Tổng Giám Đốc Tôi Không Bán

Lượt đọc: 4089 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252
Tiến »
Chương 22
có thể không tham như vậy được không?.

❊ ❊ ❊

"Jane Eyre, em như thế nào. . . ." Vũ Vi không khỏi nhìn thoáng qua người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh Jane Eyre, thân hình cao lớn, mặc tây trang, trên năm ngón tay phải trong đó ngón tay thứ ba đeo một chiếc nhẫn hoàng kim ánh vàng rực rỡ, trên cỗ cũng đeo một sợi dây chuyền vàng như trên ngón tay, thoạt nhìn rất giống như dây xích chó con. . . Tóc hơi xoăn,hình như có xịch chút gel, nhìn qua rất bóng loáng, nhìn xơ sẽ cảm thấy được người đàn ông này hình như sợ người khác không biết hắn giàu.

Vũ Vi đánh giá người đàn ông kia vài lần, sau đó vẻ mặt khó hiểu nhìn Jane Eyre, cô rất hiểu Jane Eyre, người nhà giàu mới không phải loại Jane Eyre thích.

Jane Eyre thấy Vũ Vi nhìn mình, nhịn không được cười lên một tiếng, "Vũ Vi tỷ, chị hiểu lầm, hắn không phải bạn trai của em,chỉ là khách hàng ." Nói xong cô quay đầu hướng người đàn ông cười khẽ, "Trình tiên sinh, tôi gặp bạn, anh đi vào trước, tôi sẽ vào sau."

Người đàn ông cầm điếu thuốc vứt trên mặt đất, dùng chân đạp tắt, rồi sau đó một bàn tay đút vào túi, huýt sáo tiến vào quán bar.

Vũ Vi lại càng thêm khó hiểu nhìn Jane Eyre, "Khách hàng?"

"Vũ Vi tỷ, có nhận được tin nhắn từ callme hay không?" Jane Eyre không có trả lời Vũ Vi mà lại hỏi ngược lại cô.

Vũ Vi không cần suy nghĩ trả lời, "Có a!"Giọng điệu như cần phải, nếu như là tin nhắn khác thì cô hẳn sẽ không nhớ rõ, nhưng là tin nhắn cuả callme cực kỳ hài hước, cũng rất có ý sáng tạo, cho nên cô nhớ rất kỹ.

Jane Eyre ngại ngùng hướng Vũ Vi cười giải thích nói, "Kỳ thật công ty callme giống như là cho thuê tình nhân một dạng, bất quá chúng ta đối mặt với khách hàng nam nữ già trẻ đều có, không ngừng giả trang làm bạn gái cho khách hàng, cũng giống như làm tình nhân cho bọn họ,phụ nữ, mẹ, tóm lại chúng ta căn cứ vào nhu cầu khách hàng giả trang thành các loại nhân vật, sau đó bọn họ sẽ trả thù lao cho chúng ta, chỉ đơn giản như vậy."

Lúc này người nhà giàu kia đứng ở cửa quán bar không kiên nhẫn nổi nữa liền hướng tới Jane Eyre phất phất tay.

Jane Eyre thấy thế, liền từ trong túi xách lấy ra một tấm danh thiếp, nhét vào trong tay Vũ Vi, "Vũ Vi tỷ, đây là danh thiếp của em, khách hàng sốt ruột rồi,em phải tới đó , hẹn gặp lại." Nói xong, cô chạy thẳng đến cửa quán bar, làm bộ như cực kỳ thân thiết kéo cánh tay người nhà giàu kia, hai người giống như tình nhân một dạng sóng vai tiến vào quán bar.

Vũ Vi đem tấm danh thiếp của Jane Eyre nhét vào trong túi, sau đó hướng quán bar đi đến, khi đi đến cửa quán bar, liền nhìn thấy một người đàn ông uống đến say khướt từ trong quán bar đong đưa đi ra, Vũ Vi thấy thế nhíu mày, lo lắng trốn sang một bên, cách bọn họ rất xa.

Cô đứng ở tại chỗ nhìn mấy bóng dáng người say rượu rời đi, lại nhìn cửa quán bar, trong lòng bắt đầu do dự , nhưng là suy nghĩ đến mẹ và mình lại thiếu tiền, cô hạ quyết tâm, hướng quán bar đi đến.

Tiến vào quán bar, là hành lang rất dài, hai bên hành lang là các loại đen trắng đan xen vào nhau, Vũ Vi mới phát hiện, quán bar này rất có phong cách.Nhưng nhìn thấy mấy người say rượu đi ra từ trong này, cực kỳ không tương xứng.

Vũ Vi dọc theo hành lang đi thẳng về phía trước, cuối hành lang bên trái, có một cửa thủy tinh rất lớn, xuyên thấu qua cửa thủy tinh có thể nhìn thấy bên trong quán bar và những người khách lẳng lặng nhấm nháp rượu ngon. Gần quầy bar bầy đặt một cây đàn Piano màu đen, một cô gái tuổi còn trẻ đang diễn tấu một bản nhạc hay.

Làm cho người ta cảm giác rất yên tĩnh cực kỳ ấm áp, cũng không loạn lên giống như trong tưởng tượng của Vũ Vi.

Tình trạng như vậy trái lại để cho tâm tình của cô dần dần bỏ xuống một chút bất an, cô vươn tay đẩy nhẹ nhàng cửa thủy tinh quán bar ra, lúc này, điện thoại của cô chợt vang lên.

Là Lạc Ngưng Nhi gọi đến, nói là chính mình tìm việc ở công ty callme, bởi vì tạm thời có việc, không thể đi làm, nhưng lại không muốn vứt bỏ công việc này nên muốn nhờ Vũ Vi giúp.

Vũ Vi không khỏi trợn trắng mắt, "Lạc Ngưng Nhi, cậu có thể không tham như vậy được không?"

P/s:Yeah sắp gặp được nam chính rùi vui toá đi . mọi người cứ típ tục t vs thanks đi nha mình sẽ pót thêm chap cho nha:D5

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252
Tiến »