Tiểu Thanh Mai ngoan ngoãn

Lượt đọc: 2578 | 1 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 58 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »
Chương 119
đính hôn

❊ ❊ ❊

Nhạc Gia Thành thấy khách khứa đã đến đủ mới chậm rãi bước lên bục. Hôm nay tâm trạng ông quả thực rất tốt, trên mặt tràn đầy nụ cười.

“Cảm ơn mọi người đã nể mặt đến dự tiệc đính hôn của con gái tôi – Nhạc Lam và Hoắc Ngôn.”

“Nào, mời hai đứa lên đây kính rượu với mọi người.”

Nói xong, ông hướng xuống dưới khán đài vẫy tay với Nhạc Lam.

Nhạc Lam khoác tay Hoắc Ngôn, khẽ nói:

“Chúng ta lên thôi.”

“Ừ.” Hoắc Ngôn đáp lạnh nhạt, phong độ giúp cô nâng vạt đuôi váy dài.

Hai người cùng nhau đứng trên sân khấu, nhan sắc xứng đôi khiến khách khứa đều trầm trồ:

“Đúng là trai tài gái sắc.”

Từ Gia Vũ dụi mắt, ngạc nhiên:

“Không phải tôi hoa mắt chứ? Sao vị hôn phu của Nhạc tiểu thư lại giống hệt A Hàn thế?”

Tống Thần Diệu nheo mắt nhìn kỹ:

“Quả thật giống như đúc!”

“Nhưng… sao lại là Hoắc Ngôn?” Lục Tư Viễn cũng ngẩn người.

Lúc này, Thẩm Mộ cùng Thẩm Chiêu đi tới bên cạnh bọn họ, anh mở lời:

“Lúc nãy tôi và Chiêu Chiêu cũng vậy, rõ ràng vừa nhìn đã tưởng là Mẫn Dục Hàn. Nhưng anh ta nói mình không phải, ánh mắt và khí chất hoàn toàn khác hẳn. Vấn đề là… gương mặt kia nên giải thích thế nào đây?”

Thẩm Mộ nói xong, cảm thấy chuyện này quả thực quá kỳ lạ.

Lục Tư Viễn ghé qua hỏi thăm vài vị khách bên cạnh:

“Hoắc Ngôn và Nhạc tiểu thư quen nhau thế nào? Là hôn nhân gia tộc sao?”

“Không phải. Nghe nói Hoắc Ngôn là con nuôi mà nhà họ Nhạc nhận về, với Nhạc đại tiểu thư là thanh mai trúc mã.”

Tống Thần Diệu và Từ Gia Vũ nghe xong liếc mắt nhìn nhau, ngầm hiểu trong lòng.

Lục Tư Viễn quay lại:

“Các cậu nghe rồi đấy, bọn họ là thanh mai trúc mã.”

Từ đầu đến cuối Thẩm Chiêu chẳng nói câu nào, chỉ ngơ ngẩn nhìn cặp đôi trên sân khấu nâng ly kính rượu trước ánh mắt hâm mộ của mọi người.

“Thật sự là thanh mai trúc mã sao? Hay là gương mặt kia được ‘lấy’ từ A Hàn?” Lục Tư Viễn buột miệng.

Từ Gia Vũ vội huých cậu ta, đồng thời liếc sang Thẩm Chiêu ra hiệu đừng nói bậy.

Lục Tư Viễn lập tức ngậm miệng.

Thẩm Mộ thấy Thẩm Chiêu bên cạnh vẫn im lặng, vẻ mặt không ổn, lo lắng hỏi nhỏ:

“Chiêu Chiêu, em khó chịu à? Hay là chúng ta về khách sạn trước?”

Thẩm Chiêu cố gắng nặn ra một nụ cười:

“Không sao đâu, em ổn. Chờ tiệc xong hãy về.”

Sau khi kính rượu xong, Nhạc Lam và Hoắc Ngôn mới bước xuống.

