Tôi Ném Bạn Trai Lên Bàn Mổ

Lượt đọc: 2853 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164
Tiến »
Chương 164
ngoại truyện kiếp trước (hoàn)

❊ ❊ ❊

Sau khi ghép tim thành công, cuối cùng Diệp Uẩn Thanh cũng không cần phải suốt ngày lo lắng một ngày nào đó bệnh tim tái phát rồi mình sẽ chết đi.

Bác sĩ nói trái tim mới được thay thế có độ tương thích với cô ta rất cao, không có gì bất ngờ thì nó sẽ đồng hành cùng cô ta trong rất nhiều năm.

Diệp Uẩn Thanh nghe xong thì cảm thấy sung sướng cực kỳ. Điều đó có nghĩa là chỉ cần cô ta không vận động mạnh và vất vả quá mức thì có thể sử dụng trái tim này rất lâu.

Cô ta biết ơn người đã hiến tặng trái tim này, còn làm nũng yêu cầu Hoắc Tranh và bố mình cho người nhà đối phương nhiều tiền hơn một chút.

Sau khi xuất viện, đám cưới của cô ta và Hoắc Tranh bắt đầu được chuẩn bị. Diệp Uẩn Thanh chuẩn bị làm một đám cưới thật đẹp và thật hoàn mỹ, như thế mới không phụ lại nhiều năm chờ đợi của Hoắc Tranh.

Mối quan hệ của cô ta và Hoắc Tranh cũng càng ngày càng tốt. Chỉ có điều, cô ta được quá nhiều người yêu thích. Đám người theo đuổi kia, người nào người nấy đều thích vây quanh cô ta khiến Hoắc Tranh giận dỗi.

Diệp Uẩn Thanh cảm thấy thật oan ức. Khi cô ta bị bệnh, những người đó vẫn luôn không rời không bỏ, cô ta đối tốt với họ một chút coi như an ủi. Sao Hoắc Tranh lại không hiểu chính mình chứ?

Diệp Uẩn Thanh lại không biết rằng trước đây, những người theo đuổi đó nguyện ý trơ mắt nhìn cô ta đính hôn với Hoắc Tranh là vì bọn họ không có cách nào cứu được cô ta. Chỉ có gia đình Hoắc Tranh có bệnh viện nên có khả năng tìm được trái tim thích hợp cho cô ta nhất, cho nên bọn họ cam chịu từ bỏ.

Bây giờ Diệp Uẩn Thanh đã được thay tim, để tranh đoạt cô ta, họ quyết định qua cầu rút ván, xử lý Hoắc Tranh trước.

Vì vậy, trước khi cô ta kịp nhận ra, bọn họ đã bắt đầu lặng lẽ hợp lực ra tay với Hoắc Tranh.

Rất nhanh Hoắc Tranh đã gặp phải phiền toái. Có người đã tìm kiếm nhược điểm của gã, chỉ cần người đó thành công thì gã sẽ phải ngồi tù. Vì vậy, gã lập tức tiến hành phản kích một cách hung ác.

Diệp Uẩn Thanh lại oán trách chồng chưa cưới càng ngày càng ít tới thăm mình, thậm chí cô ta còn nghi ngờ gã thay lòng đổi dạ và âm thầm rơi lệ.

Đúng lúc này, Diệp Anh quay lại.

Đối mặt với đối tượng trong mối tình cấm kỵ thuở thơ ngây, tâm tình Diệp Uẩn Thanh vô cùng hoảng loạn. Cô ta muốn trốn tránh việc chung sống với đối phương nhưng lại bị Diệp Anh gấp gáp dồn ép.

Diệp Anh theo đuổi mãnh liệt, những dây dưa và kích thích ẩn trong bóng đêm ấy gần như khiến Diệp Uẩn Thanh một lần nữa đắm chìm trong bể tình.

Không ai có thể ngờ rằng Diệp Uẩn Thanh lại yêu người chú ruột thịt của mình. Hoắc Tranh không nghĩ tới và những người theo đuổi khác của Diệp Uẩn Thanh cũng vậy.

Vì thế, trong lúc bọn họ đánh sống đánh chết, tranh đấu đến mức đôi bên cùng thiệt hại nặng nề, Diệp Anh ở đằng sau nhàn nhã hái được quả đào.

Chờ đến khi Diệp Uẩn Thanh phục hồi lại tinh thần từ cuộc tình cấm kỵ vụng trộm, cô ta mới phát hiện ra chồng chưa cưới của mình đã mất tích, những người khác không tàn phế thì cũng phá sản ngồi tù. Trong bất tri bất giác, bên cạnh cô ta chỉ còn có Diệp Anh là có thể dựa vào.

Lúc này, họ nhất thời sơ sẩy và bị cha Diệp phát hiện ra mối tình vụng trộm giữa hai người. Người cha luôn luôn yêu chiều cô ta lần đầu tiên nổi nóng và mắng cô ta gay gắt. Ngay cả mẹ cô ta cũng không thể chấp nhận được mối quan hệ của họ.

Trong nháy mắt, Diệp Uẩn Thanh cảm thấy vô cùng bất lực, rõ ràng cô ta có một trái tim khoẻ mạnh, nhưng chỉ trong phút chốc lại trở nên tứ cố vô thân, những người vây quanh cô ta đều đã đi đâu cả rồi?

Lúc này Diệp Anh nói sẽ đưa cô ta sang Đức. Sang đó, sẽ không có ai biết được mối quan hệ huyết thống của hai người, họ có thể kết hôn với nhau như một đôi vợ chồng bình thường, chỉ cần không có con thì sẽ không sao.

Diệp Uẩn Thanh động lòng, cô ta nóng lòng muốn trốn khỏi nơi này để không phải đối mặt với ánh mắt như đang nhìn quái vật của cha mẹ mình.

Diệp Anh lén đưa cô ta lên máy bay. Cô ta nhắm mắt lại với tâm trạng đầy hy vọng, chờ đợi thế giới mới sau khi hạ cánh.

Thế nhưng sự việc phát sinh sau đó giống như một cơn ác mộng, Diệp Anh bỏ rơi cô ta.

Không, phải nói là lợi dụng. Hắn lấy cô ta làm món quà đền tội tặng cho người khác.

Cô ta không cam lòng, chất vấn hắn vì sao?

Kết quả là, người đàn ông bất lực thở dài và nói rằng nếu không phải không tìm được chị gái cô ta thì hắn đã không lựa chọn cô ta. Bởi vì hắn chỉ có hai cô cháu gái, nếu không phải Diệp Uẩn Ninh thì chính là cô ta.

Diệp Uẩn Thanh bị đưa đi trong tuyệt vọng, sau đó gặp phải ác quỷ đáng sợ nhất trên đời. Kẻ đó tra tấn, ngược đãi và bạo hành cô ta. Cô ta không còn là một con người mà gần như chỉ tồn tại giống như một công cụ để xả giận.

Diệp Uẩn Thanh sống không bằng chết. Nếu nửa đời trước của cô ta là thiên đường thì nửa đời sau chính là địa ngục.

Trong sự tra tấn vô tận, cô ta bắt đầu oán hận vì sao Diệp Uẩn Ninh lại biến mất? Nếu cô ở đây, cô ta sẽ không bị coi là vật thay thế để giao ra.

Diệp Uẩn Thanh hận lắm, hận Diệp Anh, hận ác quỷ tra tấn cô ta.

Cô ta nhắm mắt lại trong sự đau đớn tột cùng.

(Hết)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 20 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164
Tiến »