"Xin chào, cậu là Trần Thích đúng không? Tôi là thành viên tiểu đội 27 của quân Tu La, tên là Tố Na, mật danh 'Mạn Vũ'. Tôi đến đây là vì có người muốn gặp cậu..."
Người tới không hề vòng vo, nói thẳng mục đích của mình một cách rất rõ ràng.
Trần Thích nhìn người phụ nữ trước mắt, từ lời nói của đối phương mà tìm ra không ít manh mối. Mí mắt cậu hơi nhướng lên, trong đầu hiện ra một bóng hình vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Thành viên tiểu đội 27, cái danh xưng này khiến Trần Thích nhớ tới một người, một kẻ có chút liên quan đến cậu——
Đội trưởng tiểu đội 27, "Lưu Quang" Casstiel.
Vị cấp trên trực tiếp vốn có của Trần Thích này, trước khi cậu đặt chân đến sao Diêm Vương đã từng gặp mặt qua thiết bị liên lạc, chỉ là lần gặp đó, bầu không khí giữa hai người không mấy thân thiện.
Thậm chí, trong lòng Trần Thích còn có chút oán giận và phẫn nộ với Casstiel. Nếu thực sự chạm mặt, tin rằng tình hình cũng chẳng khá khẩm hơn lần liên lạc đó là bao.
Dĩ nhiên, nguyên nhân quan trọng hơn là thành phố số 27, vốn là đại bản doanh của Casstiel, sau một hồi biến cố đã vô hình trung thoát khỏi sự kiểm soát của hắn, và thấp thoáng in dấu ấn của Trần Thích.
Điểm này không nghi ngờ gì đã làm trầm trọng thêm mâu thuẫn giữa Trần Thích và Casstiel.
Điều thú vị là trong mắt Trần Thích, giữa cậu và Casstiel vốn không tồn tại mâu thuẫn gì không thể hóa giải. Thậm chí, với tư cách là thuộc hạ của Casstiel, hai bên đáng lẽ phải là mối quan hệ hợp tác cùng thúc đẩy lẫn nhau, nhưng ngay từ đầu, Casstiel đã thể hiện thái độ thù địch một cách rõ rệt!
Trần Thích đương nhiên không biết, sự thù địch của Casstiel chỉ vì tổng đội trưởng Hỏa La Lan Na đã nói hai câu, chạm đến lòng tự tôn của hắn mà thôi.
Tất nhiên, Casstiel chưa bao giờ để Trần Thích vào mắt. Trong mắt hắn, kẻ miễn cưỡng được coi là đối thủ ở giai đoạn này, e rằng chỉ có mấy tên đội trưởng không cùng phe cánh mà thôi.
Đối với Trần Thích, Casstiel chỉ đơn giản coi cậu là một thuộc hạ không nghe lời, một tên tép riu, một công cụ mà kẻ địch muốn dùng để tấn công mình. Một vai diễn như vậy không đáng để hắn dành sự chú ý.
Những điều này Trần Thích đương nhiên không nghĩ tới, bởi vì ai cũng sẽ vô thức coi trọng bản thân mình, đây là một điểm mù trong tư duy.
Nhưng điểm mù này không ảnh hưởng đến phán đoán hiện tại của Trần Thích. Cậu rất dễ dàng đoán ra người mà người phụ nữ trước mắt muốn mình đến gặp là ai.
Ngoài Casstiel ra, không còn ai khác.
Sau khi đi đến kết luận này, Trần Thích bắt đầu đánh giá người phụ nữ trước mắt.
Tố Na, mật danh "Mạn Vũ", một trong những thành viên của tiểu đội 27.
Cái tên này, cậu từng nghe thấy khi còn ở thành phố 27.
Lúc này, toàn thân Tố Na được bao bọc bởi một bộ đồ tác chiến bó sát màu tím nhạt, làm nổi bật những đường cong quyến rũ. Tuy nhiên, mấy khẩu súng và vũ khí buộc bên hông cùng đùi cô đủ để xua tan hoàn toàn những ý nghĩ lệch lạc của bất kỳ ai.
Từ cánh tay để trần lộ ra ngoài, cảm giác săn chắc, đầy sức mạnh không ngừng tỏa ra, nhắc nhở Trần Thích rằng bên trong đôi cánh tay hơi ngả màu lúa mạch này ẩn chứa một sức mạnh phi thường.
Trông có vẻ bình thường, nhưng khi bộc phát sẽ rất đáng sợ.
Loại cảm giác này, thông thường chỉ khi chân khí tu luyện đến một trình độ nhất định mới có thể làm được.