Nhạc Gia Thành kéo Nhạc Lam đến trước mặt Thẩm Mộ và Lục Tư Viễn, Hoắc Ngôn thì từ tốn đi phía sau.

Ông vui vẻ lên tiếng:

“Đây là Thẩm tổng đúng không?”

Thẩm Mộ dời tầm mắt khỏi Hoắc Ngôn, nhìn sang Nhạc Gia Thành, lập tức nở nụ cười xã giao:

“Nghe danh đã lâu, Nhạc tổng.”

Lúc này, Lục Tư Viễn cũng mở lời:

“Nhạc tổng, chào ông. Đây là Giám đốc tài chính và Giám đốc đầu tư mới nhậm chức của tập đoàn Mẫn thị.”

Anh lần lượt giới thiệu Tống Thần Diệu và Từ Gia Vũ.

Từ sau khi Giám đốc Vương và Tần Thiên rời khỏi tập đoàn, Mẫn Khang đã đề bạthi người bọn họ. Ông tin rằng đây vốn cũng là dụng ý ban đầu của Mẫn Dục Hàn khi chiêu mộ họ.

Nhạc Gia Thành dù sống ở Cảng Thành nhưng cũng ít nhiều nghe về tình hình Kinh thành, tất nhiên hiểu rõ mấy chàng trai trẻ trước mặt đều không tầm thường. Ông liền nắm lấy cơ hội muốn làm quen, mở rộng hợp tác:

“Đều là thanh niên tài giỏi. Các cậu lại cùng trang lứa với Lam Lam và Hoắc Ngôn, sau này có dịp thì hãy dẫn dắt bọn trẻ nhà tôi cùng chơi.”

Ông khẽ ra hiệu cho Nhạc Lam. Cô lập tức khoác tay Hoắc Ngôn, dịu dàng nói:

“Chào mọi người, sau này nếu các anh có đến Cảng Thành, chúng ta có thể cùng đi chơi.”

Cô cúi đầu tránh ánh mắt, không muốn nhìn thêm. Nhưng Hoắc Ngôn đã để hết thảy hành động nhỏ của cô vào mắt.

Nhạc Gia Thành lúc này mới chú ý tới sự hiện diện của Thẩm Chiêu, liền hỏi:

“Vị này là…?”

Thẩm Mộ ôm lấy em gái, giới thiệu:

“Đây là em gái tôi – Thẩm Chiêu.”

“Con bé hiện đang học cao học ở Đại học Kinh Đô, cuối tuần nên tôi đưa đi cùng để mở mang chút.”

Thẩm Chiêu hít sâu một hồi, gắng gượng nở nụ cười lễ phép:

“Chào Nhạc tổng.”

Nhạc Gia Thành nhìn cô hồi lâu, tấm tắc khen:

“Thẩm tiểu thư thật xinh đẹp. Không biết gia đình có tính toán chuyện hôn sự cho cô chưa?”

Câu này vừa thốt ra, ngoại trừ Nhạc Lam và Hoắc Ngôn, những người khác đều sa sầm mặt.

Từ Gia Vũ nhận ra Nhạc Gia Thành có ý nhắm vào Thẩm Chiêu, bèn nhẹ nhàng kéo cô ra phía sau.

Thẩm Mộ mỉm cười:

“Nhạc tổng, em gái tôi và Mẫn Dục Hàn đã có hôn ước từ lâu.”

Nhạc Gia Thành nhướng mày:

“Ồ, không ngờ Mẫn tổng trẻ tuổi vậy đã có hôn ước rồi. Thế sao hôm nay không thấy Mẫn tổng?”

Tống Thần Diệu thoáng nhìn về phía Hoắc Ngôn, song trên gương mặt đối phương hoàn toàn không có biểu cảm gì. Anh bình thản đáp:

“Chủ tịch chúng tôi gần đây ra nước ngoài, phải một thời gian nữa mới trở về.”

