẫu thân của ta mang lên chân cho muội muội của ta... Muội muội của ta lúc nhỏ thân thể yếu đuối, mẫu thân bèn cầu một cái chuông phép, đeo lên chân muội muội, để nó có thể đạp âm quỷ, nhưng mà, ta không ngờ trên khúc chân kia trong huyết trì, nhìn thấy chiếc chuông này...”

Tinh thần Tạ An dường như đã sụp đổ, không ngờ thì thào nói.

Một cảm giác đè nặng trong lòng Tô Bằng truyền đến, hắn đã biết chuyện gì xảy ra.

Tô Bằng lúc này, trên mặt biểu tình bình lặng, trong lòng lại dâng trào tức giận không thể kiềm nén.

Điều này đã chạm tới ranh giới cuối cùng nhất trong lòng Tô Bằng.

Tô Bằng tự hỏi, mình không phải là người tốt, cũng không phải người xấu, chỉ là người phàm, mục đích của hành động đều vì ích lợi, lúc trước là vì công việc, hắn không phải chưa từng làm một số chuyện đen tối, thế nhưng, Tô Bằng lại không cho rằng, mình là người không có ranh giới.

Bản thân Tô Bằng cảm thấy, ranh giới của mình đã dằn xuống mức rất thấp, nhưng, cho dù thấp hơn nữa, ranh giới của hắn cũng sẽ không thấp hơn vị trí được gọi là “tôn nghiêm của con người”.

Nhân sinh trên đời, khó tránh khỏi các loại vướng mắc lợi ích, có đôi khi không nói rõ được ai đúng ai sai, chỉ có thể nhận rõ mục tiêu, định ra nguyên tắc, phân rõ đạo nghĩa, mới có thể biến tiền lùi, mà nguyên tắc này, chính là tiêu chuẩn đạo đức cơ bản của con người.

Không đến mức độ bất đắc dĩ cuối cùng không còn cách nào khác, Tô Bằng tuyệt đối không muốn giết người, nhưng mặc dù giết người, cũng tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ giết người, chứ đừng nói gì đến hành hạ người khác đến chết.

Nhưng tất cả những chuyện Tạ An miêu tả, đã vượt ngoài giới hạn 'người' có thể tiếp nhận, rơi xuống mức độ 'thú', thậm chí còn hơn thế nữa.

Đây đã là bất cứ một người đã cho rằng mình là người, không thể nào tiếp nhận được.

Trên bầu trời vang lên tiếng sấm rền, Tô Bằng ở trong màn mưa hít sâu một hơi, đè nén phẫn nộ trong lòng, nói:

“Sau đó ngươi thế nào? Tại sao lại ẩn cư ở Thanh Sơn trại? Làm sao lại lấy được lệnh bài tín vật của Tử Hà môn?”

Tạ An lúc này, vẻ mặt hối hận, hồi lâu sau, mới đáp lời nói:

“Ta lúc ấy mất hết can đảm, vốn định kết liễu bản thân ở trong mật thất địa ngục đó, nhưng ta thật sự không thể buông bỏ mối thù hận này... Ta mang theo chiếc chuông kia, trốn ra khỏi Cổ Kiếm sơn trang, nhưng thân thể của ta đã đến cực hạn, bất tỉnh trong một ngôi miếu cổ.”

“Đợi đến khi ta tỉnh lại, phát hiện bản thân được một đám người cứu... Người cứu ta không ngờ rằng là Sát Nhân danh y Lục Tam Bình vô cùng nổi danh trên giang hồ, lúc ấy, hắn đang xử lý vài thi thể vừa mới chết, dường như muốn thí nghiệm đổi mặt gì đó.”

