Tinh Không Chi Dực

Lượt đọc: 4781 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346
Tiến »
Chương 197
kiếp nạn của trân châu cảng (9).

❊ ❊ ❊

Nhưng muốn rút khỏi căn cứ một cách an toàn cũng không phải là chuyện dễ dàng gì, dùng các tàu cứu hộ ở cảng hoặc các tàu còn chưa rời bên là chuyện trong mơ vì toàn bộ khu cảng đều đã chìm ngập trong bão lửa, những nơi chưa bị hủy diệt vẫn may mắn còn lại mấy con tàu, bất luận là tàu chiến đấu hay dân dụng, vận tải, đều không thể xuyên qua đường phóng để rời khỏi đây nữa, những mảnh vụn kim loại cùng đá rơi xuống do sóng xung kích đã biến những lối ra đó thành ngõ cụt.

Thậm chí đại bộ phận những hành lang để phóng chiến đấu cơ ra cũng đã bị sập hoàn toàn, căn cứ Trân Châu Cảng trên thực tế đã bị cắt rời khỏi môi trường bên ngoài, nếu muốn dùng tàu rút lui, chỉ có thể lợi dụng một số ít những hành lang dùng cho chiến đấu cơ xuất kích còn lại, nhưng, ở đó nhiều nhất cũng chỉ có thể dùng tàu cứu hộ hoặc các tàu có kích thước không lớn hơn chiến đấu cơ, tàu bình thưởng chắc chắn không thể tiến vào nơi đó, đối với những người đang muốn rút ra khỏi căn cứ mà nói, như thế chẳng khác nào muối bỏ biển, hơn nữa ở bên ngoại, cũng không có đủ tàu chiến có thể cứu viện cho các tàu thoát ra, lại càng không dùng chúng để ứng phó với quân địch sắp đến.

Cách chạy trốn duy nhất, là dùng hệ thống khoang cứu sinh được bố trí khắp căn cứ, mặc dù một bộ phận đã bị phá hủy trong vụ nổ, số khác bị hư hại hoặc vùi lấp do sóng xung kích, nhưng vẫn còn lại không ít các khoang tốt, thậm chí còn có thể thỏa mãn số người sống sót, chỉ cần bọn họ có thể đến đúng nơi đúng lúc.

Những người lính người đầy mồ hôi, khói bụi và máu, thất tha thất thểu chạy về nơi gần nhất có khoang cứu sinh. Ở bên cạnh họ, không ngừng có người gục xuống, vì hít phải khói độc hoặc bị các vật thể rơi xuống đập trúng, có đôi người chạy đến nâng đỡ đồng đội, nhưng rồi bọn họ cũng phải nhanh chóng ngừng sự nỗ lực đó lại, thời gian là sinh mệnh, những lời này bây giờ mới thấm thía, dừng lại, chậm lại cũng đồng nghĩa với tử vong. Rất nhiều người chỉ có thể ôm lấy sự áy náy và tự trách, thống khổ bước qua đồng đội, đóng lại cánh cửa khoang cứu nạn......

Trên quảng trường trung tâm, lúc này đã đầy những vệt nứt ngang dọc trên mặt đất.

" Tư lệnh, thời gian không nhiều lắm, đi nhanh đi, chúng ta sẽ nhanh chóng tới vị trí khoang cứu nạn ở trước mặt thôi. nơi đó còn có hai khoang trống, đủ để cho toàn bộ chúng ta." Sĩ quan phụ tá lo lắng thúc giục vị tư lệnh, nhưng đang trên đường đi, đột nhiên ông ngừng lại.

Vị tư lệnh không trả lời, ông chậm rãi ngồi xuống, dùng sức nhấc lên một khối kim loại, nhìn xem bên dưới là gì, rồi lại ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ngập vẻ bất đắc dĩ, thống khổ và bi ai.

Bên dưới tấm kim loại là ba cái chữ to ‘nhất định không’, vốn chúng nằm ở trên tường, ở ngay trên vị chí bắt mắt nhất của quảng trường.

Sĩ quan phụ tá cùng những người khác nhìn theo ánh mắt của ông. Bọn họ cũng im lặng chìm trong sự ngao ngán.