"Người phụ nữ này nếu chỉ xét về tu vi chân khí, rất có thể còn trên cả mình!" Rất nhanh, Trần Thích đã đi đến kết luận này. Nếu tu vi chân khí của cậu hiện tại là giai đoạn Khí Toàn, thì tu vi của người phụ nữ trước mắt rất có thể là giai đoạn Khí Chủng ở tầng cao hơn!
Người như vậy mà chỉ là một thuộc hạ, có thể thấy tu vi của Casstiel đáng kinh ngạc đến mức nào. Nhớ lại khuôn mặt trẻ tuổi, tuấn tú của Casstiel trong cửa sổ liên lạc, Trần Thích không khỏi thừa nhận trong lòng rằng, ở độ tuổi này mà có được tu vi như vậy, lại đạt được địa vị không tầm thường, kẻ này quả xứng danh nhân kiệt.
Tất nhiên, Trần Thích sẽ không vì thế mà sợ hãi Casstiel. Tuy tu vi chân khí tạm thời thua kém, nhưng nếu tính cả tố chất cơ thể, cùng với sự gia tăng của tinh thần lực, thậm chí là năng lực linh văn, Trần Thích tự tin tuyệt đối không hề yếu hơn đối phương!
Thậm chí, cậu lờ mờ cảm thấy mình có thể giành chiến thắng!
Vector chi lực mới nắm giữ, cùng với hai phương thức bộc phát mới có được sau khi con mắt phân tích kết nối với mạng lưới tinh thần, những quân bài tẩy này một khi kết hợp lại sẽ bộc phát ra sức mạnh kinh người!
Chính vì có suy nghĩ đó trong lòng, Trần Thích khi đối mặt với thuộc hạ của Casstiel không hề cảm thấy áp lực, cũng không thấy mình sẽ gặp phải bất trắc gì, tâm trí vô cùng thản nhiên.
Đây chính là cái mà người ta thường gọi là "có nội lực".
Biểu hiện ra ngoài là một thái độ không kiêu ngạo cũng không tự ti.
Cảm giác này khi lọt vào sự cảm nhận của Tố Na, lại khiến cô cảm thấy cậu đầy tự tin và khó lường——
Trong khi Trần Thích đang đánh giá cô, Tố Na cũng đang đánh giá Trần Thích.
Không có sự lúng túng như những tân binh hay binh lính bình thường khi gặp cô, Trần Thích mang lại cho Tố Na một cảm giác khá kỳ lạ. Trông có vẻ bình thường, nhưng thần thái lại lộ ra sự tự tin vào bản thân.
Tất nhiên, con mèo đen trên vai Trần Thích để lại ấn tượng sâu sắc cho cô, cũng thu hút sự chú ý của cô rất lớn.
"Thật là một tên nhóc kỳ lạ. Xem ra những lời đồn đại về cậu ta không phải là không có căn cứ, hẳn là một mầm mống chiến binh không tồi. Nếu làm đồng đội thì cũng là một lựa chọn tốt, chỉ tiếc là đã chọc giận đội trưởng, lần này..."
Thở dài trong lòng, cô lại tuyên bố mục đích của mình: "Đội trưởng Lưu Quang của chúng tôi sau khi biết cậu đã đến, lúc trở về thành liền phái tôi đến đón cậu đi gặp anh ấy."
Câu nói này cũng kéo tâm trí Trần Thích ra khỏi sự quan sát và trầm tư. Ngay sau đó...
"Ồ? Đội trưởng Lưu Quang gọi tôi qua, không biết có chuyện gì?" Cậu lên tiếng hỏi, "Tôi mới vừa đến đây, rất nhiều chuyện còn chưa hiểu rõ, chưa xử lý, việc cần chuẩn bị còn rất nhiều. Cũng không biết khi nào cấp trên mới phân bổ phiên chế, nếu không có việc gì quá cấp bách, e là tạm thời tôi chưa có thời gian đi gặp đội trưởng Lưu Quang."
Tố Na nghe vậy thì sững sờ, sau đó nhớ lại, Trần Thích này tuy vốn được phân vào tiểu đội 27 của Casstiel, nhưng lần này do tai nạn, tân binh thương vong hơn một nửa, tổng đội trưởng Hỏa La Lan Na đã hạ lệnh sắp xếp lại tân binh, vậy thì quan hệ thuộc hạ trước đó đương nhiên coi như vô hiệu.
Về điểm này, không phải Tố Na hay quên, mà là trong khái niệm của cô, một đội trưởng muốn triệu kiến một tân binh, chuyện này thực ra rất dễ dàng, chẳng lẽ tân binh còn có thể từ chối? Còn có thể hỏi lý do?
Chỉ cần tuân lệnh đi gặp là được!
Đâu cần phải thắc mắc?
Nhưng Trần Thích đã hỏi.
