Trần Văn Khuê Tâm và Nghiệp

Lượt đọc: 1620 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
LỜI GIỚI THIỆU LỜI MỞ ĐẦU CUỘC ĐỜI CHA QUA HỒI ỨC CỦA CON TRAI DU NGOẠN TRONG KHU VƯỜN ÂM NHẠC VỚI GIÁO SƯ, TIẾN SỸ TRẦN VĂN KHÊ “VỀ VỚI QUÊ HƯƠNG ĐỂ ĐƯỢC THẤY MÌNH LUÔN TRẺ” “TÔI KHÔNG CÓ GIA SẢN MÀ CHỈ CÓ MỘT SỰ NGHIỆP TINH THẦN” TRẦN VĂN KHÊ TRONG KÝ ỨC BẠN BÈ VÀ HỌC TRÒ NGÔI NHÀ CỦA “NHẠC VIỆT CHI BẢO” NGHE THẦY KHÊ NÓI CHUYỆN ÂM NHẠC SINH NHẬT MỘT NGƯỜI TRẺ… LẠ LÙNG! TINH THẦN DÂN TỘC CHẢY TRONG HUYẾT QUẢN NGƯỜI ĐẾN TỪ NHỮNG MẠCH NGUỒN DI SẢN GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ: RA ĐI LÀ ĐỂ TRỞ VỀ VỚI NHÀ DÂN TỘC NHẠC HỌC TRẦN VĂN KHÊ: “NĂM MƯƠI NĂM ẤY BIẾT BAO NHIÊU TÌNH” NIỀM TIẾC THƯƠNG VÔ HẠN 20 NĂM MỘT GIỌNG NÓI ẤM NỒNG NGƯỜI TRỌN ĐỜI VÌ ÂM NHẠC TRUYỀN THỐNG VIỆT KÍNH NỂ BỘ NHỚ SIÊU ĐẲNG GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ: THƯ VIỆN BAO DUNG NHÀ TRẦN VĂN KHÊ Ở SÀI GÒN VĨNH BIỆT THẦY TRẦN VĂN KHÊ - NGƯỜI TRUYỀN LỬA “ĐÃI CÁT TÌM VÀNG” GIÁO SƯ, TIẾN SỸ TRẦN VĂN KHÊ VÀ NHỮNG TƯ LIỆU QUÝ HỒN NGHỆ SỸ HÒA VÀO HỒN DÂN TỘC NHÀ NHẠC HỌC TRẦN VĂN KHÊ GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ VÀ TÌNH YÊU KHÔNG CÓ TUỔI THẦY TRẦN VĂN KHÊ: QUYỀN NĂNG NGHỆ THUẬT THẦY KHÊ TRẦN VĂN KHÊ - THIÊN TÀI NHÂN ÁI GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ VÀ KỶ NIỆM VỚI GIA TỘC NGUYỄN VĂN VĨNH THUNG DUNG CÁNH HẠC NHẬP THIÊN THAI QUẢ TRỨNG ĐÀ ĐIỂU VÀ BÚT TÍCH CỦA GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ THẦY ƠI! “NGÀY TRỞ VỀ CỦA GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ: TÌNH THƯƠNG ĐỂ LẠI TƯỞNG NHỚ GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ MỘT CỘI AN CHO LÁ RỤNG VỀ ƯỚC MƠ CỦA MỘT NGƯỜI DÀNH CHO NHIỀU NGƯỜI NHỚ CHÚ KHÊ THƠ XƯỚNG HỌA TRẦN VĂN KHÊ VÀ TÔN NỮ HỶ KHƯƠNG LỜI CHIA TAY VỚI MỘT NGƯỜI HIỀN GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ QUA GÓC MÁY NHIẾP ẢNH GIA NGUYỄN Á Chú Thích
Tiến »
“VỀ VỚI QUÊ HƯƠNG ĐỂ ĐƯỢC THẤY MÌNH LUÔN TRẺ”

❊ ❊ ❊

Vẫn gian phòng ấm áp, nơi trưng bày đủ loại nhạc cụ dân tộc và những di ảnh thuộc hàng quý hiếm trên đời, nhà thầy Khê cứ đầu tháng sau mỗi quý, lại rộn ràng niềm vui và sự thích thú của những tâm hồn yêu âm nhạc.

