Tiểu Giai Nhân Khuynh Thành

Lượt đọc: 5759 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38 Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90 Chương 91 Chương 92.. Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103 Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109 Chương 110.. Chương 111 Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119.. Chương 120 Chương 121.. Chương 122 Chương 123.. Chương 124 Chương 125 Chương 126.. Chương 127 Chương 128.. Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132.. Chương 133 Chương 134.. Chương 135 Chương 136 Chương 137.. Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »
Chương 139
mừng song bào thai chào đời..

❊ ❊ ❊

Thân thể Tiêu Kính Viễn dần dần khôi phục, đã có thể ra ngoài đi bộ vài vòng. A La cũng sắp đến ngày sinh, mỗi ngày đều cùng hắn ra ngoài tản bộ.

Bụng nàng quá lớn, nhiều khi đi đường phải cố hết sức.

Hiện tại Tiêu Kính Viễn đã mời hai vị thánh thủ phụ khoa và bà đỡ chuẩn bị sẵn sàng bất cứ lúc nào. Nữ nhân sinh con giống như đi qua quỷ môn quan, nàng một lần sinh hai đứa càng là quỷ môn quan trong quỷ môn quan.

Thật ra A La không lo lắng lắm, cũng không biết vì sao, trong lòng nàng có một ý nghĩ, mình nhất định sẽ thuận lợi sinh hạ hai bảo bối, nàng thậm chí nhắm mắt lại cũng có thể tưởng tượng ra hình ảnh về sau hai huynh muội mập mạp ngồi ở đó chơi đùa.

Tiêu Kính Viễn thì không bình tĩnh được như A La, vết thương ở ngực hắn còn chưa hoàn toàn hồi phục nhưng hắn không để ý tới, trong lòng chỉ bận tâm A La. Mỗi lần nhìn thân thể nàng nhỏ yếu như vậy mà phải mang cái bụng to tướng, hắn liền thay nàng lo lắng, lúc đi đường chỉ hận không thể đỡ bụng giúp nàng.

A La nhìn hắn như vậy, không khỏi buồn cười.

Kỳ thật không riêng gì nàng, ngay cả vài vị cháu dâu cũng đều che miệng cười thầm.

"Nhớ năm đó Thất thúc uy phong, cao lãnh cỡ nào, đám vãn bối chúng ta có ai mà không sợ hắn. Nhưng từ khi hắn cưới Thất thẩm, thật sự giống như biến thành một người khác!"

"Đúng vậy, không nói đâu xa, ngay cả cách ăn mặc cũng không giống trước kia. Ta thấy Thất thúc của chúng ta chính là ngày càng trẻ ra đó!"

Trước kia Tiêu Kính Viễn thích mặc y phục màu đen, màu nâu, bây giờ mỗi ngày đều mặc màu trắng, màu chàm, màu trăng non... tương đối trẻ trung, sáng sủa, khí chất nghiêm túc khó gần ngày xưa đã giảm đi rất nhiều, nhìn ôn hòa hơn. Thậm chí ngẫu nhiên gặp vãn bối chào hỏi, còn sẽ cười đáp lại.

"Cũng không biết Thất thúc làm cha sẽ là bộ dáng gì?"

"Thất thúc nhất định là một nghiêm phụ đi!"

"Ta thấy chưa chắc, đến lúc đó có khi còn mặc cho tiểu oa nhi cưỡi trên cổ hắn đi tiểu đấy!"

- --------

Trong lúc mọi người vui đùa suy đoán, A La không khỏi nhìn mấy món đồ chơi nhỏ ở góc Tây viện.

Phu quân nàng thật sự rất khéo tay, vết thương còn chưa khỏi hẳn đã tranh thủ làm thêm đồ chơi cho hài tử, mua thêm vài vật nhỏ, có chuông gỗ để treo trước mặt hài tử, có ếch con làm bằng gỗ biết bật nhảy, còn có thể phát ra âm thanh oa oa.

Tiêu Kính Viễn nói những thứ này đều chuẩn bị cho nam hài, còn nữ hài, hắn cố ý sai người chuẩn bị các loại búp bê vải, có hình chó nhỏ, mèo nhỏ, nói là nữ hài có lẽ sẽ thích mấy cái này. Ngoài ra, hắn còn đặt làm một đôi kim tỏa như ý cát tường, về sau cho hai huynh muội mỗi người một cái.

