Tinh Phong Truyền Thuyết

Lượt đọc: 8810 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255
Tiến »
Chương 19
hội đấu giá (phần 1).

❊ ❊ ❊

- Thiếu gia, các gian phòng trong Tinh Phong trang viên đều đã thu dọn sạch sẽ, có thể vào ở được rồi.

Vương ca đi đến gian phòng của ta, bước nhanh đến bên cạnh ta, cung kính nói.

Ta gấp quyển Kim Cương kinh lại, ngẩng đầu nhìn Vương ca. Ánh sáng ban mai xuyên qua song cửa chiếu vào khiến ta cảm thấy cả người ấm áp, nhưng tâm tình ta lại không hề tốt, trong lòng hơi khẩn trương. Ta nhìn Vương ca hỏi:

- Vương ca, thư của Trương đại thúc đã gửi đi chưa?

- Thiếu gia, hôm qua Trương đại thúc vừa từ mật thất trở về đã lập tức viết thư, hiện giờ đã gửi đi chừng hơn một canh giờ rồi.

Vương ca giải thích với ta.

- Huynh đã đi nói chuyện với Phách Mại Hành kinh thành chưa, chuyện chúng ta muốn đấu giá Huyết Phượng ấy?

Ta hỏi hết những chuyện đang nghĩ trong lòng. Những chuyện này ta không thể tự mình đi làm, trong lòng vẫn luôn không an tâm, bởi vì ta mong sớm thành công.

- Thiếu gia, tôi đã nói rồi, trước ngày mai sẽ đưa Huyết Phượng đến là được. Thiếu gia, tôi phát hiện hôm nay tâm thần của thiếu gia không ổn. Chuyện thành lập thế gia không thể một sớm một chiều thành công ngay được. Thiếu gia hiện giờ còn nhỏ, không cần phải gấp. Huống hồ không phải thiếu gia trường sinh bất lão sao? Vậy tại sao lại phải vội vàng?

Vương ca là người ngoài cuộc nên tỉnh táo, nhìn qua đã thấy được tâm bệnh của ta.

- Vương ca, chuyện này ta cũng biết, có điều ta thật sự muốn sớm chứng minh cho thế nhân biết năng lực của mình. Về sau ta sẽ chú ý những chuyện này, huynh không cần lo lắng!

Ta nói với Vương ca. Nói thật, trong lòng ta vẫn rất cảm kích sự quan tâm của huynh ấy đối với ta.

- Vương ca, hôm nay sau khi đưa Huyết Phượng đi, ngày mai đã là đêm giao thừa, cũng là ngày Phách Mại Hành kinh thành mỗi năm đấu giá một lần. Chúng ta nhất định phải biểu hiện thật tốt tại hội đấu giá ngày mai, để mọi người đều biết tiệm ngọc khí của chúng ta chuẩn bị khai trương. Ai, Vương ca, huynh nói tiệm ngọc khí của chúng ta gọi là gì cho tốt?

Ta hỏi Vương ca vấn đề vừa mới phát hiện ra, đến lúc này ta vẫn chưa đặt tên cho tiệm ngọc khí của mình.

- Thiếu gia, bảo vật trấn tiệm của chúng ta không phải là Long Đằng sao, vậy tiệm ngọc khí của chúng ta cứ gọi là tiệm ngọc khí Long Đằngđi.

Vương ca nghĩ một lúc rồi nói.

Ta đứng lên khỏi chỗ, đi qua đi lại một lúc trong thư phòng của mình. Nghĩ đi nghĩ lại, thấy rằng cái tên này cũng không tệ, không có chỗ nào không tốt, còn có thể khiến người ta liên tưởng đến vô hạ ngọc khí Long Đằng.

- Được, cứ theo Vương ca nói, tiệm ngọc khí này sẽ gọi là tiệm ngọc khí Long Đằng. Huynh nên mời đại sư chế tạo biển hiệu tốt nhất kinh thành, biển hiệu này phải làm thật tốt, nó là bộ mặt của cửa hiệu, nhất định không thể xảy ra sơ xuất nào.

Ta nhìn Vương ca nghiêm túc nói.