Những chương trình sinh hoạt định kỳ tại nhà giáo sư, tiến sỹ Trần Văn Khê đã diễn ra thật sinh động. Chưa đến giờ khai mạc, đông đảo bạn trẻ đã đến gần kín gian phòng. Đến hẹn lại lên, địa chỉ này đã trở nên quen thuộc đối với các bạn sinh viên yêu thích âm nhạc dân tộc. Biết gian phòng tại tư gia 32 Huỳnh Đình Hai, quận Bình Thạnh, Thành phố Hồ Chí Minh quá nhỏ, chỉ có thể chứa được 100 người, nhiều kỳ sinh hoạt thầy Khê đã yêu cầu báo chí đừng đưa tin vì sự quá tải sẽ khiến nhiều người không vào được bên trong. Thế nhưng, dù không một mẩu tin trên các báo, gian phòng vẫn đông kín người.

Mấy ai biết mỗi ngày, cứ 5 giờ sáng thầy đã thức dậy, công việc đầu tiên là soạn thảo những việc cần làm trong ngày, ghi chép cẩn thận vào sổ. Sau mỗi tuần, thầy tổng kết lại, những quyển sổ phân biệt công việc cần làm, phải làm và sẽ làm được xếp ngăn nắp trên bàn. Trên máy vi tính, những chuyên mục công việc được soạn kỹ lưỡng. Có lần thầy nói: “Xem công việc dù lớn hay nhỏ đều như nhau thì cuộc sống sẽ ngăn nắp”. Chính vì ngăn nắp trong cách sống, cách nghĩ và cách làm, kiến thức được thầy dung nạp bỗng dưng như những ngăn tủ, cứ mở ra là lấy dùng. Chỉ mới đây thôi, trong đêm tưởng niệm Nghệ sỹ Nhân dân Phùng Há, đúng vào ngày sinh nhật 89 của thầy, dù nhiều học trò đã đặt tiệc để mừng thọ nhưng thầy đã xin lỗi để đến với đêm diễn gây quỹ từ thiện và có phần tưởng niệm người nghệ sỹ cả đời cống hiến cho sân khấu. Thế mới thấy nể phục một giáo sư quên cái riêng của mình để vì cái chung của cả giới. Thầy nói: “Tôi được cô Bảy Phùng Há cho làm nghệ sỹ vinh dự cách đây mấy chục năm, thì hôm đó, khi các thế hệ nghệ sỹ làm một đêm văn nghệ để gây quỹ từ thiện, tôi không thể vì lễ mừng thọ của mình mà không tới dự”.

Điều đáng quý hơn là sự cập nhật thông tin để có thể đối chứng, so sánh, phân biệt đúng sai trong quá trình nghiên cứu của thầy. Chính điều đó đã giúp cho kho tàng nghiên cứu âm nhạc dân tộc, văn hóa truyền thống của thầy càng thêm sâu rộng.

Thầy nhấn mạnh một điều mà hầu hết các bạn trẻ đều tâm đắc: “Trước sự phát triển của âm nhạc truyền thống nói riêng và văn hóa dân tộc nói chung, những gì phát triển từ bên trong ra là của cha ông sáng tạo, gầy dựng và chịu sự thử thách của thời gian mới thành tựu. Còn những gì phát triển, lai căng từ bên ngoài cần phải thận trọng để không bị mất gốc”.

Chuyện một du học sinh sang Nga bảo vệ luận án tiến sỹ về âm nhạc dân tộc đã bị đề nghị tước bỏ những câu hò trong ngũ cung của bản Lưu Thủy Trường, thầy nghe xong bực tức góp ý ngay: đâu phải tốt nghiệp trên đất bạn rồi phải theo ý của bạn, con bỏ đi chữ hò là mấy cái gốc của bản nhạc rồi. Chính chữ hò này mới là của ông cha mình, nên trong dàn nhạc cổ người trong nghề vẫn thường nói hò 1, hò 2, hò 5... Học của người nhưng phải biết giữ cái gốc của mình.