*Khóa trường mệnh vàng (kim tỏa): còn được gọi là "百家锁" bách gia tỏa (khóa bản mệnh) hay trường mệnh tỏa (khóa trường thọ), là dây chuyền khóa trường thọ có lục lạc mà mấy em bé hay đeo. Khi em bé được 100 ngày tuổi, ở Trung Quốc sẽ chuẩn bị cho bé khóa trường mệnh, ý nghĩa là phúc khí của trăm nhà sẽ tập trung vào bé. Kiểu dáng của nó rất đa dạng. Trong đó, loại đơn giản nhất là dùng sợi dây đỏ xâu đồng tiền lại rồi đeo trên cổ bé; có loại dùng bạc tạo thành hình cái khoá, dùng vàng hoặc bạc làm thành sợi dây đeo cho bé. Theo người ta thì chất liệu làm khóa trường mệnh càng quý giá thì thần lực của khoá sẽ càng lớn. Hoa văn trang trí trên khóa trường mệnh đều tượng trưng cho phúc thọ miên trường, đa phần chữ trên khóa đều là nhưng lời tốt đẹp như: "Trường mệnh phú quý" 长命富贵, "Trường mệnh bách tuế" 长命百岁, "Cát tường như ý" 吉祥如意,...

Đối với chuyện này, A La ít nhiều cảm thấy có chút không biết là tư vị gì, có một ngày, nàng lôi kéo tay hắn, nói: "Ta còn chưa quên lúc trước chàng nói thế nào đâu, đảo mắt một cái đã quên lên chín tầng mây rồi."

"Nói cái gì?" Tiêu Kính Viễn không biết nàng nói đến chuyện gì, hắn đã nói cái gì rồi quên không làm sao?

A La nhướng mày, cười nói: "Lúc đó chàng nói không vội có hài tử, nói chiếu cố một mình ta còn không xuể đó!"

Tiêu Kính Viễn nghe nàng nhắc tới chuyện này, bất đắc dĩ cúi đầu hôn gò má nàng: "A La nói phải, nàng cũng là đại oa nhi, ta làm sao lại quên mất. Hay là như vậy đi, chờ hai bảo bảo sinh ra, ta liền có ba bảo bối, đến lúc đó ta một tay ôm nàng, một tay ôm hai đứa nhỏ, đi ra ngoài liền hô một tiếng "bán tiểu heo đây"."

A La nghe hắn nói vậy không khỏi cười rộ lên, nhéo nhéo mặt hắn: "Trước giờ không biết thì ra miệng lưỡi chàng trơn tru như vậy! Đường đường lương đống triều đình, nếu để người khác biết còn không cười rớt răng sao!"

Tiêu Kính Viễn chậm rãi thu lại nụ cười: "Đúng rồi, sau này đám cháu dâu lại đây, nhớ để hạ nhân báo cho ta một tiếng, ta tránh đi một chút."

"A, vì sao?"

Tiêu Kính Viễn nghiêm trang nói: "Trước mặt bọn họ, ta phải bày ra bộ dáng thúc thúc."

A La nghe vậy, nhất thời không nói gì, cuối cùng nghẹn cười nói: "Phu quân, chỉ sợ đã quá muộn rồi..."

Ai bảo chàng cưới tiểu nương tử a ~

Nhóm vãn bối cháu dâu đã sớm lén lút nghị luận bộ dáng chàng bị tiểu oa nhi làm nũng rồi.

- --------

Theo lý mà nói trong vòng mấy ngày nay sẽ sinh, thế nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì. Lão tổ tông mỗi ngày ba lượt đều phái người tới hỏi tình huống, Nhị phu nhân chủ trì việc bếp núc, e sợ có chỗ nào suy xét không chu toàn, cũng thường phái nha hoàn đến ân cần thăm hỏi, còn Tiêu Kính Viễn từ lúc bị thương liền ở nhà dưỡng bệnh vẫn chưa từng vào triều.

Bụng A La bây giờ đã quá lớn, muốn đi dạo một vòng trong sân đều phải có người đi cùng, nhưng bất luận nàng vận động thế nào, bụng nàng đều không có động tĩnh.

