Tôi Mang Thai Đứa Bé Là Nhân Vật Phản Diện

Lượt đọc: 5028 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 17-2 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 26-2 Chương 27 Chương 27-2 Chương 28 Chương 28-2 Chương 29 Chương 29-2 Chương 30 Chương 30-2 Chương 31 Chương 31-2 Chương 32 Chương 32-2 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34-1 Chương 34-2 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 36-2 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 38-2 Chương 39 Chương 40 Chương 40-2 Chương 41 Chương 41-2 Chương 42 Chương 42-2 Chương 43 Chương 43-2 Chương 44 Chương 44-2 Chương 45 Chương 46 Chương 46-2 Chương 47 Chương 47-2 Chương 47-3 Chương 48 Chương 48-2 Chương 49 Chương 49-2 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 51-2 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 53-2 Chương 53-3 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 56-1 Chương 56-2 Chương 57-1 Chương 57-2 Chương 58-1 Chương 58-2 Chương 59-1 Chương 59-2 Chương 60-1 Chương 60-2 Chương 61-1 Chương 61-2 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63-1 Chương 63-2 Chương 64 Chương 65-1 Chương 65-2 Chương 66 Chương 67-1 Chương 67-2 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 35-2
tới cửa thăm viếng (2)

❊ ❊ ❊

Myy

____

Sáng sớm hôm sau, Diệp Trăn mang theo một đôi mắt sưng đỏ xuống lầu. Trong phòng khách, mẹ Lục đang ngồi ở trên ghế sa lon, tay cầm một bộ quần áo em bé thở ngắn thở dài, trên khuôn mặt đều hiện rõ sự buồn bã.

Thấy Diệp Trăn đi xuống, mẹ Lục liền tranh thủ bỏ bộ quần áo sang một bên, "Trăn Trăn, mau tới đây ăn điểm tâm đi, hôm nay mẹ đặc biệt bảo phòng bếp chuẩn bị cho con rất nhiều đồ ăn bổ dưỡng đó, con nhất định sẽ thích."

Diệp Trăn mất tự nhiên chớp mắt, cúi thấp đầu không để mẹ Lục phát hiện ra điều gì.

Gần đây Diệp Trăn ăn cái gì cũng không có khẩu vị, mẹ Lục liền tìm đủ mọi cách giúp cô bồi bổ.

Ăn một chén cháo, Diệp Trăn nghĩ tới cách mẹ Lục đối xử với mình trong khoảng thời gian này. Mẹ quả thực rất tốt, làm mọi chuyện cũng vì mình, làm mọi thứ đều nhớ tới mình. Chỉ cần mình than một lời đau nhức thì mẹ sẽ đi gọi bác sĩ đến ngay lập tức, bất luận muốn ăn cái gì hay khó mua cỡ nào thì đến ngày thứ hai cũng nhất định sẽ xuất hiện trên bàn ăn. Mà mình lại chỉ bởi vì mẹ thể hiện một chút tâm ý đối với cháu trai của mình mà kém chút nữa đã cãi nhau với mẹ.

Người có tuổi muốn ôm cháu trai thì có cái gì không đúng, bà thương cháu trai muốn mua chút lễ vật cho cháu mình thì có lỗi gì.

Mẹ muốn nuông chiều cháu trai thì cứ để mẹ nuông chiều đi. Bây giờ mình còn không phải là mẹ của đứa nhỏ sao? Sao đứa bé còn có thể sa đọa được?

Chuyện mang thai là một chuyện đáng để vui vẻ như vậy, sao cô cứ không biết tốt xấu khiến mẹ khó xử như vậy làm gì?

Có mẹ chồng tốt như vậy sao cô có thể không biết tốt xấu mà hành xử như thế?

Vừa nghĩ tới đó, cảm xúc áy náy ngăn cản cũng đỡ không nổi, nước mắt như hồng thủy trút xuống, lạch cạch một tiếng, rơi vào bên trong chén cháo trước mặt.

"Trăn Trăn à, hôm qua con nói cảm thấy trứng hấp có mùi tanh, hôm nay mẹ đã bảo phòng bếp..." Mẹ Lục nói được nửa câu, đang bưng chén bánh ga-tô nhỏ liền khựng lại giữa chừng, nhìn Diệp Trăn cúi đầu yên lặng rơi lệ, giọng nói gấp gáp hỏi: "Trăn Trăn... Sao, sao vậy? Mới sáng sớm tại sao lại khóc rồi?"

Diệp Trăn hé miệng lắc đầu.

Lục Bắc Xuyên đứng bên cạnh cũng nắm chặt tay của cô, khẩn trương thấp giọng hỏi: "Em sao vậy?"

