Đến chạng vạng tối, nhờ có tạp phiến "Sơn Hải Hội Quyển" với "Đặc hiệu "Quấy nhiễu”, khu nuôi cấy thực vật cỡ lớn của Phong Từ ca vẫn xuất hiện đúng hẹn tại thị trường giao dịch.
Tiếc là, lần này không có Tô Ma "vào kèo", giá cả mà mọi người đưa ra gần như tương đồng với thế giới thực, không có món đồ nào giúp xoa dịu vết thương cho Phong Tử ca cả.
Nghĩ ngợi, Tô Ma lấy số ít nước u năng còn lại trong không gian trữ vật ra, pha loãng với một lít nước, coi như nửa bán nửa tặng để cứu Phong Tử ca.
"Lần này không có mình giao dịch, không biết Phương Mộng Nguyệt có bán được viên pha lê quý hiếm nào không..."
Tô Ma đảo mắt một vòng thị trường, nhanh chóng nắm bắt được giá cả chung cũng như xu hướng giá của các loại vật phẩm.
Thời gian tái tạo không gian quá ngắn, phần lớn người chơi dù được hướng dẫn cũng không tạo ra được bao nhiêu nước, chi đủ để giãy giụa khỏi bờ vực chết khát.
Trong các vật liệu và đạo cụ giao dịch, 99% người chơi đều muốn đổi lấy nước!
Bất kể nước ngọt hay nước đục, chỉ cần uống được, chỉ cần giúp họ vượt qua ngày gian nan thứ hai, họ sẽ chấp nhận tất cả.
Dĩ nhiên, phần lớn người không tìm được vật phẩm hiếm, chỉ có thể mang những vật tư ít ỏi của mình ra, cầu xin ai đó để mắt đến món đồ rách rưới họ treo bán, đổi lấy chút nước duy trì sự sống.
"Khối sắt, khúc gỗ... Đa phần đều là vật phẩm thường!"
Sau khi xem xét một lượt, phần lớn vật phẩm mà người thường cho là "hiếm" đều chỉ ở mức ưu tú, số tỉnh xảo chỉ đếm trên đầu ngón tay, Tô Ma bắt đầu thực hiện một chuyện mà trước giờ chỉ có trong tưởng tượng.
Giao dịch!
Giao dịch quy mô lớn!
Hễ là vật phẩm có thuộc tính, mặc kệ treo giá bao nhiêu, ba lít hay hai lít nước.
Mặc kệ số lượng bao nhiêu, chỉ cần vượt quá phẩm chất thường, Tô Ma sẽ không nương tay mà quét sạch.
Trong khoảnh khắc, vô số nước ngọt tỉnh khiết tuôn ra từ giao diện trò chơi.
"Cô cô cô cô cô cô..."
Nhìn đầm nước tĩnh mịch trước mặt, sâu thăm thẳm không thấy đáy, nhìn hệ thống giao dịch trong trò chơi mỗi giây xuất hiện hàng chục tấn nước, Tô Ma cười lớn không kiêng dè.
Là nhà buôn duy nhất nắm giữ nguồn nước ngọt ở phế thổ, đầm nước tĩnh mịch vô tận này chính là một khối tài sản khủng khiếp khó tưởng tượng!
Không ai cưỡng lại được sự cám dỗ của nước ngọt, và không ai giữ được bình tĩnh trước một đợt thu mua quy mô lớn như vậy.
Thực tế đúng là như vậy.
Đêm đó, khi mọi người nằm trong chỗ trú ẩn của mình, lướt xem thị trường giao dịch và kênh trò chuyện, tất cả đều kinh ngạc, bất kể ở đâu trên phế thổ, hễ nơi nào có người, nơi đó liền náo động!
Kênh khu vực và kênh thế giới trực tiếp hỗn loạn!
"Có người đang quét hàng, vãi chưởng, chơi lớn quá vậy, tôi vừa thấy mấy món đồ bốn năm lít nước, bị hốt sạch rồi!"
"Vừa nãy tôi lọc thì thấy đồ phẩm chất ưu tú trở lên còn 2239 món, giờ chỉ còn 340 món, vãi! Mẹ nó giờ còn 300 món!"
"Xong, bị mua hết rồi, tất cả vật phẩm trên cấp ưu tú đều bị mua sạch, mặc kệ treo bao nhiêu lít nước, đều bị hốt trong nháy mắt!"
"Ai làm vậy, hệ thống giao dịch bị lỗi à, đồ biến mất hết rồi!"
"Tô Ma, có người chơi tên Tô Ma, đang điên cuồng quét hàng, điên thật rồi, điên cuồng thật sự!"
"Tôi không biết, tôi không dám hỏi, tôi lại tin vào tình yêu!"
Vô số vật phẩm bắt đầu xuất hiện trên bãi đất trống gần suối, trong nháy mắt, vùng đất xám xịt ban đầu được phủ kín bởi đủ loại vật phẩm từ "trên trời rơi xuống".