Bởi vậy A La khó tránh khỏi hơi sốt ruột, chung quy dù là ai bị người nhà một ngày ba lần ân cần hỏi thăm chỉ sợ trong lòng cũng không thể thoải mái nổi.

Nàng nhỏ giọng thương lượng với oa nhi trong bụng: "Nam bảo nhi, ngươi làm ca ca là phải làm gương cho muội muội, tốt xấu gì cũng nên ra trước đi?"

Nhưng mà nam bảo nhi trong bụng chỉ duỗi chân đá một cái, sau đó liền không có động tĩnh.

A La thở dài, lại nhỏ giọng thương lượng với một oa nhi khác: "Nữ bảo nhi, ngươi làm tỷ tỷ là phải làm gương cho đệ đệ, tốt xấu gì cũng nên ra trước đi?"

Nhưng mà nữ bảo nhi trong bụng chỉ nhúc nhích cái mông nhỏ, sau đó liền không có động tĩnh.

A La bất đắc dĩ, hai tiểu oa nhi này cũng quá không chừa thể diện cho mẫu thân đi?

Đang nghĩ thì Tiêu Kính Viễn đi tới: "Sao nàng không ngồi xuống, đứng trước cửa làm gì? Lỡ không cẩn thận va chạm thì sao được?"

A La thở dài: "Mỗi ngày không có việc gì làm, rất nhàm chán, nghĩ muốn đi chung quanh một chút."

Tiêu Kính Viễn lắc đầu, kiên định nói: "Đại phu dặn một ngày ra ngoài đi lại ba lần là được rồi, hôm nay nàng đã đi đủ ba lần, vẫn nên ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi. Đến, ta cùng nàng chơi cờ."

Chơi cờ?

Kỳ thật, A La cũng không muốn chơi cờ với hắn.

Bởi vì chơi cờ với hắn, nàng nhất định sẽ thua.

Dĩ nhiên, hắn là trượng phu, sẽ nhường nàng vài nước cờ, nhưng bất luận nhường thế nào, nàng vẫn thua.

Thật sự ứng với câu nói kia của hắn "nàng là tiểu ngốc tử". Nhưng nàng có ngốc đi nữa cũng không thể ngốc đến mức muốn chơi cờ với hắn đi?

Bất đắc dĩ Tiêu Kính Viễn đã lôi kéo nàng bày xong bàn cờ, nàng chỉ có thể kiên trì ngồi xuống.

Hắn nâng tay, trực tiếp nhường nàng năm quân.

Lá thu rơi xuống, ván cờ vô thanh, nàng lén ngước mắt, thấy hắn đang thưởng thức trà, lập tức nhanh tay giấu một quân cờ vào tay áo.

"Khụ, chúng ta tiếp tục đi!"

"Được." Tiêu Kính Viễn thoạt nhìn không phát hiện động tác của nàng.

Một lát sau, nha hoàn mang bánh ngọt táo đỏ hạt sen lên, Tiêu Kính Viễn bình thường không ăn đồ ngọt, không biết thế nào lại bốc một miếng, chậm rãi ăn.

A La thừa dịp hắn ăn bánh, lại nhanh chóng giấu một quân cờ vào tay áo.

"Kính Viễn phu quân, tới lượt chàng!" Âm mưu đạt được, A La ngọt ngào gọi.

"Được." Tiêu Kính Viễn lau tay, tiếp tục chơi cờ.

Cho nên lần này...

Tiêu Kính Viễn rốt cuộc thua, thua thật thảm.

"Vì sao quân cờ càng ngày càng ít vậy?" sau khi thua vài ván, hắn rốt cuộc buồn bực.

A La nhướng mày, cố ý nói: "Phải không, ít đi sao?"

Tiêu Kính Viễn khẽ nhíu mày, nhìn bàn cờ, cân nhắc một phen: "Hình như đúng là ít đi."

"Ta không biết a!" A La vừa ném quân cờ trong tay áo vào góc bàn, miệng vừa đúng lý hợp tình nói: "Làm sao lại ít đi được, kì quái!"