- Vâng, thiếu gia, ngài cứ yên tâm. Chúng ta chỉ mới chuẩn bị khai trương, còn đến mấy ngày nữa. Chuyện này nhất định phải làm thật tuyệt hảo, chắc chắn sẽ khiến thiếu gia hài lòng. Thiếu gia, thật ra trong mắt tôi, bản thân thiếu gia tràn ngập một loại khí chất khác biệt so với mọi người, lại có bản lĩnh kinh thiên động địa, thiếu gia còn lo lắng gì nữa?

Vương ca khuyên nhủ ta.

Đúng vậy, võ công của Trương Tinh Phong ta tuyệt đối vượt bậc thiên hạ. Luận về kinh nghiệm, ta dám nói cả thế giới này không có mấy người hơn được ta. Hơn nữa hiện giờ ta có một đám huynh đệ thân nhân trung thành. Ta còn lo lắng gì nữa, chẳng lẽ ta lại không nên trân trọng cuộc sống tốt đẹp hiện nay?

Ta mỉm cười, phát giác tâm tình của mình rất nhẹ nhàng, nhìn Vương ca cũng thấy huynh ấy tuấn tú hơn nhiều, chẳng trách Vũ tỷ lại thích huynh ấy. Hôm nay ta làm sao vậy, nghĩ đến chuyện này lại không nhịn được phì cười.

- Thiếu gia, thiếu gia cười gì vậy, trên mặt tôi có gì bất thường sao?

Vương ca tỏ vẻ lúng túng.

- Không có gì, chỉ là ta mới phát hiện huynh thật tuấn tú.

Ta bước ra khỏi thư phòng, để lại câu nói đó. Trong phòng chỉ còn lại Vương ca đứng đó chẳng hiểu gì cả.

Ta ra khỏi cửa phòng, bước đến hồ nhân tạo trước cửa, nước hồ yên tĩnh phản chiếu ánh nắng mùa đông lan tỏa khắp trang viên. Ta hít một hơi dài không khí trong lành bên cạnh hồ, cảm thấy rất thoải mái. Vì sao không hưởng thụ những ngày tuyệt hảo này, cứ phải một mình phiền não. Ta chợt phát hiện lúc trước mình thật ngu ngốc.

……

- Thiếu gia, một lát nữa hội đấu giá sẽ cử hành.

Vương ca bước đến bên bờ hồ nói với ta. Nhìn thiếu gia nằm trên ghế trúc nhìn mặt trời xuống núi, Vương ca rất cao hứng. Thiếu gia vốn tiêu dao tự tại đã trở về rồi.

- Ha, hội đấu giá sắp khai mạc, hôm nay phải cẩn thận một chút. Huyết Phượng này không phải là một bảo vật bình thường, sau khi đấu giá xong, chúng ta mang theo trên người một khoản tiền lớn, nhất định sẽ khiến một số kẻ chú ý. Mặc dù Phách Mại Hành sẽ đưa chúng ta về đến trang viên, nhưng ta không nghĩ sau đó sẽ không có người đến trang viên của chúng ta cướp đoạt.

Ta suy nghĩ một chút, nói với Vương ca.

- Vấn đề này đúng là khó giải quyết. Chúng ta không thể ngăn cản bọn chúng đến trộm cướp, chân ở trên người bọn chúng, trừ khi bọn chúng không biết chúng ta ở đâu, nhưng chuyện này không có khả năng. Rốt cuộc làm sao giải quyết đây.

Vương ca nhất thời không nghĩ ra phương pháp tốt nào.

Ta cười cười, nói:

- Ta có biện pháp, còn là biện pháp tốt nhất tiện lợi nhất.

Ta ý chìm vào đan điền, chân nguyên lực lập tức bắt đầu thay đổi tướng mạo, mày kiếm, mũi ưng, khóe môi lạnh lẽo, cặp môi hơi dày, một vị ca ca anh tuấn vẻ mặt lãnh khốc cao khoảng một mét tám lại xuất thế.

- Thiếu gia, ý thiếu gia là tự mình ra tay chấn nhiếp đám người đó?

Vương ca vừa nhìn thấy hình dạng của ta, đã hiểu ta muốn làm gì.

- Thông minh. Hôm nay ta sẽ dùng dung mạo này xuất hiện tại hội đấu giá, thuận tiện giáo huấn mấy tên không hiểu quy củ.

