Trái Tim Miền Ái Tử

Lượt đọc: 794 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 54
cạn duyên tương phùng

❊ ❊ ❊

Tân Sửu, Hoằng Định năm thứ 2, 1601.

Hà Anh cởi bỏ đôi hài, cả chiếc áo choàng to sụ đang ôm lấy cả cơ thể gầy rộc của cô. Đọt cỏ non tươi mới chạm vào da thịt khiến cô rùng mình. Bàn chân cô tham lam bước đi từng bước nặng nhọc trên thảm cỏ nhung mơn mởn. Bước xuống ngọn đồi, Hà Anh mỉm cười đi vào giữa rừng hoa lưu ly đang rung rinh trước ngọn gió đông mát rượi. Hoa lưu ly là loài hoa chung tình, là loài hoa khiến cô nhớ đến người đàn ông chung tình nhất trên cõi đời này mà cô từng gặp gỡ, từng yêu thương.

Nguyễn Hoàng mỉm cười cầm bức tranh vẽ đi về phía tiểu đình, nơi có những dụng cụ kì lạ đang xếp ngổn ngang trên chiếc bàn gỗ. Bản vẽ ngôi chùa chứng nhân cho tình yêu, cho ước nguyện một đời của hai người đã không còn là tưởng tượng nữa.

Y không thấy cô, bèn hỏi nô tì đứng đó.

-Phu nhân đâu?

-Dạ con cũng không biết. Con nghe phu nhân không khỏe liền đi sắc thuốc cho người, khi trở lại đã không thấy đâu nữa.

Nguyễn Hoàng lập tức chau mày. Trong lòng y lúc này dấy lên một ngọn lửa cồn cào. Bức vẽ trong tay y rơi xuống.

Hà Anh thấy khoảng trời trước mắt mình thật mờ nhạt, vầng dương kia, chói chang đến thế nhưng mắt cô chẳng đủ sức chống cự lại nữa. Cô nhìn sang bên, màu hoa xanh tím đọng lại nơi đáy mắt. Đôi môi Hà Anh khẽ vẽ nên một đường cong tuyệt mỹ.

Có lẽ, đã đến lúc dừng lại rồi.

-Hà Anh! Hà Anh!!

Nguyễn Hoàng gào lên. Y chạy qua cây cầu cửa khúc, băng qua vườn sen đang bặt đi hương thơm.

-Hà Anh! Xin nàng, trả lời ta đi!

Lại nữa rồi, Nguyễn Hoàng lại không thể kiềm lòng mình mà muốn bật khóc. Không được, tại sao dẫu biết cô đã khỏi bệnh, đã có thể cùng y sống đến đầu bạc răng long, đâu đó trong lòng Nguyễn Hoàng vẫn ám ảnh nỗi sợ chia ly như hai mươi lăm năm về trước.

Bất chợt, Nguyễn Hoàng sững lại. Ánh mắt y ngây dại đi. Hoa lưu ly, là mùi hoa lưu ly. Cả thân hình to lớn xoay mình lao đi, như con tuấn mã điên cuồng đau đớn.

-Hà Anh!

Nguyễn Hoàng bàng hoàng nhìn Hà Anh nằm giữa vườn hoa, ánh mắt thẫn thờ nhìn lên vầng thái dương lặng lẽ. Y sà xuống, ôm cô vào lòng mình.

-Sao nàng lại lạnh thế này? Sao lại cởi bỏ áo choàng, sao lại cởi bỏ giày!

Hà Anh mỉm cười dịu dàng nhìn người đàn ông mình yêu thương cả đời. Cô nhẹ nhàng đưa tay lên, dồn hết hơi tàn cuối cùng nhéo nhẹ lên má y.

-Sao lại khóc chứ?

-Nàng lạnh quá, để ta đưa nàng vào trong!

Hà Anh ôm lấy cánh tay y, cô lắc đầu rất khẽ, khẽ đến nỗi nếu không có ánh mắt kiên cường và ám ảnh của cô, y sẽ không biết cô muốn hoa lưu ly là người chứng kiến sự ra đi của cô.

-Nguyễn Hoàng, cả đời này, em chưa nói được với chàng bao nhiêu câu, rằng em yêu chàng rất nhiều, rất...nhiều.

Nguyễn Hoàng thấy lòng mình quặn thắt, y lắc đầu ôm lấy cả thân ảnh mỏng manh.

-Nàng nói cái gì vậy chứ! Nghe lời ta đi!

-Chàng...biết tính tình của em mà. Em ngại nói ra cảm xúc trong lòng mình.

Cô bật cười, nhưng nước mắt lại lặng lẽ tuôn.

-Em chẳng thể qua khỏi đâu...

Một giọt nước mắt mặn chát rơi khỏi khóe mắt Nguyễn Hoàng, dẫu đã bao lần y kiềm nén. Chỉ là y không chấp nhận mà thôi, chỉ là y ngu ngốc không thừa nhận bệnh của Hà Anh vốn chưa từng được chữa khỏi. Vậy mà y vẫn ngây thơ tin y và nàng sẽ cùng nhau sống, rồi cùng nhau chết đi, không có binh đao loạn lạc, không có nhất quốc lưỡng triều.

-Không, Hà Anh. Xin nàng đừng bỏ ta.

-Em xin lỗi...

Hà Anh níu lấy vạt áo y mà nói. Cô nào muốn, nào muốn rời xa y, rời xa các con, rời xa miền đất Ái Tử biết bao kỉ niệm.

-Ta xin nàng hãy ở lại cùng ta. Cả đời ta chỉ có mỗi mình nàng, chỉ có duy nhất nàng. Đừng bỏ rơi ta...