Cuối cùng Tiêu Kính Viễn lắc lắc đầu, buông tiếng thở dài: "Có lẽ đều bị nàng ăn đi!"

A La nghe lời này cảm thấy có chút không thích hợp, nhưng nhìn biểu cảm của hắn hoàn toàn không giống nói đùa, cũng chỉ hùa theo cười cười: "Có khả năng đi..."

"Có điều, dù sao ta vẫn thắng!"

Nàng đang đắc ý nói như vậy, bụng đột nhiên đau đớn khiến nàng nhịn không được "a" một tiếng.

"Làm sao?" Tiêu Kính Viễn vội vàng đứng dậy đỡ nàng.

Nàng cau mày cắn răng nhịn đau, run rẩy nói: "Ta, ta hình như lần này thật sự muốn sinh..."

- --------

Hôm đó A La đau khổ một canh giờ, sinh ra hai oa nhi khóc nỉ non, đối với một nữ tử mang thai đầu mà thân thể nhỏ yếu như nàng thì xem như sinh nở trôi chảy thuận lợi.

Sau này, A La thường nói đùa: Thắng phu quân một ván cờ, sinh hạ hai hài tử.

Cho nên mỗi lần đều nói với Tiêu Kính Viễn: "Về sau chơi cờ, chàng nhất định phải uống nhiều trà, ăn nhiều bánh ngọt."

Vì hai hài tử sinh non nên nhỏ hơn oa nhi sinh đủ tháng một chút, nhìn gầy yếu nhỏ nhắn, nhưng tay chân đều quẫy đạp rất có lực.

Ra trước là ca ca, ra sau là muội muội.

Tiêu Kính Viễn đã sớm chuẩn bị bốn nhũ nương và hai ma ma chuyên môn hầu hạ, đại bảo nhị bảo ăn sữa rất ra sức, thức dậy cũng không khóc, lão tổ tông đều nói hai hài tử rất ngoan ngoãn nhu thuận.

Trong thời gian A La ở cữ, Tiêu Kính Viễn đều bồi bên cạnh nàng, hạ nhân mang cơm mang cháo đến, hắn tự tay đút cho nàng ăn.

Lần này sinh nở, thời điểm nàng kêu la đau đớn nhất, Tiêu Kính Viễn ở bên ngoài nghe được cũng xúc mục kinh tâm (nhìn mà đau lòng, nhìn mà phát hoảng...), liền quyết định đời này bọn họ chỉ có hai hài tử thôi, không sinh thêm nữa.

A La ngược lại không cảm thấy thống khổ gì lắm, huống chi sau khi sinh được phu quân săn sóc, được bà bà, tẩu tẩu quan tâm, nàng còn cái gì không thỏa mãn đâu.

Qua một tháng, hai đứa bé đều mập lên rất nhiều, còn nặng hơn tiểu oa nhi bình thường, khiến mọi người vui mừng hớn hở.

Tiểu oa nhi ôm trong ngực, tròn tròn béo béo, da thịt mềm mịn như nước, đôi mắt to xoay tròn, trong trẻo, môi chúm chím hồng hồng.

Còn có cái chân nhỏ, nắm trong lòng bàn tay, mềm mại chọc người thương yêu, bộ dáng ngây thơ khả ái.

Lão tổ tông và các tẩu tẩu trong nhà nhìn đều thích cực kỳ, hận không thể mỗi ngày hai lần qua xem mới được.

Tiêu Kính Viễn mỗi lần đều nhìn chằm chằm hai tiểu oa nhi, nhìn không dời mắt.

"Ngày xưa cũng nhìn đám cháu trai rồi nhưng trước giờ không biết tiểu oa nhi có thể nhu thuận, đáng yêu như thế." Tiêu Kính Viễn thở dài nói.

A La cười cười: "Kỳ thật, oa nhi nhà người ta không hẳn là không đáng yêu, chẳng qua người ta ôm cho thúc thúc chàng nhìn, bộ dáng của chàng e là dọa trẻ con sợ quá khóc lên, làm sao có thể cười cười, khoa tay múa chân chứ?"

Tiêu Kính Viễn ngẫm lại hình như chính là đạo lý này, lập tức không thèm nghĩ nữa, chỉ chuyên tâm chăm sóc, chơi đùa với hai bảo bối nhà mình.

