Tiểu Thái Giám Của Yêu Hậu

Lượt đọc: 7532 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »
Chương 146

❊ ❊ ❊

Diêu Hỉ mới ra khỏi thư phòng đã gặp được Minh Thành Đế.

"Nô tài...... Không, nô tỳ khấu kiến Hoàng Thượng." Diêu Hỉ cúi người hành lễ với Hoàng Thượng, hai chân không tự giác mà dịch từng bước nhỏ lui về phía tường. Chuyện trong cung của Trân công chúa nháo lớn như vậy, rất nhanh thôi, chuyện nàng là nữ tử sẽ bị tất cả mọi người biết được, nàng phải hình thành thói quen dùng thân phận nữ tử để gặp người ta.

Minh Thành Đế dừng bước, hắn đánh giá Diêu Hỉ một lát, nhíu mày nói: "Nếu là nha đầu, vì sao lại vào cung làm thái giám?"

Chuyện thái giám giả đã làm hắn tổn thương quá sâu, nam tử không tịnh thân sạch sẽ có thể trà trộn vào cung, Diêu Hỉ là một nữ tử lại có thể trà trộn vào cung. Hắn nể mặt Vạn Tất có thể không trách tội Diêu Hỉ chuyện này, nhưng ít nhất cũng phải điều tra rõ cách thức mà Diêu Hỉ đã vào cung. Trong các nha môn, nếu có kẻ nào lơ là nhiệm vụ thậm chí là khinh chủ giấu diếm, nên chém đầu thì chém đầu, nên trị tội thì trị tội, tuyệt đối không thể nhân nhượng!

"Bẩm Hoàng Thượng, nô tỳ đã bị người ta chuốc thuốc bán vào cung." Diêu Hỉ cúi đầu nói đúng sự thật. Chuyện nàng vào cung nói ra thì rất dài, có điều nếu Hoàng Thượng đã hỏi, nàng phải chứng tỏ bản thân là người bị hại vô tội trước.

Minh Thành Đế có chút nghi hoặc. Diêu Hỉ là một nha đầu xinh đẹp như vậy, bán vào đâu mà không được giá tốt? Bán vào cung làm thái giám thì có thể được bao nhiêu tiền? Trực giác của hắn cảm thấy chuyện này không đơn giản, đang muốn hỏi lại, trong thư phòng đã vọng ra tiếng ho khan của Vạn Tất.

"Được rồi, ngươi đi ra ngoài trước đi." Minh Thành Đế bất đắc dĩ phất tay với Diêu Hỉ, giọng nói ôn hòa hơn rất nhiều. Hắn hiểu ý của Vạn Tất, là sợ hắn hù dọa Diêu Hỉ.

"Nô tỳ cáo lui." Diêu Hỉ như được đại xá, nàng nhanh chóng chạy ra khỏi đại điện.

Cung nữ canh giữ ở ngoài điện dùng ánh mắt quái dị đánh giá nàng khi trang điểm thành nữ tử, Diêu Hỉ không kịp giải thích, ngượng ngùng mà cười rồi nhanh chóng chạy về phòng mình. Nàng mở cửa phòng ra, Diêu Hỉ hơi nghiêng người đi vào.

Trong phòng có mùi máu tươi nồng nặc, Mạnh Lập An nhắm hai mắt nằm trên giường, trên mặt không có một chút huyết sắc nào, môi hơi tím lại.

Cung nữ Bình Nhi đang cầm giẻ lau sạch vết máu trên mặt đất, thấy có người đi đến liền giương mắt nhìn làn váy bên dưới, thấy vải dệt thủ công là xiêm y của các chủ tử. Nàng liền quỳ xuống đất hành lễ rồi nói: "Nô tỳ khấu kiến......" Bình Nhi ngẩng đầu lên, muốn nhìn xem là vị chủ tử nào, nàng bỗng nhiên phát hiện người trước mắt hình như hơi giống....Diêu Hỉ?

"Bình Nhi tỷ tỷ. Là ta." Diêu Hỉ xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng.

"Diêu công công?" Bình Nhi nhận ra giọng nói của Diêu Hỉ. Nàng có chút hồ đồ, Diêu công công trang điểm thành dáng vẻ này, vì đây là tiểu tình thú gì đó với Thái Hậu nương nương? Hay đây là sở thích cá nhân của hắn? Rõ ràng trường hợp phía sau có khả năng cao hơn, Thái giám thật sự rất dễ nảy sinh tâm lý biến thái nha! Ánh mắt Bình Nhi nhìn Diêu Hỉ có thêm một tia ghét bỏ.

Diêu Hỉ chỉ vào Mạnh Lập An trên giường, nhẹ giọng hỏi: "Hắn không sao chứ?"

