Không biết đã trôi qua bao lâu, Tiêu Chấp cuối cùng cũng khôi phục ý thức.
Cậu khó khăn mở mắt ra.
Hình ảnh trong tầm mắt từ mơ hồ nhanh chóng trở nên sắc nét.
Đây là một gian điện hơi tối, còn cậu đang nằm trên một chiếc giường trong điện.
Một lão giả búi tóc, vận trường bào đen huyền đang đứng cạnh giường nhìn cậu.
Khi tầm nhìn dần rõ ràng, tư duy của Tiêu Chấp cũng nhanh chóng tỉnh táo lại, cậu lập tức nhận ra thân phận của lão giả này.
Đây chính là Bắc Lam Đạo Thừa, nhân vật số hai trong bộ máy chính quyền tại Bắc Lam Đạo.
"Ngươi tỉnh rồi." Đạo Thừa mỉm cười lên tiếng, trông ông ta như một trưởng bối hiền hòa.
"Đạo Thừa." Tiêu Chấp vội chống tay ngồi dậy, vẻ mặt cung kính đáp.
Chỉ trong chốc lát, cậu cảm nhận trạng thái cơ thể mình, phát hiện tình trạng hiện tại tốt đến kinh ngạc. Trên người không hề có vết thương do bỏng lạnh, thậm chí cả những vết thương cũ trước đó cũng đã hồi phục hoàn toàn.
Cậu không khỏi lộ vẻ kinh ngạc.
Cậu hồi tưởng lại những gì đã xảy ra trước khi hôn mê.
Khi đó, cậu được Đạo binh chở, dùng tốc độ nhanh nhất có thể lao từ trên cao xuống phủ Bắc Lam Đạo.
Sau đó, cậu bị một con Băng Vụ Giao Long lao lên từ không trung nuốt chửng.
Cảm giác lạnh thấu xương lan tỏa khắp cơ thể, ý thức cũng trở nên trì trệ dưới sự xâm thực của cái lạnh cực hạn. Trước giây phút mất đi ý thức, cậu đã nghĩ phen này khó lòng thoát chết, dù có may mắn sống sót thì việc bị đóng băng đến trọng thương cũng là điều khó tránh khỏi.
Ai ngờ, sau khi tỉnh lại, trạng thái của cậu lại tốt đến mức khó tin.
Chẳng lẽ, những gì trải qua trước khi hôn mê chỉ là ảo ảnh?
Không! Đó không phải ảo ảnh!
Đại não Tiêu Chấp lúc này tỉnh táo chưa từng có, cái gì là ảo ảnh, cái gì không, cậu vẫn phân biệt được.
Tiêu Chấp hơi cúi đầu nhìn xuống cơ thể mình.
Cậu nhớ rõ mình mặc một bộ võ phục màu xám đen.
Nhưng giờ đây, bộ võ phục đó đã biến mất, chỉ còn lại một chiếc nội giáp màu xanh.
Đây là Ngao Long Giáp.
Nếu không có chiếc Ngao Long Giáp này, cậu không biết mình đã chết bao nhiêu lần rồi.
Ngoài Ngao Long Giáp ra, quần áo trên người cậu đâu cả rồi?
Cũng may, ngoài quần áo biến mất thì những chiếc nhẫn trữ vật của cậu vẫn còn đó.
Đạo Thừa đứng bên cạnh như hiểu được suy nghĩ trong lòng cậu, liền nói: "Quần áo trên người ngươi đều đã bị Băng Cực Hàn Khí làm hỏng rồi, cả tôn Đạo binh kia của ngươi cũng bị Băng Cực Hàn Khí phá hủy."
Nói đoạn, Đạo Thừa chỉ tay về một góc điện.
Đạo binh... bị hủy rồi sao?
Tiêu Chấp sững sờ, cậu nhìn theo hướng Đạo Thừa chỉ.
Ở góc điện, cậu thấy một bức tượng hình người đang tỏa ra ánh kim loại bạc trắng.
Đó quả thực là tôn Đạo binh cấp Kim Đan của cậu.
Tiêu Chấp dùng ý niệm thử liên lạc với Đạo binh, nhưng nỗ lực này giống như muối bỏ bể, không nhận được bất kỳ phản hồi nào.
Đạo Thừa nói tiếp: "Tôn Đạo binh này trông thì nguyên vẹn, nhưng lõi của nó đã bị Băng Cực Hàn Khí xâm nhập phá hủy, các bộ phận khác cũng bị hư hại ở những mức độ khác nhau. Lõi là bộ phận quan trọng nhất của Đạo binh, lõi đã hỏng thì Đạo binh này coi như bỏ đi rồi."
Một tôn Đạo binh cấp Kim Đan giá trị liên thành bị hủy, bảo không xót là nói dối.
Thế nhưng, đã hủy rồi thì có xót xa cũng chẳng làm được gì.
Tiêu Chấp im lặng một chút rồi lên tiếng: "Đạo Thừa đại nhân, tại sao cơ thể ta lại không sao cả? Ta nhớ rõ lúc đó rõ ràng là..."