Nghe vậy, Hoắc Ngôn vô thức liếc nhìn Thẩm Chiêu.

Cô ấy và Mẫn Dục Hàn có hôn ước? Vậy lúc nãy vì sao lại nhận nhầm tôi thành anh ta…?

Thẩm Chiêu không kìm được mà nhìn về phía Hoắc Ngôn, lại đúng lúc chạm phải ánh mắt anh ta. Cô bối rối quay đi.

Nhưng sự khác lạ ấy không thoát khỏi mắt Nhạc Lam. Cô thoáng nhìn Hoắc Ngôn, anh vẫn giữ vẻ lạnh nhạt thường ngày.

Nhạc Lam hiểu rõ, người đàn ông này diện mạo xuất sắc, tất nhiên sẽ có không ít cô gái động lòng.

“Thẩm tiểu thư với Mẫn tổng là hôn nhân gia tộc sao?” Nhạc Lam cất giọng khinh thường.

Cô vốn không hiểu tình cảm thật sự giữa Thẩm Chiêu và Mẫn Dục Hàn, chỉ cho rằng những hào môn Kinh thành đều ưa thích kiểu hôn nhân liên minh này, còn trong bóng tối thì mạnh ai nấy chơi bời.

Tống Thần Diệu vốn giỏi quan sát, nghe ra giọng điệu của Nhạc Lam không mấy thiện ý liền đứng ra thay Thẩm Chiêu giải thích:

“Quan hệ của học muội với Hàn tổng tuyệt đối không phải hôn nhân liên minh. Cô ấy là người mà Hàn tổng đã phải kiên trì theo đuổi mới có được.”

Anh nói với nụ cười nhẹ, nhưng giọng điệu lại cực kỳ nghiêm túc.

Hoắc Ngôn nhìn mấy người họ thay nhau mở miệng, không kìm được mà cau mày. Một cảm giác quen thuộc khó hiểu trào dâng trong lòng anh, rõ ràng anh chưa từng quen biết bọn họ.

Nhạc Lam nhận ra câu hỏi vừa rồi của mình có phần thất lễ, liền áy náy nhìn sang Thẩm Chiêu:

“Thẩm tiểu thư, xin lỗi nhé. Lời tôi vừa rồi không có ý gì khác, chỉ là tò mò nên hỏi vậy thôi.”

Thẩm Chiêu khẽ đáp:

“Không sao đâu.”

Lời vừa dứt, bàn tay đang siết chặt của cô bỗng buông lỏng, cả người nghiêng ngả ngã về sau.

“Chiêu Chiêu!” Thẩm Mộ kịp thời đỡ lấy, lo lắng gọi.

Cô thở gấp, khó khăn nói:

“Anh… khó chịu quá…”

Thẩm Mộ luống cuống quay sang Nhạc Gia Thành:

“Nhạc tổng, xin lỗi… ở đây có máy trợ thở không? Em gái tôi từ nhỏ đã có bệnh trong người.”

“Có, có. Mau đưa cô ấy vào trong trước đã. Lam Lam, con nhanh đi gọi người mang máy đến. A Ngôn, con dẫn Thẩm tiểu thư và Thẩm tổng vào phòng khách nghỉ ngơi.” Nhạc Gia Thành lập tức phân phó.

“Được rồi, A Ngôn, nhờ anh đưa họ đi, em đi lấy máy.” Nhạc Lam tuy không mấy tình nguyện, nhưng hôm nay là tiệc đính hôn của cô, khách quý đến cửa thì không thể thất lễ.

Hoắc Ngôn khẽ gật đầu với cô, rồi quay sang Thẩm Mộ:

“Đi theo tôi.”

Thẩm Mộ lập tức bế lấy Thẩm Chiêu, vội vàng bước theo sau Hoắc Ngôn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 58 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131
Tiến »