Tiểu Thanh Mai Của Thủ Phụ Đại Nhân

Lượt đọc: 25268 | 2 Đánh giá: 7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »
Chương 21
chiêu minh, tĩnh gia

❊ ❊ ❊

Khương Lê có chút xấu hổ, câu thơ mà Hoắc Giác vừa đọc nàng chưa từng nghe qua.

Nàng lắc đầu, nhỏ giọng nói: “Ta chưa từng nghe, nhưng ta rất thích.”

Hoắc Giác nói: “Không sao, đó là một câu trong Kinh Thi, sau này ta sẽ đọc cho A Lê nghe.”

Sau này.

Giọng điệu Hoắc Giác nói như thể bọn họ sẽ còn rất nhiều những ngày sau này nữa.

Khương Lê chưa bao giờ cảm thấy hai chữ “sau này” lại êm tai đến vậy, nàng khẽ nâng mi, mỉm cười: “Ừm.”

Xe ngựa dừng lại trước cửa tiệm thuốc, Khương Lê nâng váy, quay đầu nhìn hắn, nói: “Vậy, ta về đây.”

Hoắc Giác gật đầu: “Về đi, nghỉ ngơi sớm.”

Đợi bóng dáng Khương Lê khuất sau cánh cửa, xe ngựa của Như Ý viên mới chậm rãi rời đi, hắn vẫn đứng dưới gốc cây, lại nhớ về chuyện xưa.

Ngày hôm đó, hình như là ngày thứ hai sau khi A Lê làm lễ cập kê.

Tiểu cô nương búi tóc kiểu người lớn, mặc bộ váy màu đỏ tươi, dáng người thon thả, như thể chỉ sau một đêm đã trút bỏ vẻ trẻ con, thêm vài phần xinh đẹp yêu kiều.

Nàng đưa cho hắn một gói bánh, dè dặt nói: “Đây là lễ đáp tạ của lễ cập kê hôm qua, huynh… huynh thử xem có thích không.”

Hắn lạnh nhạt nhận lấy, liếc nhìn nàng, trong khóe mắt, cây trâm vàng trên búi tóc đen nhánh của tiểu cô nương buông xuống một chuỗi mã não, bị gió thổi đung đưa qua lại.

Màu đỏ rực rỡ chói mắt ấy khiến lòng người bứt rứt khó chịu.

Hắn cụp mắt xuống, đang định quay đi, bỗng nhiên lại hỏi một câu: “Đã lấy chữ tự chưa?”

Khương Lê có chút ngạc nhiên, dường như không ngờ hắn lại chủ động hỏi nàng, nàng cau mày suy nghĩ một chút, nói: “Chưa, chưa đâu. Hoắc Giác, huynh học rộng, hay… hay là huynh chọn cho ta một cái đi?”

Hoắc Giác lạnh mặt, không để ý đến lời nàng, xoay người bỏ đi.

Bước vào tiệm thuốc, trong lòng vẫn nghĩ: Chuyện riêng tư như vậy, nếu muốn chọn, cũng nên để phu quân tương lai của nàng chọn. Liên quan gì đến hắn… chứ?

Nghĩ như vậy, hắn lại dừng bước, sau đó không kìm được nhớ đến câu thơ: “Chiêu Minh hữu dung, cao lãng lệnh chung. Kỳ cáo duy hà, Biên đậu Tĩnh Gia.”

Trong dòng suy nghĩ miên man, hắn nghĩ, hai chữ Tĩnh Gia, quả thực rất hợp với nàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159
Tiến »