A La nhìn nam nhân thân hình cao lớn mặc y phục thường ngày, khom lưng ngồi bên cạnh giường, ánh mắt ôn nhu nhìn hai tiểu oa nhi mang theo ý cười, khí chất ôn nhu khiến khuôn mặt kiên nghị trở nên mềm mại hơn, làm hắn thoạt nhìn trẻ tuổi hơn nhiều.

Nàng không khỏi nhất thời nhớ tới Tiêu Kính Viễn trong trí nhớ, một Tiêu Kính Viễn tuổi trẻ tài tuấn, phong hầu bái tướng, lạnh lùng uy nghi khiến người ta e ngại.

Nếu không đến bên cạnh hắn, bước vào lòng hắn, chỉ sợ nàng vĩnh viễn sẽ không biết được một Tiêu Kính Viễn ôn nhu như vậy.

Nếu không đến bên hắn, nàng làm sao có thể vào buổi tối mùa đông ngồi thưởng thức trà, thưởng thức cảnh tượng hòa thuận vui vẻ thế này.

Nghĩ vậy, nàng không khỏi đứng dậy, vòng tay ôm eo hắn từ phía sau, chôn mặt vào tấm lưng vững chãi của hắn.

"Thế nào, cũng muốn ta ôm một cái?" Hắn khẽ cười trêu chọc nàng.

Nàng mím môi cười, vẫn như cũ áp mặt vào lưng hắn, không nói tiếng nào.

Bất luận có bao nhiêu khổ đau cuối cùng đều sẽ qua đi, trở thành một hồi ức xa xôi.

Thời điểm chôn mình trong lòng hắn, hưởng thụ những ngọt ngào, dịu dàng mà hắn mang đến thì những chuyện không thoải mái kia, tinh tế cảm nhận lại cảm thấy có chút chua xót, ngọt ngào.

Năm tháng là một chén rượu, chậm rãi thưởng thức mới biết, dư vị vô cùng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1.. Chương 2.. Chương 3.. Chương 4.. Chương 5.. Chương 6.. Chương 7.. Chương 8.. Chương 9.. Chương 10.. Chương 11.. Chương 12.. Chương 13.. Chương 14.. Chương 15.. Chương 16.. Chương 17.. Chương 18.. Chương 19.. Chương 20.. Chương 21.. Chương 22.. Chương 23.. Chương 24.. Chương 25.. Chương 26.. Chương 27.. Chương 28.. Chương 29.. Chương 30.. Chương 31.. Chương 32.. Chương 33.. Chương 34.. Chương 35.. Chương 36.. Chương 37.. Chương 38 Chương 39.. Chương 40.. Chương 41.. Chương 42.. Chương 43.. Chương 44.. Chương 45.. Chương 46.. Chương 47.. Chương 48.. Chương 49.. Chương 50.. Chương 51.. Chương 52.. Chương 53.. Chương 54.. Chương 55.. Chương 56.. Chương 57.. Chương 58.. Chương 59.. Chương 60.. Chương 61.. Chương 62.. Chương 63.. Chương 64.. Chương 65.. Chương 66.. Chương 67.. Chương 68.. Chương 69.. Chương 70.. Chương 71.. Chương 72.. Chương 73.. Chương 74.. Chương 75.. Chương 76.. Chương 77.. Chương 78.. Chương 79.. Chương 80.. Chương 81.. Chương 82.. Chương 83.. Chương 84.. Chương 85.. Chương 86.. Chương 87.. Chương 88.. Chương 89.. Chương 90 Chương 91 Chương 92.. Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96.. Chương 97.. Chương 98.. Chương 99.. Chương 100.. Chương 101.. Chương 102.. Chương 103 Chương 104.. Chương 105.. Chương 106.. Chương 107.. Chương 108.. Chương 109 Chương 110.. Chương 111 Chương 112.. Chương 113.. Chương 114.. Chương 115.. Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119.. Chương 120 Chương 121.. Chương 122 Chương 123.. Chương 124 Chương 125 Chương 126.. Chương 127 Chương 128.. Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132.. Chương 133 Chương 134.. Chương 135 Chương 136 Chương 137.. Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Tiến »