Ta cười cười, sự tình này cũng thật thú vị. Có ta ra tay, còn không phải mọi chuyện thuận lợi sao.

- Thiếu gia ra tay, chuyện này không cần lo lắng nữa. Thiếu gia, bây giờ nên đi thôi!

Vương ca lo lắng ta quên mất thời gian, lập tức nhắc nhở ta tối nay có chuyện rất quan trọng.

- Được, chúng ta đi. Ai, Vương ca, không gọi bọn Lang Phong sao?

Ta đứng dậy, bước tới mấy bước, chợt quay đầu nhìn Vương ca hỏi.

- Thiếu gia, không cần, đi nhanh thôi, bọn họ đã sớm đi trước du ngoạn rồi. Đêm nay là đêm giao thừa, kinh thành rất náo nhiệt.

Vương ca vừa nói vừa kéo ta ra ngoài, chỉ lưu lại nha hoàn bên cạnh hầu hạ ta là Hạ Thủy đang trợn tròn mắt. Trang viên này không phân chủ tớ sao, quản gia lại đối xử với trang chủ như thế.

Lúc đầu khi Hạ Thủy đến đây, vì để sau này thuận tiện, ta đã nói với cô ấy ta là một vị tiên nhân, cô ấy còn không tin. Sau đó ta biến thành hình dạng Kiếm Thần Toái Vũ, cô ấy liền ngây ngốc, sau khi tỉnh lại liền gọi ta là “tiên nhân tiểu lão gia”. Cuối cùng dưới mệnh lệnh của “tiên nhân” ta, chỉ còn gọi ta là “tiểu lão gia”.

……

Oa, cảnh tối nay thật đẹp, đầy đường toàn những người mặc y phục sặc sỡ, ở cùng với người nhà mình hoặc tình nhân, còn có rất nhiều người bán hàng rong nhân cơ hội cố gắng mời chào. Người đông ngìn nghịt, đúng là tráng lệ. Thành Tô Châu mặc dù cũng là một thành lớn nổi danh, nhưng quang cảnh đêm giao thừa còn có khoảng cách rất lớn so với kinh thành. Ai, lúc này chắc toàn thế gia đang cùng nhau vui vẻ dự tiệc tất niên, hôm nay phụ thân có uống thỏa thuê giống trước đây không? Mẫu thân hiện tại có khỏe không?

oOo

- Lão gia, hiện giờ đã đến lúc cả nhà tụ hội, mọi người đã đến rồi.

Trương Tổng quản nhìn gia chủ Trương thị thế gia quyền thế ngập trời nằm trên ghế thái sư trước mặt, lúc này sắc mặt trắng bệch, trong lòng thở dài một tiếng. Từ sau khi tam công tử bỏ đi, lão gia chưa từng có một ngày vui vẻ.

- À, hiện tại tiểu tam thế nào rồi?

Trương Thiên Đức đột nhiên mở mắt, hỏi Trương tổng quản.

- Lão gia, tam công tử rất vẻ vang. Khi bọn họ gặp Bình Đỉnh Sơn Lý Tứ, còn lấy toàn bộ gia sản của Lý Tứ mang theo hết. Hiện giờ đã mua một trang viên ở kinh thành, là vương phủ của Văn vương gia để lại.

Trương Tổng quản lập tức trả lời, tin tức này hẳn là có thể khiến lão gia cao hứng một chút.

- À, Bình Đỉnh Sơn Lý Tứ, gã này nghe nói có một lần cướp được Huyết Phượng, sau đó còn cố ý giết chết một tên thủ hạ, bảo thủ hạ của hắn trộm mất bảo bối, chuyện đó cuối cùng bị hắn che dấu trở thành quá khứ. Gã này rất xảo trá, nhất là chuyện giả heo ăn hổ. Tiểu tam lại có thể qua được cửa ải của gã, còn cướp lại Lý Tứ, không tệ, không tệ. Như vậy ta yên tâm rồi.

Trương Thiên Đức lộ ra nụ cười hiếm thấy.

- Lão Trương, hiện giờ tam phu nhân thế nào rồi.

Trương Thiên Đức đột nhiên hỏi Trương tổng quản.