Thực ra chuyện này cũng có thể hiểu được. Tuy trong quy tắc quân đội có một điều khoản quan trọng là cấp dưới phục tùng cấp trên, nhưng điều này không phải lúc nào cũng áp dụng. Thông thường là phục tùng trong nhiệm vụ, trong công vụ. Nếu không, chẳng lẽ cấp trên ra lệnh cho cấp dưới về nhà giết cả nhà mình, cấp dưới cũng phải phục tùng sao?
Mà hiện tại, Trần Thích vừa mới đến căn cứ quân Tu La với thân phận tân binh, còn chưa nhận được sự phân bổ thực tế từ cấp cao quân Tu La, thì đương nhiên không có quan hệ thuộc hạ trực tiếp với Casstiel.
Phải biết rằng, vượt cấp chỉ huy, trong rất nhiều trường hợp, là điều cấm kỵ!
Sau một thoáng sững sờ, Tố Na nhanh chóng phản ứng lại. Cô nhìn sâu vào Trần Thích một cái rồi nói: "Đội trưởng Lưu Quang vẫn luôn rất quan tâm đến cậu, bây giờ nghe tin cậu đến, về lý về tình cậu đều nên đi bái kiến một chút chứ?"
Lời nói này của cô nghe như đang thương lượng, nhưng ý đe dọa ẩn ý bên trong đã lộ rõ.
"Thì ra là vậy, vậy xin hãy dẫn đường." Trần Thích nghe vậy không chút do dự nói.
Lần này, đến lượt Tố Na sững sờ.
Khác với suy nghĩ trong lòng, vốn tưởng rằng Trần Thích sẽ viện cớ thoái thác, không ngờ đối phương lại đồng ý ngay lập tức.
"Chẳng lẽ chỉ vì hai câu ám chỉ, đe dọa đơn giản của mình mà Trần Thích đã cảm thấy sợ hãi, nên mới trực tiếp đồng ý?"
Tố Na thầm đoán, không khỏi có chút khinh thường Trần Thích. Hình tượng khó lường vốn được xây dựng trong lòng cô phút chốc sụp đổ, nhưng điều này không hề biểu hiện ra trên mặt cô.
Mỉm cười nhẹ, Tố Na giơ tay làm động tác mời, sau đó dẫn Trần Thích rời khỏi tòa nhà này.
Cô lái một chiếc xe bay quân sự đến.
Trần Thích ngồi vững vàng ở ghế trước, cảm nhận lớp đệm hơi cứng dưới thân, trong lòng thoáng qua vài suy nghĩ.
Khác với các phương tiện dân dụng theo đuổi sự thoải mái, thiết bị cơ khí quân sự theo đuổi sự đơn giản, thực dụng, và sẽ tận dụng vật liệu trên máy móc đến mức tối đa. Điểm này có thể thấy rõ từ cơ giáp.
"Cô vừa từ chiến trường trở về, đội trưởng Lưu Quang đã phái cô đến sao?"
Trong lúc xe di chuyển, Trần Thích đột nhiên lên tiếng hỏi.
"Ơ? Sao cậu biết?" Tố Na tỏ vẻ ngạc nhiên.
"Ừm, đoán thôi, vì trước đó có người nói với tôi rằng các chiến binh quân Tu La đều đang chiến đấu ngoài thành." Trần Thích trả lời.
"Ồ, ra là vậy." Tố Na thản nhiên gật đầu.
Trần Thích nhìn ra đối phương không muốn trò chuyện gì với mình, nên rất biết điều mà ngậm miệng.
Chiếc xe lao đi vun vút, rất nhanh đã đến trước một tòa nhà trông có vẻ thấp bé. Tiếp đó, Tố Na hạ cửa sổ xe, lấy từ trong tay ra một tấm thẻ, quẹt qua lối vào tòa nhà.
"Tít! Nhận diện danh tính, khớp!"
Cạch!
Một âm thanh điện tử vang lên, cánh cửa vốn đóng chặt phía trước từ từ mở ra, lộ ra một cái hang lớn. Bên trong hang là một lối đi rộng rãi, tường, trần và sàn đều làm bằng kim loại, nhìn từ góc độ kéo dài, hẳn là dẫn xuống dưới lòng đất.
"Dưới này chính là nơi tọa lạc của căn cứ quân Tu La."
Để ý thấy ánh mắt của Trần Thích, Tố Na hiếm khi chủ động lên tiếng giới thiệu. Sau đó chiếc xe khởi động lại, đi vào từ cửa lối đi, trong tiếng động cơ gầm rú, biến mất vào sâu trong lối đi.
Bịch!
Trong tiếng động trầm đục, cánh cửa ở lối vào từ từ đóng lại.