Dưới ánh sao đêm của phế thổ, những vật phẩm này tỏa ra màu sắc riêng biệt, nhuộm cả bầu trời một màu rực TỠ.
"Chỉ có thế này thôi à, đúng là đánh giá cao tiến độ của loài người ở phế thổ rồi, nhưng không thể chậm trễ thêm, chậm trễ nữa thì khó hoàn thành nhiệm vụ!"
Thu mua gần 3000 vật phẩm trên cấp ưu tú, Tô Ma tặc lưỡi, trong lòng không hề thấy thỏa mãn.
Nếu là ở thế giới thực, thu hoạch này chắc chắn sẽ giúp anh phất lên ngay lập tức, tiếc là trong không gian tái tạo thời gian, nó không thể lập tức tăng thêm sức chiến đấu.
"Tiếp theo, cần quét hàng thức ăn, khối sắt, thỏi đồng, và các loại tài nguyên kim loại quý giá!"
Nhìn hệ thống trò chuyện đang náo loạn, Tô Ma vung tay, trực tiếp ra giá một khối sắt 200ml nước, một thỏi đồng 300m nước, khoáng thạch kim loại hiếm còn được định giá khác nhau theo chủng loại, từ 500ml đến 5 lít nước, mở ra đợt thu mua điên cuồng.
Còn thức ăn thì càng khủng khiếp, thực phẩm chay có thể đổi gấp ba lượng nước, thịt thì có thể đổi gấp năm, tám, thậm chí mười lần!
Một miếng thịt bò 200g có thể đổi 1 lít nước, mức giá này khiến ngay cả những người chơi tích trữ thịt như sóc cũng vội vàng mở giao diện giao dịch, sợ mình chậm tay, Tô Ma bán hết nước!
Ánh sáng lóe lên, giao diện trò chơi lại bắt đầu rút nước ngọt.
Trong mục giao dịch vật phẩm, nước ngọt bắt đầu tuôn ra một tấn một tấn, đảo mắt đã tăng lên 5000 tấn!
Số lượng tài nguyên khủng khiếp này, nếu chia cho hàng ức người, thì chẳng đáng là bao.
Với giá một tấn đổi 2000 đơn vị khối sắt, chỉ riêng 5000 tấn nước này đã có thể thu mua tới một ngàn vạn đơn vị khối sắt.
Ào ào, ào ào!
Giao dịch vừa được treo lên, đã bắt đầu bùng nổ, tiếng thông báo giao dịch thành công bên tai Tô Ma vang lên không ngớt.
Giờ phút này, không ai còn quan tâm Tô Ma đột nhiên xuất hiện từ đâu, lấy đâu ra nhiều nước ngọt như vậy.
Tất cả mọi người phát cuồng, chỉ cần gần bên có mỏ khoáng, không ai bảo ai, đều mang theo đèn đuốc lao ra ngoài.
Những mỏ khoáng vốn cao ngất kiên cố, giờ chẳng khác nào những kho báu lấp lánh ánh vàng.
Chỉ cần vung cuốc một nhát, có thể đổi lấy lượng nước dùng cho nửa ngày, nửa giờ có thể đổi lấy nước dùng cho cả tuần!
Mọi người đều sợ nước ngọt giao dịch hết, sợ Tô Ma ngừng thu mua.
Do đó, dưới sự thúc đẩy của giá cả và cảm giác nguy cơ, tốc độ khai thác nhanh đến kinh ngạc.
Cố gắng làm, điên cuồng làm, chiếc cưốc trong tay ai nấy đều vung mạnh đến nhòe cả hình, tiếng thùng thùng từ mò khoáng vang lên liên hồi.
Giá cả thế này, số lượng dự trữ thế kia, sao có thể không khiến người ta phát cuồng!
"Nước ngọt của chúng ta, sẽ không giao dịch hết chứ!"
Bận rộn thu hoạch rồi lại lặp lại treo lên, trong lúc vô tình, Chung Thanh Thục đã đến bên cạnh.
Nhìn Tô Ma vừa đau nhức vừa vui vẻ, Chung Thanh Thục tuy kinh ngạc, nhưng sau khi chứng kiến thủ đoạn "thần thánh" của anh vào buổi chiều, cô đã có khả năng chấp nhận cao hơn đối với "kho báu" gần đó, cũng như những khối sắt cuồn cuộn không ngừng rơi xuống từ bầu trời.
“Yên tâm, dù cả thế giới đều phải dựa vào chúng ta cung ứng, cũng đủ cho họ uống mấy trăm năm”
Nghe Tô Ma khẳng định, Chung Thanh Thục lộ vẻ kinh hỉ.
"Thật á?"
"Thật! Mau đi giúp anh chuyển những đồ đã giao dịch về kho, khối sắt em không cần để ý đâu, mau đi đi."