Một bạn sinh viên nhà ở tận quận 7, không một lần sinh hoạt định kỳ nào vắng mặt, nói: “Nghe thầy Khê nói chuyện, em thấy đời tươi trẻ mãi”. Vì sao một ông lão ở tuổi 89 vẫn có sức hút đối với giới trẻ, mà đâu phải đề tài ông nói là điều họ quan tâm? Không buổi sinh hoạt nào thời lượng nói chuyện của thầy bị thu ngắn, ngay cả hôm nay, khi thầy đang cảm. Tôi bồi hồi nhớ lại ước mơ của thầy khi lần đầu về nước, trả lời các báo về dự định cuối đời của mình, thầy đã nói: “Về với quê hương để được thấy mình luôn trẻ”. Sức trẻ ở trong chính trái tim yêu nước của thầy.

Thanh Hiệu

( Theo Tạp chí Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh, 19/7/2010)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 7 năm 2025

« Lùi
LỜI GIỚI THIỆU LỜI MỞ ĐẦU CUỘC ĐỜI CHA QUA HỒI ỨC CỦA CON TRAI DU NGOẠN TRONG KHU VƯỜN ÂM NHẠC VỚI GIÁO SƯ, TIẾN SỸ TRẦN VĂN KHÊ “VỀ VỚI QUÊ HƯƠNG ĐỂ ĐƯỢC THẤY MÌNH LUÔN TRẺ” “TÔI KHÔNG CÓ GIA SẢN MÀ CHỈ CÓ MỘT SỰ NGHIỆP TINH THẦN” TRẦN VĂN KHÊ TRONG KÝ ỨC BẠN BÈ VÀ HỌC TRÒ NGÔI NHÀ CỦA “NHẠC VIỆT CHI BẢO” NGHE THẦY KHÊ NÓI CHUYỆN ÂM NHẠC SINH NHẬT MỘT NGƯỜI TRẺ… LẠ LÙNG! TINH THẦN DÂN TỘC CHẢY TRONG HUYẾT QUẢN NGƯỜI ĐẾN TỪ NHỮNG MẠCH NGUỒN DI SẢN GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ: RA ĐI LÀ ĐỂ TRỞ VỀ VỚI NHÀ DÂN TỘC NHẠC HỌC TRẦN VĂN KHÊ: “NĂM MƯƠI NĂM ẤY BIẾT BAO NHIÊU TÌNH” NIỀM TIẾC THƯƠNG VÔ HẠN 20 NĂM MỘT GIỌNG NÓI ẤM NỒNG NGƯỜI TRỌN ĐỜI VÌ ÂM NHẠC TRUYỀN THỐNG VIỆT KÍNH NỂ BỘ NHỚ SIÊU ĐẲNG GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ: THƯ VIỆN BAO DUNG NHÀ TRẦN VĂN KHÊ Ở SÀI GÒN VĨNH BIỆT THẦY TRẦN VĂN KHÊ - NGƯỜI TRUYỀN LỬA “ĐÃI CÁT TÌM VÀNG” GIÁO SƯ, TIẾN SỸ TRẦN VĂN KHÊ VÀ NHỮNG TƯ LIỆU QUÝ HỒN NGHỆ SỸ HÒA VÀO HỒN DÂN TỘC NHÀ NHẠC HỌC TRẦN VĂN KHÊ GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ VÀ TÌNH YÊU KHÔNG CÓ TUỔI THẦY TRẦN VĂN KHÊ: QUYỀN NĂNG NGHỆ THUẬT THẦY KHÊ TRẦN VĂN KHÊ - THIÊN TÀI NHÂN ÁI GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ VÀ KỶ NIỆM VỚI GIA TỘC NGUYỄN VĂN VĨNH THUNG DUNG CÁNH HẠC NHẬP THIÊN THAI QUẢ TRỨNG ĐÀ ĐIỂU VÀ BÚT TÍCH CỦA GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ THẦY ƠI! “NGÀY TRỞ VỀ CỦA GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ: TÌNH THƯƠNG ĐỂ LẠI TƯỞNG NHỚ GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ MỘT CỘI AN CHO LÁ RỤNG VỀ ƯỚC MƠ CỦA MỘT NGƯỜI DÀNH CHO NHIỀU NGƯỜI NHỚ CHÚ KHÊ THƠ XƯỚNG HỌA TRẦN VĂN KHÊ VÀ TÔN NỮ HỶ KHƯƠNG LỜI CHIA TAY VỚI MỘT NGƯỜI HIỀN GIÁO SƯ TRẦN VĂN KHÊ QUA GÓC MÁY NHIẾP ẢNH GIA NGUYỄN Á Chú Thích
Tiến »