- Hiện giờ tam phu nhân vẫn ở trong phòng riêng. Từ lâu tam phu nhân đã không tham gia hoạt động của gia tộc, hôm nay có lẽ cũng không đến. À, lão gia, chuyện khi nãy của tam công tử còn chưa nói với tam phu nhân. Hiện giờ tôi sẽ đến nói cho phu nhân, sau khi tam phu nhân biết được nhất định sẽ rất cao hứng.

Trương tổng quản lập tức muốn xoay người đi đến chỗ tam phu nhân.

- Chuyện này cứ để ta, ta còn muốn cùng nàng đi đến đại sảnh tham gia tụ hội.

Trương Thiên Đức đứng bật dậy, chạy nhanh đến phòng của tam phu nhân.

- Lão gia, chạy chậm một chút, cẩn thận dưới chân!

Trương tổng quản phía sau vừa chạy vừa lớn tiếng hô hoán …

oOo

- Thiếu gia, chỗ ngồi của chúng ta ở trên lầu, gian phòng phía nam, phía trên có số hiệu 251.

Vương ca đứng bên cạnh ta nói. Ta nhìn dưới lầu chỗ ngồi bất tận, không khỏi lạnh người. May mắn chỗ ngồi của chúng ta ở trên lầu, nếu không…

- Được, được, chúng ta đi nhanh lên, đi nhanh lên!

Ta nhìn thấy ở đây đầy người chen chúc không chịu nổi, liền thi triển chân nguyên lực hộ thể, nhanh chóng lướt tới mục tiêu của ta.

Vương ca nhìn thấy thân ảnh ta nhanh chóng biến mất, cười khổ một tiếng, không ngờ lại có người dùng tuyệt thế võ công vào việc này. Quên đi, nếu bản thân đi lên giống người bình thường, e rằng cái mạng nhỏ cũng không còn. Nghĩ xong cũng lập tức thi triển võ công lướt lên phía trên.

Ta vừa mở cửa phòng, một hương vị hoa hồng tràn vào mũi. Nhìn bên trong quả thật không tệ, cũng rất thông thoáng, ta liền đi vào.

- Sư phụ, người đến rồi, chúng tôi đã ở đây chờ sư phụ rất lâu. Mời sư phụ, đây là vị trí tốt nhất đồ nhi chuẩn bị cho sư phụ đó!

Lý Đại vừa nhìn thấy ta, lập tức đứng bật dậy khỏi chỗ, ân cần mời mọc ta.

Ta cũng không từ chối, rất thản nhiên bước đến chỗ ngồi đối diện với cửa sổ nhìn ra hiện trường đấu giá bên ngoài. Ta nhìn Lý Đại vẻ mặt tươi cười, gật gật đầu tỏ vẻ tán dương rồi ngồi xuống.

Lý Đại nhìn sang chỗ ngồi bên cạnh, đẩy Lý Nhị vốn ngồi ở chỗ đó sang một bên. Chỉ nghe Lý Nhị kêu ca mấy tiếng rồi không phản ứng nữa, xem ra Lý Đại vẫn rất có phong phạm lão đại.

Tiện tay cầm chung trà trên bàn lên, chợt nghe thấy tiếng cửa mở, ta quay đầu nhìn, trông thấy Vương ca vốn cùng đến với ta. Ta đặt chung trà xuống bàn lại, nhìn Vương ca nói:

- Vương ca, huynh thật sự suy nghĩ chu toàn, cả phòng khách quý của chúng ta cũng chuẩn bị tốt. Thật sự cảm tạ huynh!

Những người xung quanh chợt nghĩ đến cảnh tượng biển người đông nghẹt bên dưới, đều nhìn Vương ca lộ vẻ cảm kích, trên mặt Vũ tỷ càng tỏa ra sắc đỏ.

- Thiếu gia, ngài đừng cười ta. Trước đây ta chưa từng đến chỗ này, chỉ vì Huyết Phượng của chúng ta thật sự quá quý giá, cho nên người phụ trách ở đây đặc biệt dành cho chúng ta phòng khách quý này.

Vẻ mặt Vương ca hổ thẹn nói.

- Sư phụ, hội đấu giá đã bắt đầu rồi.

Giọng nói Lý Đại vang lên bên tai.

Chúng ta đều quay đầu sang nhìn, nhìn chủ đề hôm nay, hội đấu giá hàng năm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255
Tiến »