La Đạo Chủ thu hồi Phong Nhã Tháp, nói với Lâm Đạo Chủ và Hoa Đạo Chủ: "Hai vị đạo huynh, mặc dù lần này Kiếp Vận của Bỉ Ngạn đã biến mất, nhưng Kiếp Vận trên người những Đạo Chủ chúng ta vẫn còn đó. Không thể không tiêu trừ."
Lâm Đạo Chủ đứng dậy nói: "Nếu đã chuẩn bị từ lâu, thì để mấy vị đạo hữu được chọn gánh vác Kiếp Vận của chúng ta, thay chúng ta ứng kiếp."
Hoa Đạo Chủ cũng đứng dậy cáo từ: "Hai vị, sớm ngày trừ kiếp, tránh cho đêm dài lắm mộng."
Hai người Hoa, Lâm lần lượt rời đi, La Đạo Chủ giơ tay lên, Thiên Địa Phong Nhã tháp xoay tròn, càng lúc càng nhỏ, rơi vào trong tay, cười nói: "Ta cũng nên đi trừ kiếp rồi. Đoan Mộc đạo hữu, lần này ủy khuất ngươi rồi."
Xe kéo chạy nhanh rời Cửu Khâu sơn, xẹt qua không trung Đạo Kỷ Thiên, chẳng bao lâu sau đã đến Phàm gian.
Phàm gian của Bỉ Ngạn so với các vũ trụ khác mà nói là vô cùng cao cấp, tiên sơn phúc địa nhiều vô số kể, thậm chí còn tươi đẹp rực rỡ hơn Tiên Đình tiên giới ở các vũ trụ khác.
Ngũ Lao sơn Nguyên Phù quan, nơi đây vô cùng cổ xưa, năm đó người của Bỉ Ngạn đến Thiên Cảnh, học được rất nhiều công pháp thần thông từ chỗ người của Thiên Cảnh, trở lại Bỉ Ngạn xây dựng thánh địa đầu tiên, chính là Ngũ Lao sơn Nguyên Phù quan.
Có điều Ngũ Lao sơn Nguyên Phù quan hiện tại đã sớm sa sút, bị người ta vứt bỏ, nơi đây từng xảy ra chuyện bị đạo pháp ô nhiễm dẫn tới người và súc vật trong khu vực hàng ngàn dặm xung quanh đều tuyệt diệt, bởi vậy không một ai dám to gan tới nơi đây.
Cho đến ngày nay, vùng Ngũ Lao sơn vẫn có thể nhìn thấy vết tích đạo pháp năm đó ô nhiễm lưu lại, dãy núi bốn phía bị ăn mòn thủng trăm ngàn lỗ, hoa cỏ cây cối cũng trở nên vặn vẹo, khắp nơi trên mặt đất đều là dây leo nhúc nhích.
Nước sông xanh biếc phun bóng bóng khí khổng lồ, bọt khí nổ tung là có sương mù xanh lục tuôn ra. Những sương mù này sẽ lượn lờ trên không trung, kết hợp cùng một chỗ, biến thành chướng khí, những nơi đi qua, tất cả twr vong.
Lúc này, một ông lão râu dài mặc trường bào xanh cất bước đi tới, thân thể gầy gò, khuôn mặt nhăn nheo, từ tướng mạo xem ra có vài phần gàn bướng.
"Năm đó Nguyên Phù quan, chính là do ta xây dựng."
Lúc này, trong Nguyên Phù quan truyền đến một âm thanh, như sấm sét chấn động nói: "Năm đó ta học thành tài từ Thiên Cảnh trở về, trong lòng suy nghĩ nhất định phải truyền thụ loại công pháp kỳ diệu này cho mọi người ở Bỉ Ngạn, giúp cho bọn họ cũng cường đại lên."
Ông lão râu dài kia đi vào trong quan, chỉ nghe âm thanh kia tiếp tục nói: "Nhưng ta nào có biết chứng đạo lại sẽ phát sinh những chuyện kỳ quái này? Năm đó ta chứng đạo ở chỗ này, nhưng lại bị thiên địa đại đạo vốn có của Bỉ Ngạn phản kháng, thế nên đã xảy ra một trận ô nhiễm đại đạo."
Ông lão râu dài đi vào chính điện Nguyên Phù quan, chỉ thấy một vị cổ thần vô cùng cao lớn quay lưng về phía lão, ngồi ở chính giữa đại điện.
Khí tức của vị thần cổ này thần diệu khó lường, nối liền với thiên địa, cực kỳ cao xa.
Hắn không quay đầu lại, tiếp tục nói: "Kết quả của trận ô nhiễm đại đạo này, chính là thiên địa đại đạo vốn có của Bỉ Ngạn Nguyên bị tiêu diệt triệt để. Đồng dạng, nó cũng dẫn đến vô số người chết thảm. Chính là vì trận ô nhiễm đại đạo này, ta đột nhiên có chỗ giác ngộ."
Ông lão râu dài thân hình cao gầy, nhưng so với người thường, so sánh với vị cổ thần này, lão có vẻ quá nhỏ bé.
Nhưng lão lại có một loại khí độ nổi bật, phảng phất như lão mới là rộng lớn vô biên, kẻ nhỏ bé chính là vị cổ thần này.
Vị cổ thần kia chậm rãi đứng dậy, thân thể cao lớn đong đưa, khiến cho cung điện của dị nhân này có vẻ chật chội hơn rất nhiều.
"Giác ngộ này của ta chính là, thiên địa đại đạo vốn có của Bỉ Ngạn quá thấp kém, không xứng tồn tại. Nếu như Bỉ Ngạn muốn trở thành Thiên Cảnh, muốn vượt qua Thiên Cảnh, vậy thì cần phải hủy diệt toàn diện đại đạo vốn có!"
Hắn chậm rãi xoay người lại, là một Thánh tộc bẩm sinh tại Bỉ Ngạn, gân cốt rắn chắc, thân hình hùng vĩ, nhìn xuống ông lão râu dài áo xanh phía dưới.
"Bỉ Ngạn, quả nhiên càng ngày càng cường đại, thống trị vũ trụ cũng càng ngày càng nhiều. Nhưng rốt cục có một ngày, chúng ta cảm giác được một loại hạo kiếp kỳ lạ đang lẳng lặng kéo đến, nó quấn quanh ở trên người chúng ta, càng ngày càng chặt, càng ngày càng nặng. Chúng ta đối mặt loại kiếp số này, trong lòng chỉ có sợ hãi. Cuối cùng, chúng ta quyết định diệt trừ một bộ phận người trong chúng ta, giảm bớt Kiếp Vận."
Hắn chăm chú nhìn vào ông lão áo xanh kia, như đang nói chuyện với ông lão kia, lại như đang lẩm bẩm, "Cuối cùng, ta cũng vì suy tàn mà chết trong tay Hoa Đạo Chủ. Không ngờ thời gian qua mấy ngàn vạn năm, lại còn có người đánh thức ta dậy. Ta đã nghĩ ngay, nhất định là Kiếp Vận ngóc đầu trở lại, khiến bọn Hoa Đạo Chủ sợ hãi."