‘Trận tập kích bất ngờ Trân Châu Cảng, nhất định không tái diễn”, khẩu hiệu này vốn đặt ở quảng trường trung tâm căn cứ, Dùng để nhắc nhở mọi người, nay bị sóng chấn động đánh rơi ba chữ xuống, câu khẩu hiệu chỉ còn là “Trận tập kích bất ngờ Trân Châu Cảng, tái diễn’, điều này đối với vị tư lệnh bại trận mà nói, giống như câu kết của một vở hài kịch, đầy hài hước mà cũng đầy chua cay.

" Các bạn đi đi, tôi ở lại." Đứng ngây người một chút, vị tư lệnh rốt cục hạ quyết tâm.

" Tư lệnh......" Sĩ quan phụ tá giật mình nói.

"Không cần nói nữa, tôi đã ở Trân Châu Cảng một thời gian rất dài, ta đã già, chết ở nơi khác, không bằng gửi thân lại đây, đi nốt những bước cuối cùng với nó đi." Ông trầm trọng nói, ông thừa hiểu, dù sống sót ông cũng không thể tránh được sự trừng phạt nghiêm khắc, cho dù có gặp may, tránh được quân pháp, nhưng tướng thua hắn, ông còn có thể gì đây? Không bằng bây giờ, ở lại cùng căn cứ cho trọn tình, thêm chút hào quang cho nó...

"........" Sĩ quan phụ tá không nói nữa, anh ta biết tư lệnh đã quyết tâm thì rất khó thuyết phục ông đổi ý, anh ta âm thầm đưa mắt cho những người, chuẩn bị dùng sức đưa ông đi.

" Đừng có đến đây." Tư lệnh Đức Hoài Đặc bước mạnh về sau mấy bước, thuận tay rút khẩu súng bên người, chĩa vào những người chuẩn bị tiến lên.

Mọi người ngừng lại, ai cũng không dám tiến lên, tuy rằng biết tư lệnh chỉ dọa là chính, nhưng lúc này, không ai dám hoàn toàn cam đoan ông ấy sẽ không nổ súng.

" Tư lệnh, điều này hoàn toàn không có ý nghĩa gì ả." Sĩ quan phụ tá sốt ruột gọi to.

"Đúng là không có ý nghĩa gì." Vị tư lệnh cười khổ," Nhưng, đây là quyết định của tôi, nếu các bạn còn cho rằng tôi là tư lệnh của các bạn, xin hãy phục tùng quyết định của tôi, quyết định cuối cùng trong đời tôi."

"......."

" Đi nhanh đi, các bạn không có bao nhiêu thời gian," Ông dùng giọng ôn hòa nói," Các ngươi còn trẻ, không nhất thiết phải đem bản thân và tương lai đi theo tôi."

Đám người im lặng một lát, cùng lui về phía sau một bước, đưa tay chào.

" Tư lệnh, giữ gìn sức khỏe."

" Đi an toàn nhé." Vị tư lệnh cũng đưa bàn tay run run lên đáp lễ.......

Mọi người đã đi hết, trung tướng Đức Hoài Đặc lặng lẽ tìm một cái ghế dựa sạch sẽ để ngồi xuống, nơi này vốn có rất nhiều những chiếc ghế như vậy, nhưng đáng tiếc là, hiện tại muốn tìm một cái còn nguyên vẹn và sạch sẽ cũng chẳng dễ dàng.

Ông nhắm hai mắt lại, mấy chục năm trong quân đội giống như một khúc phim chạy qua trong đầu ông, xung quanh là tiếng nổ, tiếng ngọn lửa phần phật, còn có những tiếng kêu la rên rỉ không biết từ đâu vọng lại..... Khi những giây cuối cùng của cuộc đời đã kề bên, ông lại cảm thấy bản thân thực bình thản, cũng thực yên tĩnh.

Ông bỗng nhiên nghĩ tới quân phản loạn, toàn bộ kế hoạch liều lĩnh mà kín đáo, thật khiến người ta khâm phục, không biết ai là người nghĩ ra nó nhỉ?

Từ giữa quảng trường, một cột lửa cao ngất bùng lên, trong khoảnh khắc bao chùm cả quảng trường.......

-------------------------------------------------------

"Oa……, thật đúng là hoành tráng a. Toàn thân nó đều ở phun lửa." Robert Parnell kinh ngạc thốt lên, những người khác cũng không chú ý đến lệnh cấm nói chuyện phiếm trên chiến trường, ai cũng tranh nhau nghị luận đều.

Hai trăm chiếc Tia Chớp tạo thành thê đội công kích đầu tiên đã tiếp cận căn cứ Trân Châu Cảng, toàn bộ căn cứ hiện lên trong mắt họ.