Nhận được lệnh, Chung Thanh Thục vui vẻ rời đi, Tô Ma tiếp tục thu mua khối sắt, hoàn thành kế hoạch ban đầu.
Một ngàn vạn đơn vị khối sắt nghe có vẻ khoa trương, nhưng sau khi Tô Ma tiêu tốn vài trăm điểm sinh tồn, dung nhập chúng vào ba ngọn núi gần đó, anh ngạc nhiên nhận ra rằng, chúng thậm chí còn chưa lấp đầy được hai ngọn.
"Không được, phải thúc giục bọn họ nhanh chóng thu thập thêm một đợt nữa, ít nhất cũng phải biến bốn ngọn núi gần đó thành núi sắt mới được!"
Giá thay thế vật thể của hệ thống cực kỳ rẻ, đó là lý do Tô Ma dám giao dịch ồ ạt vật liệu cơ bản như vậy.
Sau một hồi điều chỉnh, khi Tô Ma nâng giá khối sắt lên 500ml, thỏi đồng lên 1 lít, dưới lợi nhuận khổng lồ, tốc độ thu mua lần này cuối cùng cũng tăng lên.
Ai dám tưởng tượng, Tô Ma chỉ vừa động ngón tay, hàng ức người trên toàn cầu, phân bố gần các mạch khoáng, lúc này chẳng khác nào những "con chó dại" đang cặm cụi miệt mài làm việc trong mỏ.
Ai đám tưởng tượng, khi được hàng ức người cung cấp tài nguyên, hiệu quả mà một người tạo ra sẽ khoa trương đến mức nào.
Chỉ chưa đầy một giờ thu mua, tất cả những người đang đào quặng ngạc nhiên phát hiện, họ đã gom đủ lượng nước ngọt dùng cho cả tháng tới.
Một số gia đình lớn bốn năm người, thậm chí sáu bảy người, còn gom đủ lượng nước ngọt tiết kiệm dùng trong vòng năm ba tháng.
Sự ngạc nhiên hiện rõ trên từng khuôn mặt, đến lúc này, họ mới nhận ra rằng, những mỏ khoáng tối tăm ban đầu đã được chiếu sáng bởi hàng trăm hàng ngàn bó đuốc.
Núi phát sáng, bình nguyên cũng không ngoại lệ!
Nhìn khối sắt và thỏi đồng đã lấp đầy đủ bốn ngọn núi, Tô Ma hài lòng vỗ tay, sau đó chuyển sang thu mua vật
Gỗ!
Và một lượng lớn gỗ.
Không phải đơn vị vật liệu gỗ, mà là những cây còn nguyên rễ, dù nhỏ một chút cũng không sao!
Đồng thời, Tô Ma đưa ra một mức giá chưa từng có: một trăm lít nước cho một cây!
Một cây đổi một trăm lít nước, nghe có vẻ điên rồ, đổi lên lại càng điên rồ hơn.
Chưa đầy mười phút, trên mặt đất đã xuất hiện hơn ba ngàn cây nhỏ bị người ta đào lên, rồi dưới sự điều khiển của hệ thống, tất cả những cây nhỏ đều thực hiện sứ mệnh của mình, đến nơi chúng cần đến.
Bình nguyên Hy Vọng vốn chỉ có cỏ dại, đột nhiên biến thành một khu rừng mưa nhiệt đới.
"Thu mua vật phẩm có giá trị hoàn tất, tất cả vật liệu cơ bản cũng thu mua gần xong, vậy thì tiếp theo..."
"Nghèo thì lo thân mình, giàu thì lo cho thiên hạ, câu nói này, ta, Tô Ma, đã nói, lúc này cuối cùng cũng muốn thực hiện nó!"
Hit một hơi thật sâu, đẩy hết khí bẩn trong phổi ra, nhìn giao diện giao dịch lúc này đã trống rỗng, Tô Ma đưa ra hành động điên cuồng nhất kể từ khi đến phế thổ:
Phát nước!
Không có bất kỳ điều kiện gì, không cần các người mang ra bất kỳ vật phẩm gì, chỉ cần là người Lam Quốc, sẽ được miễn phí cung cấp ba lít nước mỗi ngày!
Chỉ cần là con người, mặc kệ thuộc chủng tộc nào, cũng sẽ được cung cấp 500ml nước mỗi ngày.
Những suất cung cấp này, theo quy tắc của giao diện trò chơi, Tô Ma thiết lập duy trì liên tục mười lăm ngày!
Trong mười lăm ngày, mỗi ngày sau khi qua 0 giờ, có thể tiến hành nhận!
Xoạt!
Ngay khoảnh khắc giao dịch được đưa lên, tựa hồ mặt đất bắt đầu rung chuyển, bên tai Tô Ma, dường như vang vọng tiếng reo hò điên cuồng!