Hi vọng Thành phố.
Một khu nhà dân bình thường.
Khi trời nhá nhem tối, khu nhà tổ ong bắt đầu sáng đèn, từ căn bếp nhà Trương thẩm tầng ba bay ra mùi cá kho đậm đà, tiếng va chạm của chậu inox lẫn trong tiếng cằn nhằn "Bớt muối lại đi!". Trên bệ cửa sổ lầu sáu, nồi áp suất "Xì xì" phun hơi nước, hương sườn hầm quyến rũ lũ mèo hoang dưới lầu ngửa cổ kêu meo meo.
Khói dầu theo quạt thông gió thoát ra, trong ánh chiều tà dệt thành một màn sương mỏng, tạo nên chút không khí đời thường chân thật.
"Cha, mẹ, con đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng xuống dưới lầu đón con nữa, hai người gần trăm tuổi rồi, mấy đứa trẻ ngoài kia hận không thể gọi con là lão quái vật, thế nào, cha mẹ vẫn còn coi con là mười mấy tuổi chắc?"
Tô Thiền xoa vai, vừa đi vừa lấm bẩm.
"Ấy, không thể nói thế được. Con bây giờ là lãnh chúa, về tình về lý, hai người dân thường như cha mẹ phải ra tận cổng đón con chứ, đúng không?" Tô cha cười hề hề, tay cầm quạt mo phe phẩy.
"Với lại, hôm nay Cố An nhất định phải trổ tài nấu nướng, còn không cho cha mẹ ở nhà, không ra cổng đón con thì chẳng lẽ bắt cha mẹ ra quảng trường đi dạo chắc?"
"Lý lẽ đầy đủ, không cãi được."
Tô Thiền bĩu môi, "Cậu nhóc kia trổ tài nấu nướng thì đúng là hiếm thấy, nhưng sao lại thần thần bí bí thế không biết?"
"Ai biết, chiều nó đã gọi điện dặn dò rồi.” Tô mẹ nhìn quanh, "Cố Sâm đâu, nó vẫn còn bận à?”
"Vâng, viện nghiên cứu làm gì có giờ giấc, ăn xong con gói cho anh ấy ít mang đi."
"Ừ, vất vả cho nó."
Tiếng Cố An từ xa vọng lại, vừa chạy vừa nói, "Mau gọi ông ngoại lên đi, không thì, con phải gọi cho dì Tuyết, nhờ dì ấy mang ông lên đây luôn?"
"Cái gì, còn định phiền đến dì Tuyết?"
Tô Thiền theo thói quen nhíu mày, "Thôi đi, cha con đang bận, dạo này dự án đang gấp, nếu anh ấy đi rồi, mấy chục người trong đội nhìn ai?”
Tô gia đến giờ vẫn vậy, bất kể là sinh hoạt hay tâm lý, đều không coi mình là quý tộc.
Nếu có việc gì lớn thì còn nói, chứ chỉ là bữa cơm thì đâu đến mức để mấy chục người chờ.
"Ấy, Tiểu An, con đi rồi, nhà mình vẫn còn người xào rau đấy à?"
Tô cha giơ quạt mo lên che mắt, nheo mắt nhìn tầng năm nhà mình.
Sau lớp giấy dán cửa sổ có bóng người lấp lóe, hơi nước mơ hồ đang bị máy hút khói hút ra.
"Không phải ông nấu cơm sao, còn mời đầu bếp?"
"À, cái này nói dài dòng lắm, tóm lại, mau nhờ dì Tuyết đưa ông lên đây đi."
Cố An lúng túng gãi đầu, nhớ lời dặn của cậu, có chút không biết giải thích thế nào.
Cũng may Tô Thiền dường như phát hiện ra điều gì, ngây người đứng đó, nhờ vậy mà cậu mới có cơ hội gọi điện.
"“Alo, đì Tuyết ạ, phiền dì đến viện nghiên cứu tìm cha con, đưa ông ấy đến đây giúp con, đúng, đưa đến nhà, không, đưa xuống dưới lầu là được."
Vừa cúp máy, không gian bỗng nổi lên những gợn sóng lăn tăn.
Hư không nhấp nháy vài lần, con cự khuyển trắng như tuyết dẫn đầu xé rách không gian, người đàn ông mặc áo nghiên cứu vịn vào mép vết nứt bước ra theo sau.
"Cha, mẹ." Cố Sâm chào hỏi Tô cha Tô mẹ trước, lập tức nhìn sang Cố An, cau mày nói, "Con làm bữa cơm mà muốn cả tổ dự án nghiên cứu của cha phải bồi con chắc?"
"Cha, oan quá, đâu phải con đâu ạ."
Cố An rụt cổ lại, vô thức trốn sau lưng Tô Thiền, nhưng khi quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt rưng rưng của mẹ, hơi nước làm mờ mắt bà, nhưng không che được vẻ dịu dàng đột ngột lan tỏa.
"Tiểu Thiền?" Tô cha, Tô mẹ có chút ngẩn ra.
Con bé khỏe mạnh thế này, sao lại khóc?
Nhưng rất nhanh, sắc mặt hai vợ chồng khẽ biến, có chút không dám tin ngẩng đầu nhìn lên tầng năm.
Không biết từ lúc nào, nửa mảnh giấy dán cửa sổ đã được mở ra, để lộ hơn nửa thân người đang vẫy tay xuống dưới lầu.
Khuôn mặt quen thuộc, nụ cười ấm áp, cùng cảm giác thân tình ruột thịt.
"Con trai?"
"Thôi mà, hay là chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện?"