Thụy Sâm không để ý đến những lời nghị luận đó, ánh mắt anh tập trung vào màn hình rada, sau khi tất cả chiến đấu cơ vứt hết mô hình cùng thiết bị giả tín hiệu ở đuôi, anh chi huy cả đơn vị bằng tốc độ nhanh nhất tới đây. Do tốc độ của Tỏa Nhãn không thể theo kịp Tia Chớp nên những chiếc Tỏa Nhãn gần nhất cũng còn cách quá xa, tạm thời chỉ có thể dựa vào rada trên chiến đấu cơ.

Trân Châu Cảng, Thụy Sâm dám khẳng định, tuyệt đối là vô phương cứu chữa, từ vô số các đường thoát hiểm, những khoang cứu nạn đang nhanh chóng rời xa căn cứ, điều đó cũng chứng minh căn cứ đã tuyên bố mệnh lệnh rút lui. Ở bên ngoài hạm đội Đế Quốc, trước mắt còn có ba dương hạm, năm khu trục hạm cùng một chiến liệt hạm, với sự yểm trợ của mấy chục chiến đấu cơ, không riêng gì chiến đấu cơ chỉ có số lượng chưa bằng một phần ba họ, ngay cả này các chiến hạm, tựa hồ cũng bị hư tổn không ít trong vụ nổ, thực lực hoàn toàn là nghiêng về một phía. Đồng Minh có thể nghiền nát hạm đội Đế Quốc dễ như ăn kẹo, thu được một thắng lợi vĩ đại và hoàn mỹ.

"Tuyên bố mệnh lệnh công kích đi, Tuy-lip 01 , chúng ta sẽ dọn dẹp sạch sẽ đám còn lại." Phi đội trưởng phi đội 8, trung tá Stark hưng phấn mà nói. Từ khi hạm đội 3 thành lập tới nay, bởi vì thời gian quá ngắn, chưa trải qua một trận chiến đấu nào cho ra hồn, nay cơ duyên xảo hợp, làm cho bọn họ có cơ hội ném đá xuống giếng này, tuyệt đối có thể cho các phi công trẻ sự thể nghiệm của lần đầu xung trận.

Thụy Sâm trầm mặc không lên tiếng, anh còn có chút do dự.

" Không, chúng ta lui lại, tất cả Tia Chớp, lập tức trở về điểm xuất phát với hạm đội." Thụy Sâm chậm rãi nói.

" Ngươi điên rồi?" Trung tá Stark ngẩn ra, kinh ngạc kêu lên.

" Tôi không điên," Thụy Sâm kiên nhẫn giải thích " Mục tiêu của chúng ta, kế hoạch “Lằn ranh sống chết” thành bại chính là căn cứ Trân Châu Cảng, chỉ cần phá hủy căn cứ, như vậy nhiệm vụ đã hoàn thành, về phần còn sót lại của hạm đội Đế Quốc, có hay không tiêu diệt, cũng không ảnh hưởng lớn lắm." Ngừng một chút, anh tiếp tục nói," Chúng ta không hy vọng vụ nổ mạnh đến mức như vậy, lúc đầu đã định là thừa cơ hội đối phương hỗn loạn sau vụ nổ lập tức phát động công kích, tiêu diệt hạm đội Đế Quốc, phá hủy căn cứ, nhưng hiện tại xem ra, tiếp tục phát động công kích đã không cần thiết, như vậy vì cái gì chúng ta còn phải tấn công?"

" Anh nói cũng không phải không có lý, nhưng...... cơ hội tốt như vậy, nếu không thừa cơ giải quyết đám này, về sau lại còn phải tác chiến với chúng, điều này......" Trung tá cảm thấy có chút băn khoăn.

" Đó là vấn đề về sau, chúng ta được thu được toàn thắng trong chiến dịch này, không nên tái vì chút tiểu tiết mà ở lại lâu trên chiến trường, miễn xảy ra các tình huống ngoài ý muốn."

" Tình huống ngoài ý muốn?" Trung tá Stark khó hiểu," Hạm đội 13 đã bị dụ đi, bọn họ nếu có trở về, còn phải cần mấy giờ nữa."

" Tình huống chiến trường thay đổi trong nháy mắt, ai mà biết được? Nếu dụ địch không tốt, hạm đội 13 hiện đang trên đường trở lại cứu viện thì sao." Thụy Sâm kiên trì nói.