"Thái y đã xem bệnh rồi, nói cũng may thân thể của đứa nhỏ này khỏe mạnh, chảy nhiều máu như vậy mà cũng không sao." Bình Nhi ném giẻ lau vào thùng nước rồi nói.

Diêu Hỉ an tâm gật đầu. Nàng lại nhìn Mạnh Lập An thân thể gầy gò nằm trên giường, nàng thật sự hoàn toàn không nhìn ra thân thể của hắn khỏe mạnh chỗ nào!

Sợ quấy rầy Mạnh Lập An, Diêu Hỉ không ở trong phòng quá lâu liền ra cửa đi đến chỗ Long Nghi công chúa. Sớm hay muộn nàng cũng phải đối mặt với chuyện của Diêu gia, có lẽ tất cả những chuyện này đều là số mệnh, Diêu gia mất đi Diêu Hiển lại tìm được nàng, nàng mất đi phụ mẫu lại có thể tương ngộ với Diêu gia.

Khi cung nữ trong cung của Long Nghi đi vào truyền lời cho Diêu Song Lan, nàng không biết nên gọi Diêu Hỉ là Diêu công công hay là Diêu cô nương, vì thế đành nói: "Tiệp dư, Diêu Hỉ tới."

Diêu Song Lan đang ngồi trước giá thêu bận bận rộn rộn, nàng liền mau chóng ném kim chỉ xuống đi ra ngoài đón. Nàng vừa ra đến tiền điện liền nhìn thấy Diêu Hỉ trong y phục nữ tử đang đứng ở trong sân, Diêu Hỉ cũng nhìn nàng, ánh mắt có chút sợ hãi.

"Mau vào đây nói chuyện." Diêu Song Lan bước xuống thềm đá, tiến lên nắm tay Diêu Hỉ đầy thân thiết.

Diêu Hỉ xấu hổ cúi đầu, tùy ý Diêu Song Lan dẫn nàng vào phòng.

Sau khi ngồi xuống ghế trước bàn trà, Diêu Hỉ nhìn quanh phòng một vòng rồi xấu hổ nói: "Công chúa điện hạ không ở đây sao?" Nàng không biết nên nhắc tới chuyện thân thế của mình như thế nào, đành phải nói gần nói xa.

"Thái Hậu nương nương có nói gì với muội hay không?" Diêu Song Lan bỗng nhiên không xác định được, Diêu Hỉ tới đây tìm nàng hay là tới tìm Long Nghi, không xác định được Thái Hậu nương nương đã nói cho Diêu Hỉ biết chuyện muội ấy là nữ nhi của Diêu gia chưa.

Diêu Hỉ nắm tay áo gật đầu.

Diêu Song Lan cười rưng rưng. Rõ ràng có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói với muội muội, nhưng trong thoáng chốc nàng lại không biết nên nói cái gì. Ánh mắt của nàng vẫn luôn dừng trên người Diêu Hỉ, thấy Diêu Hỉ câu nệ mà cúi đầu, không dám nhìn nàng, chỉ lo nghịch bông hoa thêu trên cổ tay áo, trong lòng nàng bỗng nhiên có chút chua xót.

Hai người trầm mặc một lúc lâu, Diêu Hỉ bỗng nhiên lấy hết can đảm để ngẩng đầu nhìn Diêu Song Lan, thấp giọng gọi một tiếng "Tỷ tỷ".

"Ài!" Diêu Song Lan nhịn hồi lâu, trong nháy mắt nước mắt liền dâng lên. "Thái Hậu nương nương nói rằng muội không nhớ rõ tất cả những chuyện khi còn nhỏ?"

Diêu Hỉ lấy khăn ra, dán đến gần vừa lau nước mắt cho Diêu Song Lan vừa nói: "Không sao, tỷ tỷ nói cho muội biết là được."

"Được."

Vạn Tất thấy Minh Thành Đế vào thư phòng, liếc mắt nhìn hắn rồi nói: "Mạnh Đức Lai nhận tội chưa?"

"Rồi. Có điều vì sao Thái Hậu lại bảo trẫm đừng nóng vội xử lý hắn?" Minh Thành Đế ngồi xuống ghế đối diện Vạn Tất. Nếu không phải Vạn Tất đã dặn dò từ trước, hắn hận không thể bảo Tào Việt đang chờ lệnh chém chết Mạnh Đức Lai.

"Ai gia sợ trong lúc giận dữ, Hoàng Thượng sẽ trực tiếp giết hắn." Vạn Tất bưng chén trà lên từ từ nói.

Sắc mặt của Minh Thành Đế căng thẳng, có chút không kiên nhẫn mà nói: "Chẳng lẽ Thái Hậu cảm thấy tội của Mạnh Đức Lai không đáng chết sao?"

"Đương nhiên là đáng chết." Mạnh Đức Lai thiếu chút nữa đã hại chết Hỉ nha đầu nhà nàng, quả thực chết không đáng tiếc. Vạn Tất nhấp một ngụm trà rồi nói: "Nếu có thể dùng cái mạng ti tiện của hắn để trả lại sự trong sạch cho thần tử trung lương chẳng phải càng tốt hơn sao? Vụ án Thư gia bị diệt môn năm đó, Hoàng Thượng cũng biết Diêu Hòa Chính bị oan, nếu không ngươi đã không giữ ông ấy ở Nam Cương đúng không?"

"Ý của Thái Hậu là, dù sao Mạnh Đức Lai cũng đáng chết, không bằng đẩy vụ án của Thư gia năm đó lên đầu Mạnh Đức Lai, còn Diêu Hòa Chính trong sạch, một công đôi việc?" Minh Thành Đế có chút khó xử nói: "Nhưng hành động này chẳng những ảnh hưởng đến Diêu Hòa Chính, mà còn che giấu cho hung phạm đã hãm hại Diêu Hòa Chính nữa! Nếu đổ tội lên đầu Mạnh Đức, rất có thể vụ án này sẽ không điều tra ra hung phạm mãi mãi."

Minh Thành Đế còn có một sự lo lắng khác. Hắn hạ chỉ ra lệnh cho già trẻ trong Diêu gia đến Nam Cương, bên ngoài là trị tội bên trong là bảo vệ, hung phạm không rơi vào lưới, nếu tùy tiện đưa cả nhà Diêu Hòa Chính hồi kinh, rồi họ lại bị người ta hãm hại thì sao?

"Không phải lúc nãy Hoàng Thượng đã hỏi Diêu Hỉ, vì sao nàng ấy là một cô nương lại phải vào cung làm thái giám đó sao?" Vạn Tất đặt chung trà xuống, ngẩng đầu lên nhìn Minh Thành Đế rồi nói: "Bởi vì dung mạo của Diêu Hỉ cực kỳ giống một người, nhi tử của Diêu Hòa Chính - Diêu Hiển."

Vạn Tất kể hết tất cả mọi chuyện, bắt đầu từ chuyện thái giám Lục Phúc cầm bức họa của Diêu Hiển tìm người thay thế, rồi tìm được Tôn gia. Diêu Hỉ đã vào cung như thế nào, vì sao lại vào cung, vì sao Lâm chiêu nghi lại chết, nàng nói tất cả mọi chuyện cho Minh Thành Đế nghe.

"Ai gia nghĩ, năm đó người mua Diêu Hỉ vào cung chắc chắn đã có tâm tư này. Để một nam tử không tịnh thân, dung mạo rất giống Diêu Hiển để dùng thân phận của Diêu Hiển vào cung, rồi tùy tiện vu oan cho Diêu Hỉ gϊếŧ chết một phi tần dan díu, hoặc là chuyện hôm nay - tội lớn như khinh bạc công chúa cũng đổ lên đầu nàng ấy, đến lúc đó chẳng phải Hoàng Thượng sẽ phải trừng phạt Diêu gia sao? Chỉ tiếc người đó đã đi sai một nước cờ, Diêu Hỉ không phải tiểu tử mà là nha đầu, thái giám Lục Phúc mua người đã bị người bán lừa gạt."

Minh Thành Đế khó hiểu nói: "Vì sao không trực tiếp đưa Diêu Hiển vào cung chứ? Chỉ cần vào cung, Diêu Hiển mang tội trên người, hắn cũng không dám lộ ra."

"Người có dung mạo tương tự hắn không dễ tìm. Người đó phải đưa ra hạ sách này, Diêu Hiển hẳn là đã không còn ở trên thế gian." Vạn Tất tiếp tục nói: "Người đó không trực tiếp ra tay với Diêu Hòa Chính, mà lại ra tay với nhi tử độc nhất của ông ấy. Người đó có thể tùy tùy tiện tiện sắp xếp cho Diêu Hỉ vào cung, cũng có thể tùy tùy tiện tiện thăng Lục Phúc lên làm giam thừa của Tư Lễ Giám. Hoàng Thượng cảm thấy người này là ai?"

Minh Thành Đế nhớ tới Mạnh Đức Lai có một nhi tử độc nhất là Mạnh Quảng Thâm. Mạnh Quảng Thâm tham ô bị bắt vào nhà lao, không lâu sau liền chết thảm trong ngục. Vì chuyện này, Mạnh Đức Lai vẫn luôn hận không thể tố giác Diêu Hòa Chính. Những chuyện trong 24 nha môn, ngoại trừ Đường Hoài Lễ, người duy nhất có thể làm những chuyện này chỉ có Mạnh Đức Lai. "Mạnh Đức Lai?"

"Hoàng Thượng có nghĩ tới hay không, vì sao Mạnh Đức Lai lại uy hiếp Phùng Trân để hãm hại Diêu Hỉ?" Vạn Tất cười lạnh nói: "Hắn đang muốn thu lưới. Không phải Hoàng Thượng thiếu chút nữa đã giết chết Diêu Hỉ sao? Nếu như bị người khác báo lên rằng Diêu Hỉ chính là Diêu Hiển, chỉ sợ Hoàng Thượng sẽ giận chó đánh mèo mà ra tay với Diêu gia. Mạnh Đức Lai tính không sai, đáng tiếc Diêu Hỉ là nha đầu." Đáng tiếc Diêu Hỉ là nha đầu của nàng, ai cũng không động vào được.

Minh Thành Đế ngả lưng vào ghế ngồi, sắp xếp lại những tin tức Vạn Tất nói cho hắn ở trong đầu.

"Ai gia bảo Hoàng Thượng đừng xử lý Mạnh Đức Lai nóng vội, không phải chỉ vì chuyện của Diêu Hòa Chính. Vây cánh của Mạnh Đức Lai rất đông đảo, trong triều, ở Đông Xưởng và 24 nha môn có không ít người của hắn, muốn diệt trừ thì phải diệt trừ cho sạch sẽ. Hoàng Thượng sai người áp giải Mạnh Đức Lai về nhà riêng của hắn, phái mấy thái y đi theo, cứ nói Mạnh Đức Lai bệnh nặng, nhìn xem có người nào tới cửa vấn an tặng quà đưa thuốc hay không, đến lúc đó cho dù liên lụy quá lớn không thể diệt trừ hết, tốt xấu gì trong lòng Hoàng Thượng cũng có đáp án." Vạn Tất tận tình khuyên bảo hắn.

"Ừm." Vạn Tất càng suy nghĩ cho hắn, trong lòng Minh Thành Đế càng áy náy. "Lúc ở trong phòng Trân nhi, những lời trẫm nói đều là lời nói trong lúc tức giận, Thái Hậu đừng để ở trong lòng."

"Vậy ngươi gọi một tiếng mẫu hậu ta nghe một chút." Vạn Tất nhướng mày nói.

Minh Thành Đế há to miệng một lúc thật sự không gọi ra miệng được, đành phải nói sang chuyện khác: "Nếu nha đầu Diêu Hỉ kia đã bị chuốc thuốc vào cung, theo ý của trẫm, có phải nên cho nàng ấy sớm ngày đoàn tụ với người thân, về với gia đình hay không?"

"À. Đúng rồi. ai gia vẫn chưa nói cho Hoàng Thượng biết thân thế của Diêu Hỉ nhỉ?" Nói đến mức miệng lưỡi khô khốc, Vạn Tất lại uống một ngụm trà, kể lại thân thế của Diêu Hỉ từ đầu đến đuôi cho Minh Thành Đế nghe: "Hoàng Thượng hãy sớm đưa Diêu gia hồi kinh đi! Năm đó Thư Vĩnh Phương đã làm chứng buộc tội Diêu Hòa Chính, nhưng chắc chắn hắn đã sớm bị Mạnh Đức Lai diệt trừ rồi, Hoàng Thượng không cần phải bắt buộc điều tra ra manh mối về vụ án kia nữa."

"Diêu Hỉ là muội muội sinh đôi của Diêu Hiển?" Minh Thành Đế cả kinh nói không nên lời. Diêu Hỉ là muội muội của Song Lan? Vì hiểu lầm, hắn đã huỷ hoại cả đời Song Lan đã đành, thiếu chút nữa trong lúc giận dữ, hắn đã xử tử muội muội của Song Lan???

"Thái Hậu từng nói, muốn trẫm thưởng cho Diêu Hỉ đúng không?" Minh Thành Đế rất muốn bồi thường một chút, những chuyện hắn thẹn với Diêu gia thật sự quá nhiều.

Trên mặt Vạn Tất cuối cùng cũng xuất hiện một chút ý cười: "Hoàng Thượng định thưởng cho Hỉ nha đầu như thế nào?"

Minh Thành Đế nói vô cùng chân thành: "Trẫm định nhận Diêu Hỉ làm nghĩa muội, phong làm Kính Bình công chúa. Trẫm vốn cho rằng Diêu Hỉ là nam sủng của Thái Hậu, thấy Thái Hậu sủng ái nàng ấy như vậy, trẫm còn cảm thấy không ra thể thống gì, bây giờ nghĩ kỹ lại, Thái Hậu hẳn là đã coi nha đầu kia như khuê nữ mà sủng ái."

Khuê nữ? Mặt của Vạn Tất đã hoàn toàn đen sì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 3 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Tiến »