Cô gượng gạo cười, cô không thể khóc. Một phần vì cô không muốn cả hai cùng khóc, sẽ quá bi thương. Một phần, cũng vì cô không thể khóc to nữa rồi...

-Chàng còn nhớ, mình đã quen biết nhau bao nhiêu năm chứ?

Nguyễn Hoàng gật đầu, y cố nén cơn nghẹn ngào mà trả lời cô.

-Năm mươi bảy năm.

Năm mươi bảy năm rồi...

Nhưng ở bên nhau chỉ được hai mươi hai năm thôi. Cô ước gì mình đừng mất đến mười năm để quay lại tìm y, cô ước gì mình đừng mất tận hai mươi lăm năm đến châu Âu tìm cách chữa bệnh.

-Năm mươi bảy năm qua, em cảm ơn chàng...đã yêu em. Nguyễn Hoàng, xin chàng...đừng bao giờ quên lời hẹn của chúng ta, hãy xây nên một miền đất phồn hoa, hãy để dân chúng được ấm no, hạnh phúc...

Nguyễn Hoàng ôm chặt lấy cô, cố giấu đi hai hàng nước mắt nóng hổi của mình. Y đau đớn nghĩ rằng ngày mai, ngày kia, tháng sau, năm sau, cả đời này, y sẽ vĩnh viễn không bao giờ được ôm lấy cô nữa.

-Ta yêu nàng, Hà Anh. Dẫu có bắt ta chờ đợi năm trăm năm sau, ta vẫn sẽ chờ nàng nơi suối vàng. Kiếp này, kiếp sau, vạn kiếp đều sẽ chờ nàng, yêu nàng. Chỉ xin nàng đừng quên ta.

Hà Anh ngước cặp mắt đã ngây dại đi nhìn y, cô cố mỉm cười mà sao cay đắng quá. Cô cất giọng nói, nhưng giọng cô không phát ra được bất kì thanh âm nào nữa. Lúc này, Hà Anh thực sự hoảng sợ, cô bật khóc nức nở. Nguyễn Hoàng ôm chầm lấy cô, ôm chầm lấy nữ nhân mong manh đã không còn thể níu giữ.

Hà Anh nắm lấy rồi vẽ vào bàn tay y bằng ngón tay đang run rẩy theo nhịp thở rối loạn. Nguyễn Hoàng nín thở nhìn bàn tay trắng ngần nhỏ bé kia, đang run lên mà viết từng chữ một. Rồi y cũng bật khóc.

Nguyễn Hoàng mỉm cười đẩy cô vào lòng mà đung đưa vỗ về như đứa trẻ.

-Được rồi, ta hiểu rồi. Nàng mệt rồi, nghỉ một chốc đã nhé...

Nguyễn Hoàng bế thốc cô lên, đi từng bước nặng nề.

-Mình đi về phía nam nhé, chẳng phải nàng nói nàng sẽ đi bất kì đâu cùng với ta sao?

Hà Anh gật đầu khẽ.

Hình ảnh cô ngồi trong lòng Nguyễn Hoàng, y nắm chắc dây cương ngựa. Con tuấn mã lao đi trong bầu trời thanh xuân năm ấy, bỗng nhiên lại làm Hà Anh mỉm cười.

Nguyễn Hoàng cắn răng mỉm cười, y nói tiếp.

-Hay là mình vào trong ấy thăm Phúc Nguyên nhỉ? Chắc nó nhớ nàng lắm...

Hình ảnh Nguyễn Hoàng ngồi cạnh cô, nhìn con trai luyện võ, tiếng cười con giòn tan trong trời đất bao la, bỗng nhiên làm cô mỉm cười.

-Chỉ cần là nơi nàng muốn đi, ta đều sẽ đi cùng nàng...

Hà Anh vĩnh viễn không trả lời nữa.

Nguyễn Hoàng toan bật khóc, nhưng y lại cắn răng nuốt hết nước mắt vào trong.

-Nàng đã nói, ta mới chính là trái tim miền Ái Tử của nàng, bằng chứng vẫn còn rõ ràng trên bàn tay ta đây, nàng không được quên đâu, Hà Anh...

Tiếng gọi Hà Anh thốt ra nghẹn ngào. Nguyễn Hoàng ngã khuỵu. Y gục lên bờ vai gầy rộc kia mà nức nở khóc. Cuộc đời y, cuối cùng lại mất đi tri kỉ lớn nhất của mình.

"Nàng nói ta là trái tim miền Ái Tử sao? Hà Anh, nàng lầm rồi. Nàng mới chính là trái tim nơi đây, mới chính là người chấn hưng mảnh đất này, đem đến sinh khí cho cả hàng nghìn bách tín. Hà Anh, nàng còn chưa được thấy thành quả cả đời của mình, làm sao có thể ra đi như vậy, nàng làm ơn, làm ơn tỉnh dậy đi Hà Anh..."

Nguyễn Hoàng không thể gào lên, vì cổ họng y nghẹn ứ. Y chỉ biết nức nở trên vai cô, lẩn mình trong mùi hương thảo nơi mái tóc cô. Trên đời này sao có thể vắng đi một Nguyễn Hà Anh mà y yêu thương tha thiết. Vắng đi cô, thế gian này chẳng còn ai có thể lau đi giọt nước mắt cô độc của chúa Tiên Nguyễn Hoàng y nữa rồi.

Ta sẽ đợi nàng trên suối vàng. Hà Anh, đợi nàng dẫu có là năm trăm năm hay là ngàn vạn năm. Hà Anh...

Vầng thái dương nhạt màu đi, cả gió đông cũng thôi không lạnh nữa. Vì giờ đây lòng người còn lạnh hơn ngàn vạn lần...

Xuyên không của việt nam
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 28 tháng 5 năm 2026