" Được rồi, ngươi là xếp, nghe lời ngươi." Trung tá rầu rĩ không vui," Nhưng thiếu tướng Kirk thì sao?"

" Tôi sẽ trực tiếp giải thích với thiếu tướng Kirk."

"Thụy Sâm, làm đúng lắm." Sonia khởi động hệ thông thông tin bảo mật giữa hai chiến đấu cơ nói.

"Kỳ thật anh cũng có ý tưởng giống trung ta, cơ hội tốt như vậy, giống như một miếng thịt béo ở trước mặt, thế mà miếng ăn đến miệng còn từ chối." Thụy Sâm tiếc nuối nói.

" Không, anh làm đúng. Chiến tranh chính là như vậy—nắm rõ mục đích, một khi thành công, lập tức thoát ly, không ham chiến, anh bây giờ ngày càng giống một sĩ quan chỉ huy, mà không chỉ là một phi công đơn thuần nữa." Cô gái nhẹ nhàng an ủi.

" Có lẽ thế!" Thụy Sâm ngượng ngùng nói.

" Nhưng, kỳ thật anh lại thích là một phi công đơn thuần!" Thụy Sâm thở dài nói," Hiện tại anh càng ngày càng ít có cơ hội tham chiến, số lượng chiến đấu cơ bắn rơi cũng giậm chân tại chỗ, lúc trước đã gần đuổi kịp em, bây giờ lại bị bỏ xa." Anh làm bộ buồn bực than thở.

Thực sự có chút hoài niệm lúc thời gian chiến tích tăng lên chóng mặt hồi ở chiến trường Haynie, nhưng những lời này Thụy Sâm không dám nói, chiến tích của anh, đừng quên rằng, đều là các chiến đấu cơ Liên Bang, mà Sonia hiện giờ vẫn là người Liên Bang.

"Chiến tích có cao, cũng chỉ là thành tích cá nhân, có thể làm cho toàn bộ thành tích của phi đội 9 ngày càng cao, không ngừng thu được thắng lợi, đó mới là quan trọng, nếu không, cá nhân anh chiến thắng, nhưng lại thất bại cả cuộc chiến tranh cũng chẳng hề có ý nghĩa gì."

"Anh biết, chỉ là có chút không cam lòng mà thôi, em có biết, từ lần đầu tiên chiến đấu với em tới nay, anh vẫn lấy mục tiêu là vượt qua số chiến công của em không?"

"Thế à, xin lỗi, có cần người ta bồi thường cho tối nay không?" Sonia liếc mắt mỉm cười, đôi mắt long lanh, cái lưỡi hồng hống khẽ quét qua đôi môi chín mọng, tràn ngập sự mị hoặc.

"........" Thụy Sâm hiểu được ý tư của nàng, bỗng nhiên anh cảm thấy toàn thân nóng bừng lên.......

-------------------------------------

Hạm đội Đế Quốc còn lại, những người vừa tái hết cả mặt, bỗng nhiên trở nên mừng rỡ như điên—các chiến đấu cơ địch đã gần trong gang tấc, đột nhiên quay đầu một trăm tám mươi độ, quay trở về địa điểm xuất phát.

Nhưng, bọn họ cao hứng cũng không được bao lâu, từ căn cứ lại phát ra một vụ nổ lớn, lớp đá nham thạch bên ngoài cuối cùng cũng không chịu nổi uy lực của vụ nổ, từng khối nham thạch hoàn toàn bị bóc ra, lộ ra nhìn ảnh đổ nát trong căn cứ, các kết cấu đang nhanh chóng sụp đổ, những luồng năng lượng nóng bỏng, từ bên trong mãnh liệt phun trào, may mắn là hạm đội Đế Quốc còn cách khá xa, mới có thể tránh được đợt năng lượng phun trào này, nhưng một số tàu cứu hộ trợ còn không kịp rời xa căn cứ bất hạnh trở thành vật hi sinh......

Toàn bộ căn cứ bốc cháy và sụp đỏ,những vụ nổ còn kéo dài thêm vài ngày nữa, nhưng căn cứ Trân Châu Cảng đã không còn tồn tại.

Hạm đội Đồng Minh không quấy nhiễu hoạt động cứu hộ của Đế Quốc, giống khi đến, họ lặng lẽ rời khỏi thiên hà Shangri-La Blue .

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 6 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346
Tiến »