“Ta nghe Sát Nhân danh y Lục Tam Bình nói, hắn đang nghiên cứu một loại y thuật mới, lột bỏ da mặt của người mới chết, có thể cấy ghép lên trên gương mặt của một người khác, lúc đó ta nghĩ, ta nhất định không thể chết, ta phải báo thù cho muội muội, khiến mọi người đều biết chuyện cực kỳ bi thảm của Cổ Kiếm sơn trang, nhưng ta không có chứng cớ, Cổ Kiếm nhất định cũng sẽ truy sát ta, nhưng nghe những gì Lục Tam Bình nói, ta đột nhiên dấy lên lòng quyết tâm, ta quỳ xuống dập đầu cầu xin Lục Tam Bình, nói cho hắn biết, ta bằng lòng giúp hắn làm thí nghiệm này, xin hắn đem mặt của ta, đổi thành mặt của thương nhân vân du bốn phương đã chết trong nôi miếu hoang kia, Lục Tam Bình đồng ý với ta, hắn dùng dao, róc da mặt của ta xuống... Lúc đó, ta rất đau... Nhưng nghĩ đến mối huyết hải thâm cừu của ta, ta đều nhẫn nhịn chịu đựng... để Lục Tam Bình giúp ta đổi mặt.”

“Lục Tam Bình y thuật quả thật rất cao, không ngờ hắn thành công, mặt của ta đã được thay đổi, trở thành dáng vẻ như bây giờ... Khoảng chừng nửa tháng sau, mặt của ta hoàn toàn biến thành gương mặt mới, còn ta, cũng từ Tạ An, trở thành Tào An...”

“Lục Tam Bình nhìn thấy thí nghiệm thành công, liền bỏ đi, ta ở trong ngôi miếu hoang, không dám ra ngoài, thế nhưng, vào một buổi tối trời mưa to, một hòa thượng cầm thiền trượng, bỗng chợt xông vào trong ngôi miếu hoang...”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Hồi - Chương 1 Hồi - Chương 2 Hồi - Chương 3 Hồi - Chương 4 Hồi - Chương 5 Hồi - Chương 6 Hồi - Chương 7 Hồi - Chương 8 Hồi - Chương 9 Hồi - Chương 10 Hồi - Chương 22-23 Hồi - Chương 33 Hồi - Chương 34 Hồi - Chương 35 Hồi - Chương 36 Hồi - Chương 38 Hồi - Chương 39 Hồi - Chương 40 Hồi - Chương 41 Hồi - Chương 42 Hồi - Chương 43 Hồi - Chương 44 Hồi - Chương 45 Hồi - Chương 46-47 Hồi - Chương 48 Hồi - Chương 49 Hồi - Chương 50 Hồi - Chương 51 Hồi - Chương 52 Hồi - Chương 53 Hồi - Chương 54 Hồi - Chương 55 Hồi - Chương 56 Hồi - Chương 57 Hồi - Chương 58 Hồi - Chương 59 Hồi - Chương 60 Hồi - Chương 61 Hồi - Chương 62 Hồi - Chương 63 Hồi - Chương 64 Hồi - Chương 65 Hồi - Chương 66 Hồi - Chương 67 Hồi - Chương 68 Hồi - Chương 69 Hồi - Chương 70 Hồi - Chương 71 Hồi - Chương 72 Hồi - Chương 73 Hồi - Chương 74 Hồi - Chương 75 Hồi - Chương 76 Hồi - Chương 77 Hồi - Chương 78 Hồi - Chương 79 Hồi - Chương 80 Hồi - Chương 81 Hồi - Chương 82 Hồi - Chương 83 Hồi - Chương 84 Hồi - Chương 85 Hồi - Chương 86 Hồi - Chương 87 Hồi - Chương 88 Hồi - Chương 89 Hồi - Chương 90 Hồi - Chương 91 Hồi - Chương 92 Hồi - Chương 93 Hồi - Chương 94 Hồi - Chương 95 Hồi - Chương 96 Hồi - Chương 97 Hồi - Chương 98 Hồi - Chương 99 Hồi - Chương 100 Hồi - Chương 101 Hồi - Chương 102 Hồi - Chương 103 Hồi - Chương 104 Hồi - Chương 105 Hồi - Chương 106 Hồi - Chương 107 Hồi - Chương 108 Hồi - Chương 109 Hồi - Chương 110 Hồi - Chương 111 Hồi - Chương 112 Hồi - Chương 113 Hồi - Chương 114 Hồi - Chương 115 Hồi - Chương 116 Hồi - Chương 117 Hồi - Chương 118 Hồi - Chương 119 Hồi - Chương 120 Hồi - Chương 121 Hồi - Chương 122 Hồi - Chương 123 Hồi - Chương 124 Hồi - Chương 125 Hồi - Chương 126 Hồi - Chương 127 Hồi - Chương 128 Hồi - Chương 129 Hồi - Chương 130 Hồi - Chương 131 Hồi - Chương 132 Hồi - Chương 133 Hồi - Chương 134 Hồi - Chương 135 Hồi - Chương 136 Hồi - Chương 137 Hồi - Chương 138 Hồi - Chương 139 Hồi - Chương 140 Hồi - Chương 141 Hồi - Chương 142 Hồi - Chương 143 Hồi - Chương 144 Hồi - Chương 145 Hồi - Chương 146 Hồi - Chương 147 Hồi - Chương 148 Hồi - Chương 149 Hồi - Chương 150 Hồi - Chương 151 Hồi - Chương 152 Hồi - Chương 153 Hồi - Chương 154 Hồi - Chương 155 Hồi - Chương 156 Hồi - Chương 157 Hồi - Chương 158 Hồi - Chương 159 Hồi - Chương 160 Hồi - Chương 161 Hồi - Chương 162 Hồi - Chương 163 Hồi - Chương 164 Hồi - Chương 165 Hồi - Chương 166 Hồi - Chương 167 Hồi - Chương 168 Hồi - Chương 169 Hồi - Chương 170 Hồi - Chương 171 Hồi - Chương 172 Hồi - Chương 173 Hồi - Chương 174 Hồi - Chương 175 Hồi - Chương 176 Hồi - Chương 177 Hồi - Chương 178 Hồi - Chương 179 Hồi - Chương 180 Hồi - Chương 181 Hồi - Chương 182 Hồi - Chương 183 Hồi - Chương 184 Hồi - Chương 185 Hồi - Chương 186 Hồi - Chương 187 Hồi - Chương 188 Hồi - Chương 189 Hồi - Chương 190 Hồi - Chương 191 Hồi - Chương 192 Hồi - Chương 193 Hồi - Chương 194 Hồi - Chương 195 Hồi - Chương 196 Hồi - Chương 197 Hồi - Chương 198 Hồi - Chương 199 Hồi - Chương 200 Hồi - Chương 201 Hồi - Chương 202 Hồi - Chương 203 Hồi - Chương 204 Hồi - Chương 205 Hồi - Chương 206 Hồi - Chương 207 Hồi - Chương 208 Hồi - Chương 209 Hồi - Chương 210 Hồi - Chương 211 Hồi - Chương 212 Hồi - Chương 213 Hồi - Chương 214 Hồi - Chương 215 Hồi - Chương 216 Hồi - Chương 217 Hồi - Chương 218 Hồi - Chương 219 Hồi - Chương 220 Hồi - Chương 221 Hồi - Chương 222 Hồi - Chương 223 Hồi - Chương 224 Hồi - Chương 225 Hồi - Chương 226 Hồi - Chương 227 Hồi - Chương 228 Hồi - Chương 229 Hồi - Chương 230 Hồi - Chương 231 Hồi - Chương 232 Hồi - Chương 233 Hồi - Chương 234 Hồi - Chương 235 Hồi - Chương 236 Hồi - Chương 237 Hồi - Chương 238 Hồi - Chương 239 Hồi - Chương 240 Hồi - Chương 241 Hồi - Chương 242 Hồi - Chương 243 Hồi - Chương 244 Hồi - Chương 245 Hồi - Chương 246 Hồi - Chương 247 Hồi - Chương 248 Hồi - Chương 249 Hồi - Chương 250 Hồi - Chương 251 Hồi - Chương 252 Hồi - Chương 253 Hồi - Chương 254 Hồi - Chương 255 Hồi - Chương 256 Hồi - Chương 257 Hồi - Chương 258 Hồi - Chương 259 Hồi - Chương 260 Hồi - Chương 261 Hồi - Chương 262 Hồi - Chương 263 Hồi - Chương 264 Hồi - Chương 265 Hồi - Chương 266 Hồi - Chương 267 Hồi - Chương 268 Hồi - Chương 269 Hồi - Chương 270 Hồi - Chương 271 Hồi - Chương 272 Hồi - Chương 273 Hồi - Chương 274 Hồi - Chương 275 Hồi - Chương 276 Hồi - Chương 277 Hồi - Chương 278 Hồi - Chương 279 Hồi - Chương 280 Hồi - Chương 281 Hồi - Chương 282 Hồi - Chương 283 Hồi - Chương 284 Hồi - Chương 285 Hồi - Chương 286 Hồi - Chương 287 Hồi - Chương 288 Hồi - Chương 289 Hồi - Chương 290 Hồi - Chương 291 Hồi - Chương 292 Hồi - Chương 293 Hồi - Chương 294 Hồi - Chương 295 Hồi - Chương 296 Hồi - Chương 297 Hồi - Chương 298 Hồi - Chương 299 Hồi - Chương 300 Hồi - Chương 301 Hồi - Chương 302 Hồi - Chương 303 Hồi - Chương 304 Hồi - Chương 305 Hồi - Chương 306 Hồi - Chương 307 Hồi - Chương 308 Hồi - Chương 309 Hồi - Chương 310 Hồi - Chương 311 Hồi - Chương 312 Hồi - Chương 313 Hồi - Chương 314 Hồi - Chương 315 Hồi - Chương 316 Hồi - Chương 317 Hồi - Chương 318 Hồi - Chương 319 Hồi - Chương 320 Hồi - Chương 321 Hồi - Chương 322 Hồi - Chương 323 Hồi - Chương 324 Hồi - Chương 325 Hồi - Chương 326 Hồi - Chương 327 Hồi - Chương 328 Hồi - Chương 329 Hồi - Chương 330 Hồi - Chương 331 Hồi - Chương 332 Hồi - Chương 333 Hồi - Chương 334 Hồi - Chương 335 Hồi - Chương 336 Hồi - Chương 337 Hồi - Chương 338 Hồi - Chương 339 Hồi - Chương 340 Hồi - Chương 341 Hồi - Chương 342 Hồi - Chương 343 Hồi - Chương 344 Hồi - Chương 345 Hồi - Chương 346 Hồi - Chương 347 Hồi - Chương 348 Hồi - Chương 349 Hồi - Chương 350 Hồi - Chương 351 Hồi - Chương 352 Hồi - Chương 353 Hồi - Chương 354 Hồi - Chương 355 Hồi - Chương 356 Hồi - Chương 357 Hồi - Chương 358 Hồi - Chương 359 Hồi - Chương 360 Hồi - Chương 361 Hồi - Chương 362 Hồi - Chương 363-1 Hồi - Chương 363-2 Hồi - Chương 363-3 Hồi - Chương 364-1 Hồi - Chương 364-2 Hồi - Chương 365-1 Hồi - Chương 365-2 Hồi - Chương 366-1 Hồi - Chương 366-2 Hồi - Chương 367 Hồi - Chương 368-1 Hồi - Chương 368-2 Hồi - Chương 369-1 Hồi - Chương 369-2 Hồi - Chương 370-1 Hồi - Chương 370-2 Hồi - Chương 371-1 Hồi - Chương 371-2 Hồi - Chương 372-1 Hồi - Chương 372-2 Hồi - Chương 372-3 Hồi - Chương 373-1 Hồi - Chương 373-2 Hồi - Chương 374 Hồi - Chương 375-1 Hồi - Chương 375-2 Hồi - Chương 376-1 Hồi - Chương 376-2 Hồi - Chương 377-1 Hồi - Chương 377-2 Hồi - Chương 378-1 Hồi - Chương 378-2 Hồi - Chương 379-1 Hồi - Chương 379-2 Hồi - Chương 380 Hồi - Chương 381-1 Hồi - Chương 381-2 Hồi - Chương 382-1 Hồi - Chương 382-2
Tiến »