Đạo Thừa nhìn Tiêu Chấp, đáp: "Là Đại Hoàn Linh Đan. Ta đã cho ngươi uống một viên Đại Hoàn Linh Đan. Với thực lực cấp Trúc Cơ của ngươi, chỉ cần còn một hơi thở, sau khi uống Đại Hoàn Linh Đan, thương thế trên người đều có thể hồi phục nhanh chóng."
Đại Hoàn Linh Đan?
Tiêu Chấp sững sờ.
Cái tên này, hình như cậu đã từng nghe ai đó nhắc đến.
Trí nhớ của Tiêu Chấp hiện tại rất tốt, nhanh chóng lục tìm được dữ liệu về Đại Hoàn Linh Đan trong ký ức.
Đại Hoàn Linh Đan là loại đan dược mà đội ngũ tình báo của Chúng Sinh Quân từng nghe nói đến tại Đại Xương Hoàng Thành.
Loại linh đan này cực kỳ quý hiếm, chỉ tồn tại trong truyền thuyết, đội ngũ tình báo của Chúng Sinh Quân chưa từng tận mắt nhìn thấy vật thật.
Nghe nói loại đan dược này do Đại Xương Thần Môn tập hợp đủ loại thiên tài địa bảo, thậm chí là kỳ trân dị bảo trong thiên địa mới luyện chế thành một loại thánh dược trị thương, giá trị còn quý hơn cả nhiều loại kỳ trân dị bảo!
Bản thân mình, vậy mà lại được uống một viên Đại Hoàn Linh Đan trong truyền thuyết để chữa lành thương thế sao?
Trong lòng Tiêu Chấp không khỏi dấy lên cảm xúc phức tạp.
Đạo Thừa chăm chú nhìn Tiêu Chấp, như nhìn thấu tâm tư của cậu: "Tiêu Chấp, ngươi có đang thắc mắc tại sao một linh đan quý giá như vậy mà ta lại nỡ cho ngươi dùng không?"
"Xin Đạo Thừa giải đáp cho ta." Tiêu Chấp cung kính nói.
Đạo Thừa cười cười: "Đạo phủ bất cứ lúc nào cũng có thể bị công phá. Một khi Đạo phủ thất thủ, tất cả đồ đạc bên trong hoặc là bị hủy, hoặc là rơi vào tay người nước Huyền Minh. Đại Hoàn Linh Đan dù quý đến mấy thì có ích lợi gì? Thay vì để lại cho đám người nước Huyền Minh đó, chi bằng để ngươi hưởng lợi, Tiêu Chấp, ngươi thấy sao?"
Tiêu Chấp lại ngẩn người.
Cậu cứ ngỡ Đạo Thừa có thời gian rảnh rỗi nói chuyện với mình là vì cậu đã hôn mê rất lâu, nguy hiểm đã qua và phủ Bắc Lam Đạo đã an toàn rồi. Nghe Đạo Thừa nói vậy, tình hình xem ra vẫn còn rất nguy cấp...
Tiêu Chấp không nhịn được nuốt nước bọt, thăm dò hỏi: "Đạo Thừa đại nhân, ta đã hôn mê bao lâu rồi?"
Đạo Thừa đáp: "Không lâu, không lâu, cộng lại mới chưa đầy trăm tức thời gian thôi."
Trăm tức...
Trong Chúng Sinh Thế Giới, một 'tức' tương đương với một 'giây' ở thế giới thực, trăm tức cũng chỉ khoảng một trăm giây.
Nghĩa là, trong cảm nhận của Tiêu Chấp, cậu tưởng mình đã hôn mê rất lâu, có lẽ đã vài ngày rồi.
Thế nhưng, đó chỉ là ảo giác, thực tế cậu chỉ hôn mê hơn một phút, chưa đầy hai phút đã được Bắc Lam Đạo Thừa dùng một viên Đại Hoàn Linh Đan cứu tỉnh...
Trò chuyện thêm vài câu, Đạo Thừa liền rời khỏi gian điện.
Tiêu Chấp ngồi trên giường, thử gọi Xướng Yêu Lý Khoát.
Gọi liên tục mấy lần vẫn không nhận được bất kỳ phản hồi nào, Tiêu Chấp không khỏi cười khổ lắc đầu.
Xướng Yêu Lý Khoát theo một chủ nhân như cậu đúng là khổ mệnh, đây đã là lần thứ hai nó rơi vào hôn mê rồi nhỉ.
Không, cũng có thể Xướng Yêu Lý Khoát đã bị Băng Cực Hàn Khí làm nứt vỡ linh hồn mà chết rồi.
Giống như tôn Đạo binh cấp Kim Đan của cậu vậy.
Nghĩ đến đây, Tiêu Chấp như sực nhớ ra điều gì, tâm niệm vừa động, gọi bảng trạng thái nhân vật ra, nhìn vào dòng tùy chọn Ký sinh.
Ký sinh: Xướng Yêu Lý Khoát, trạng thái: Biến dị, trạng thái: Chúng Sinh Đạo Ký Sinh.
Có dòng chữ này, chắc là Xướng Yêu Lý Khoát chưa chết.
Nó hẳn là đang rơi vào trạng thái hôn mê sâu giống như trước đây.
Tiêu Chấp khẽ thở phào, cậu phất tay xóa đi màn hình bán trong suốt trước mắt, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một bộ võ phục mới tinh mặc vào người.