"Lục Bắc Xuyên! Buổi tối hôm qua có phải do con bắt nạt Trăn Trăn đúng không?" Mẹ Lục rút một tờ giấy đưa cho Diệp Trăn, "Đừng khóc nữa, nói cho mẹ biết đi, có phải là do Lục Bắc Xuyên khinh bạc con đúng hay không?"

Nói xong, còn hung hăng trừng Lục Bắc Xuyên một chút.

Diệp Trăn lau nước mắt, nghẹn ngào lắc đầu, "Không phải đâu, mẹ ạ, Bắc Xuyên không có khi dễ con."

"Vậy sao con lại..."

"Chẳng qua là con cảm thấy Bắc Xuyên nói rất đúng mà thôi. Mẹ à, những ngày này là con sai, con không nên..." Nghĩ tới những ngày vừa qua mình tùy hứng làm bậy, Diệp Trăn lại khổ sở khóc lên tiếng, "Con không nên từ chối ý tốt của mẹ. Mẹ quá tốt với con rồi, con thật sự... thật sự cảm thấy đặc biệt có lỗi với mẹ, mẹ đừng nóng giận... Là do con..."

Diệp Trăn khóc không thành tiếng.

Tối hôm qua sau khi Lục Bắc Xuyên đọc hết hai mươi trang bài viết nói về "Vì sao phụ nữ mang thai tâm tình lại không ổn định", bây giờ cảm xúc bình tĩnh dị thường. Hắn rút tờ khăn giấy, dốc lòng lau nước mắt trên mặt đi cho Diệp Trăn.

"Được rồi, không sao, không có ai trách con đâu, đừng khóc nữa."

Mẹ Lục ở một bên nghe thấy tiếng Diệp Trăn khóc nức nở, lửa giận lúc này không kềm chế được, trợn mắt nhìn Lục Bắc Xuyên, quát lớn: "Lục Bắc Xuyên! Hôm qua mẹ nói như nào với con? Mẹ bảo con đừng dùng lời lẽ quá nặng nề, cái gì cũng nên nghe theo Trăn Trăn cơ mà. Buổi tối hôm qua sao lại cãi nhau với Trăn Trăn!"

Diệp Trăn vội vàng giải thích, "Mẹ, đừng có trách Bắc Xuyên nữa ạ... Nguyên nhân là do con, khoảng thời gian này là do con quá đáng, mong mẹ tha thứ cho con."

"Trăn Trăn à, con đừng nghe nó, nếu con không thích thì mẹ có thể không mua, về sau cũng không mua nữa." Ánh mắt mẹ Lục cháy bỏng nhìn Diệp Trăn, cảm xúc của phụ nữ mang thai không tốt thì cũng sẽ ảnh hưởng tới Bảo Bảo trong bụng. Bây giờ trong lòng bà thật sự tức giận Lục Bắc Xuyên đến mức nghiến răng nghiến lợi.

Con dâu của bà đã như vậy rồi, mà nó lại cứ đứng thờ ơ cứ như một người không liên quan vậy!

Chẳng giống một người sắp làm cha gì cả!

Ngôn Tình, Xuyên Không, Sủng
Nguồn: bemytwinkle.wordpress.com, wattpad.com/user/My_Twinkle
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 17-2 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 26-2 Chương 27 Chương 27-2 Chương 28 Chương 28-2 Chương 29 Chương 29-2 Chương 30 Chương 30-2 Chương 31 Chương 31-2 Chương 32 Chương 32-2 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34-1 Chương 34-2 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 36-2 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 38-2 Chương 39 Chương 40 Chương 40-2 Chương 41 Chương 41-2 Chương 42 Chương 42-2 Chương 43 Chương 43-2 Chương 44 Chương 44-2 Chương 45 Chương 46 Chương 46-2 Chương 47 Chương 47-2 Chương 47-3 Chương 48 Chương 48-2 Chương 49 Chương 49-2 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 51-2 Chương 52 Chương 52-2 Chương 53 Chương 53-2 Chương 53-3 Chương 54-1 Chương 54-2 Chương 55-1 Chương 55-2 Chương 56-1 Chương 56-2 Chương 57-1 Chương 57-2 Chương 58-1 Chương 58-2 Chương 59-1 Chương 59-2 Chương 60-1 Chương 60-2 Chương 61-1 Chương 61-2 Chương 62-1 Chương 62-2 Chương 63-1 Chương 63-2 Chương 64 Chương 65-1 Chương 65-2 Chương 66 Chương 67-1 Chương 67-2 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »