Tiểu Sát Tinh

Lượt đọc: 11155 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q.I:Chương 1: Tai Họa Khôn Lường. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Q.II:Chương 1: Đoạn Trường Châm. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »
Chương 31
mài dao chuẩn bị.

❊ ❊ ❊

Nguyên Thông vừa cười vừa nói

- Đại ca khỏi cần phải gay gắt như thế. Giọng nói của lão tiền bối này còn cách đây chừng hai dặm. Vả lại người ta có lòng tốt chớ có lo.

Tăng Bật gượng cười, hổ thẹn hai má đỏ bừng.

Lý Trần đạo nhân thấy hai vị hộ pháp trẻ tuổi tài ba kinh người như thế nghĩ hỗ thẹn thầm, vì y cảm thấy mình lớn tuổi như thế này đem so sánh với chàng ta còn kém rất xa.

Lúc ấy giọng của người già lại truyền tới:

- Nhỏ kia quả là lợi hại, căn cơ cũng thâm hậu lắm, nếu biết điều một chút lão có thể làm cho thân phận của người cao lên hai ba bậc và còn nói cho ngươi biết một việc tối bí mật này.

Hình như người đó biết Nguyên Thông là một người có tư chất cao có ý giúp chàng giỏi thêm và nghe giọng nói của ông ta hình như vai vế còn cao hơn cả Bạch Phát Tiên Ông.

Nguyên Thông cau mày lại suy nghĩ, mà không nghĩ là được là ai. Người truyền âm đó tựa như mắt trông thấy và hình như còn đoán ra cả tâm sự Nguyên Thông nữa, nên giọng nói đó lại tiếp:

- Ngươi khỏi cần phải suy đoán gì cả. Tổ phụ ngươi, Bạch Phát Tiên Ông thấy ta cũng không biết ta là ai.

Nguyên Thông biết vị cao nhân ẩn thân đó thâm lực rất cao nói chuyện không cần phải vận công lực gì cả và ông ta cũng nghe được tiếng nói của mình nữa. Vì vậy chàng ta mỉm cười cung kính đỡ lời:

- Được lão tiền bối vui lòng giúp cho như vậy, tiểu bối xin cảm ta. Tất nhiên tiểu bối rất muốn được học võ công nhưng không muốn đề cao vai vế như lão tiền bối nói vì sợ sau này gặp các vị bá bá thúc thúc không biết xưng hô ra sao.

Một giọng cười rất dòn và rất dài vọng tới, tiếng cười chưa ngớt bỗng ngừng hẳn. Nguyên Thông liền nói với Tăng Bật và Lý Trần đạo nhân rằng:

- Lão tiền bối ấy không biết đột nhiên giận một việc gì hiện đã rời khỏi nơi đây rồi.

Chàng thở nhẹ một tiếng rồi nói:

- Đáng tiếc, đệ đã mất một dịp may rất tốt.

Từ khi chàng hiểu thấu cuốn Bách Tự chân kinh võ học của chàng tiến bộ tới mức cao siêu không lường và cả mặt tu dưỡng làm người cũng tiến bộ nhiều lắm. Tuy thế chàng biết võ công không bờ bến, người giỏi cò người giỏi hơn. Lúc ấy chàng rất tiếc dịp may nọ nhưng làm ra vẻ thản nhiên, cười khì một tiếng.

Chàng bỗng nghiêm nét mặt lắng tai nghe và nói:

- Có lẽ lão tiền bối đó phát hiện bọn bịt mặt định tấn công chúng ta cho nên mới báo tin cho chúng ta hay để chuẩn bị.

Tăng Bật được Nguyên Thông đã thông cho Nhâm Đốc nhị mạch muốn thử thách xem công lực của mình tiến bộ đến đâu, nghe Nguyên Thông nói như vậy cao hứng vô cùng vội nói:

- Phen này ngu huynh có thể trả thù huyết hận được rồi.

Lý Trần đạo nhân cũng xen lời:

- Nơi đây bần đạo không muốn lưu luyến nữa, giao chiến một phen rồi mỗ trở về Võ Đang ngay. Thẩm hộ pháp cứ việc ra tay cho chúng một bài học,.

Nguyên Thông nghĩ đến trận đấu ở Võ Đang mình chỉ dùng thủ pháp Mãn Thiên Hoa Vũ đã đánh lui được kẻ địch đông như vậy, ấy cũng là vì đối phương khinh địch mà mình mới may mắn gây nên thành tích ấy thôi. Dịp may đó không thể có luôn được. Nếu ngày hôm nay ra tay thể nào cũng không tránh được giết chóc. Nghĩ tới đó chàng liền nói với Tăng Bật rằng:

- Đại ca, nếu có dịp để cho mình tha thứ người thì nên tha thứ, đại ca phải biết trong bọn chúng..

Tăng Bật vừa cười vừa đỡ lời:

- Hiền đệ bây giờ võ công của hiền đệ cao siêu hơn trước và trái lại nhát gan hơn xưa nhều... đã biến thành một bà cụ già rồi.

Lý Trần đạo nhân là người đi tu, biết tâm địa Nguyên Thông nhân hậu nên xen lời nói:

- Tuy Thẩm hộ pháp có lòng nhân từ như vậy, nhưng lúc đó chưa chắc hộ pháp có thể làm theo ý muốn của mình.

Nguyên Thông cương quyết đáp:

- Nếu vậy chúng ta rút lui ngay đi.

Tăng Bật với Lý Trần đạo nhân không ngờ Nguyên Thông lại có quyết định như vậy, nên cả hai đều tỏ vẻ ngạc nhiên vô cùng

Bỗng giọng già hồi nãy lại vang tới:

- Bây giờ muốn đi cũng muộn rồi. Nhỏ kia, hình như chúng đều chăm chú vào một mình cậu đấy, lão thực không ngờ rằng cậu làm một chuyện lỗ mãng đến thế khiến chúng căm hận cậu như vậy.

Nguyên Thông tỉnh ngộ, cười ha hả đáp:

- Nếu vì việc Võ Đang mà chúng giận tiểu bối, tiểu bối sẽ không trốn tránh trách nhiệm chút nào.

- Ủa, Võ Đang đã xảy ra việc gì thế?

Nguyên Thông đem chuyện Võ Đang bị tập kích như thế nào kể lại cho ông già nghe.

Hình như ông ta không tin Nguyên Thông chỉ dùng một chiêu Mãn Thiên Hoa Vũ với nắm lá cây đánh bại hơn năm mươi cao thủ như vậy, nên ông ta vừa cười vừa nói tiêp:

- Người nào cũng thích tự khen, nhưng lần này bọn chúng tuy không nhiều lắm, nhưng thực lực chúng cũng khá. Mặt khác chúng đều là những người bất đắc dĩ mới ra tay. Cậu giết chúng cậu sẽ mạng tội với trời. Cậu cũng nên nương tay một chút thì hơn. Chỉ sợ bọn họ không tha thứ cho cậu thôi. Lão phu thử xem cậu xử trí ra sao, nếu cậu xử trí khéo léo lão phu sẽ nói rõ sự bí mật đó cho cậu nghe và còn tặng cậu một vật nho nhỏ nữa.

Nguyên Thông vừa nghe vừa suy nghĩ. Ý nghĩ của chàng rất nhanh, chỉ trong nháy mắt đã có một khái niệm rồi. Trong lúc đó lão già vừa nói dứt chàng đã nhanh nhẩu đáp:

- Nếu lão tiền bối nói cho tiểu bối biết người giật giây của chúng là ai thì tiểu bối sẽ tâm lãnh không dám phiền đến lão tiến bối.

Giọng ông già nọ cương quyết nói tiếp:

- Lão phu tự tin người giật giây của chúng chỉ có một mình lão biết thôi, nếu cậu đoán ra được lão phu sẽ cho cậu biết sự bí mật khác cậu đừng tự phụ vội, cứ hãy nói cho lão nghe đi.

- Tiểu bối đoán chắc người đó là người được tiếng nhất trong võ lâm hiện nay

- Cậu bé giỏi thực, sao cậu lại biết?

- Có thể nói là chính y đã cho tiểu bối biết vì..?

- Cậu đừng giải thích nữa, sửa soạn đối phó đại địch đi.

Tới đây bỗng tiếng của ông già ngừng bặt.

Nguyên Thông đưa mắt nhìn Lý Trần đạo nhân muốn nói, lại thôi và khẽ thở dài một tiếng.

Lý Trần đạo nhân tự biết công lực của mình kém quá khó mà chống cự với đại địch được. Nhưng y vẫn không chịu lép vế, hăng hái đỡ lời:

- Xin Thẩm hộ pháp cho phép tiểu đạo ở lại đây, đến lúc ấy hộ pháp dặn bảo đìều gì tiểu đạo cũng xin vâng.

Nguyên Thông thành khẩn đáp:

Bọn chúng võ công tinh thâm lắm, chúng ta cần phải cẩn thận mới được. Tuy đạo huynh có ý xả thân giúp cho thì xin đạo huynh hãy biểu diễn một lần Thiên Cương Kiếm Pháp cho tiểu đệ xem đã.

Lý Trần đạo nhân biết Nguyên Thông muốn xem võ công của mình luyện tời mức nào, nhưng thấy chàng có vẻ thành khẩn và quan trọng không có vẻ gì khinh thị nên cũng nhận lời, rút thanh kiểm ra biểu diễn pho kiếm pháp luôn.

Lý Trần đạo nhân đã có hơn ba mươi năm hỏa hầu, kiếm pháp của y cũng đã luyện tới mức cao siêu nên y cũng đáng vào hạng cao thủ của phái võ lâm.

Nguyên Thông xem xong hơi cau mày lại suy nghĩ và nghĩ ra ngay được một cách lấy Nhất Tự Kiếm của Tăng Bật hợp với Thiên Cương Kiếm Pháp của Lý Trần sáng tác ra mười thế kiếm hợp bích, nên chàng mỉm cười nói:

- Tiểu đệ đã nghĩ ra được mười thế hợp bích. Nếu hai vị không cho đệ ngông cuồng thì đệ đinh xen mười thế đó vào trong kiếm pháp của hai vị. Như vậy không những làm cho kiếm pháp của hai vị được tăng thêm oai lực và ngày hôm nay hai vị cùng liên tay có thể đối địch được với năm kẻ địch

Tăng Bật vốn đã tâm phục người nghĩa đệ này nên nghe nói liền cười ha hả; Còn Lý Trần đạo nhân tuy không tin nhưng vì Nguyên Thông là hộ pháp nên y cũng phải cung kính vâng lời.

Thế rồi Nguyên Thông cần lấy thanh kiếm của Tăng Bật từ từ biểu diễn ra những thế kiếm mà mình sáng tác cho hai người xem. Mười thế kiếm đó trong bề ngoài không có gì đặc biệt và kỳ ảo cả, nhưng có một đặc điểm là dễ nhớ dễ học. Khỏi cần chàng biểu diễn đến làn thứ hai, Tăng Bật với Lý Trần hai người đã thuộc làu.

Tăng Bật là người nóng tình thấy mười thế kiếm đó không có gì tuyệt diệu cả nên cười và hỏi ngay:

- Nguyên đệ, định đùa giỡn chúng tôi hay sao?

Lý Trần đạo nhân tuy không lên tiếng nhưng ý nghĩ của y cũng giông như Tăng Bật vậy

Nguyên Thông mỉm cười đáp:

- Đại ca đừng có coi thường mười thế kiếm đó, đại ca thử xem vào Nhất Tự Kiếm của mình vào biểu diến một lần xem sao?

Tăng Bật lắc đầu hỏi:

- Ngu huynh đã nghe lời hiền đệ rồi, dù có mắc lỡm một lần nữa cũng không sao.

Nguyên Thông không nói năng gì, Tăng Bật liền đỡ lấy thanh kiểm vận dụng Nhất Tự Kiếm pháp của mình, múa một thế lại xem một thế của Nguyên Thông dạy cho vào, rồi đến thế thứ hai thứ ba cũng như vậy, càng múa y càng nghiêm nghị chứ không còn cười đùa như lúc đầu nữa.

Lòng hiếu kỳ thúc đẩy, Lý Trần cũng rút kiếm ra múa thử xem.

Tăng Bật múa xong thâu kiếm lại lớn tiếng nói:

- Nguyên đệ tài ba thực, xem mười thế kiếm của hiền đệ vào Nhất Tự Kiếm quả thực oai mãnh hơn trước nhiều.

Nguyên Thông mỉm cười đỡ lời:

- Bây giờ hai vị lại thử song kiếm hợp bích xem sao?

Tăng Bật đáp:

- Ngu huynh thiết nghĩ khỏi cần phải thử nữa.

- Sao đại ca nói vội thế?

Lúc ấy Lý Trần đạo nhân cũng vừa biểu diễn xong Thiên Cương kiếm pháp của mình, mặt tỏ vẻ kinh ngạc mừng rỡ vô cùng. Nghe thấy Nguyên Thông nói vậy liền cùng Tăng Bật múa thử một lúc song kiếm hợp bích. Múa xong Tăng Bật cười ha hả nói:

- Nguyên đệ, ngu huynh chịu phục đệ lắm.

Lý Trần đạo nhân cũng nói:

- Thẩm hộ pháp thực là người trời, tiểu đạo cám ơn vô cùng, và xin hộ pháp cho phép tiểu đạo được thưa với người chưởng môn truyền mười thế kiếm này cho các sư huynh đệ trong bổn phái.

Nguyên Thông đáp:

- Đây chỉ là dùng để cứu cấp thôi chứ chưa có thể gọi là hoàn hảo. Nếu đạo huynh vui lòng như vậy thì cứ việc thưa với người chưởng môn tham khảo lại xem.

Lý Trần đạo nhân lại cám ơn. Sau đó y liền cùng Tăng Bật luyện thêm vài lần nữa.

Nguyên Thông đứng cạnh vừa xem họ biểu diễn vừa nghĩ cách đối địch.

Tăng Bật với Lý Trần đạo nhân luyện tập tời mức thuần thục rồi mới ngồi xuống vận công điều thức để lấy lại sức chờ đối phó lại địch

Trời tối dần Nguyên Thông liền vận thần công Thiên Thị Địa Thính để nghe.

Bỗng có một mũi tên lửa màu lam bắn lên trên trời và có tiếng hú kêu rất rùng rợn kèm theo nữa, khi mũi tên đó lên cao đến mấy chục trượng thì bỗng nổ tan lửa bắn tung téo rồi biếm mất ngay.

Tăng Bật với Lý Trần đạo nhân giật mình kinh hãi vội đứng dậy hỏi:

- Chúng đã phát động đấy à?

Nguyên Thông trấn tĩnh như thường đáp:

- Chưa đó là chúng do thám đấy thồi

Quả nhiên mũi tên đó bắn xong bốn bề lại yên lặng như tờ

Sang tới canh ba, Nguyên Thông bỗng khẽ bảo hai người rằng:

- Chúng đã đến gần mười trượng rồi.

Nhờ Nhâm Đốc hai mạch đã đã thông. Tăng Bật nghe thấy tiếng động còn Lý Trần đạo nhân vẫn không hay biết gì hết, Nguyên Thông lại nói tiếp:

- Chúng bắt đầu ra tay rồi.

Tiếng chàng vừa dứt đã thấy hai mươi ngươi bịt mặt ở bốn phương tám hướng ập đến.

–—

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Q.I:Chương 1: Tai Họa Khôn Lường. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Q.II:Chương 1: Đoạn Trường Châm. Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Tiến »