Vượt qua một nhà đang kích động nhận nhau, Tô Ma giục hâm nóng cơm canh.
Nhưng hiển nhiên, lúc này chẳng ai có tâm trạng ăn uống gì, tất cả đều vểnh tai, muốn nghe ông kể về sáu mươi năm qua ông đã đi đâu.
“Ngẩn người ra làm gì?" Tô Thiền đẩy Cố An, giọng vẫn còn nghẹn ngào, "Mau đi lấy rượu mơ ngâm của ông ngoại lên đây, cậu con ngày xưa cũng uống trộm không ít đấy."
"Vâng ạ."
Đối với trải nghiệm của người cậu truyền kỳ này, Cố An cũng kích động vô cùng.
Về phần cậu vội vàng như vậy, là đơn thuần hiếu kỳ câu chuyện Tô Ma sắp kể hay là ẩn chứa khát khao tìm tòi nghiên cứu đặc hữu của giáo viên lịch sử và nhân viên khảo cổ, thì không ai biết được.
Dù sao, tất cả những gì xảy ra với Tô Ma, đến giờ vẫn chưa có một đội ngũ hàng vạn người nào khảo sát được rõ ràng bất cứ điều gì.
"Được rồi, kỳ thật rất đơn giản, ta nói ra các ngươi cũng không tin, ta đi ngủ một giấc, sau đó không cẩn thận ngủ thăng tới bây giờ.”
"Không tin." Oreo đang nằm co quắp bên cạnh ghế sofa bỗng nói tiếng người, "Gấu xuẩn Ma Nhĩ Na ngủ đông tối đa cũng chỉ nửa năm, ông ngủ tận sáu mươi năm được chắc?"
"U, im miệng đi mi."
Oreo tu luyện đến Chân thần bước thứ ba, Thần linh nào nhìn thấy cũng phải tôn xưng một tiếng Tuyết di.
Nhưng không thể không nói, con Husky không biết nói vẫn đáng yêu hơn.
"Ban đầu ta chỉ định ngủ chừng mười ngày thôi, ai ngờ giữa chừng xảy ra chút ngoài ý muốn, nên mới ngủ thăng đến tận hôm nay."
"Ngoài ý muốn gì ạ?" Cố An ôm bình rượu mơ vội vã chạy tới, suýt nữa thì ngã, "Cậu ơi, kể đi, con thích nghe lắm!"
"Sao, các ngươi muốn thẩm vấn ta à?"
"Không, bọn con sợ cậu lại ngủ thêm mấy chục năm nữa." Tô Thiền lộ vẻ u oán, "Trước khi đi cậu đã nói với con là sẽ sớm trở về mà."
"À, thì tại ta gặp chút ngoài ý muốn mà?"
Tô Thần uy phong lẫm lẫm, về đến nhà, khó tránh khỏi vẫn thành "phạm nhân" bị thẩm vấn.
Vui vẻ nhấp một ngụm rượu mơ, Tô Ma hô một tiếng sảng khoái, dứt khoát theo "tâm nguyện" của người nhà, bịa một câu chuyện ra.
Chuyện dung hợp Thâm Uyên thành thú quá mức nguy hiểm, lại quá mức không thể tưởng tượng nổi, dù là nhìn khắp trụ vũ, cũng không có Thần linh nào tin.
Nhưng khi ông kể một câu chuyện mạo hiểm ở vực ngoại, một cốt truyện sáo rỗng mà tác giả văn học mạng nào cũng có thể kể ra mười cái, thì độ tin cậy của người nhà lập tức tăng vọt.
"Đại ca, anh nói đến chủ thần cấp cũng không làm gì được anh, vậy năm đại Hoàng tộc canh giữ bên ngoài tinh vực của chúng ta cũng là chủ thần, không biết anh có mấy phần chắc chắn?"
Cố Sâm hỏi dò, đối với người đại ca truyền kỳ của vợ mình, anh cũng có hứng thú không kém Cố An.
Câu nói ấy nói thế nào nhỉ?
Thiên hạ khoa học kỹ thuật, đều xuất phát từ Thiên Nguyên viện nghiên cứu.
Chỉ có các nhà nghiên cứu trong viện mới rõ, bọn họ làm, chẳng qua là gặm nhấm những vốn liếng Tô Ma để lại thôi.
So với nghiên cứu, so với sáng tạo cái mới, vị này chính là tổ sư gia khoa học kỹ thuật nhân loại đấy.
"Bọn họ à?”
Tô Ma đang uống đến hăng say, nhưng vừa nhắc đến ngũ đại Tổ Thần thì lại đặt chén rượu xuống.
Sự chú ý của cả nhà lập tức bị thu hút.
Ngay cả Oreo đang nằm một bên cũng đứng lên, vểnh tai.
"Cố An."
"Dạ?"
"Cháu học lịch sử nhiều, giúp ta nghĩ xem, lát nữa ta xử lý ngũ đại Tổ Thần thì nên nói gì cho uy vũ bá khí một chút."
"Hả?"
Cố An theo thói quen ngơ ngác, khó mà nắm bắt được cái tâm tư nhảy số của cậu mình.
Ngược lại là Tô Thiền hoàn hồn, nhếch miệng dịch lại, "Cậu con đây là hơn sáu mươi năm không có chỗ để khoe mẽ, sốt ruột lắm rồi."
"Không phải sao, còn chưa nhìn thấy ngũ đại Tổ Thần, đã bày đặt cho chúng ta xem trước rồi."
Hả?
Hình như có cái gì đó vỡ tan.