Cho nên mười mấy tu sĩ Kim Đan kia có chết cũng vô ích.
“Thậm chí nghĩ nhiều hơn thì Hóa Thần Trương gia cứ sớm không đến, muộn không đến lại đến ngay lúc Hóa Thần của Hỏa Phượng tộc sắp đại khai sát giới.”
“Có phải đã đến từ sớm, chỉ là lựa chọn giảm bớt chút gánh vác cho Trương gia cho nên khi Hóa Thần Hỏa Phượng tộc ra tay với đám tu sĩ Kim Đan thì lựa chọn khoanh tay đứng nhìn không?”
“Dù sao những Kim Đan kia không có địa vị lớn gì, cũng chỉ là quan hệ bình thường với Trương gia mà thôi.”
Bên trong lúc bay đi, từ góc độ lợi ích Lưu Ngọc dần đưa ra phỏng đoán ác ý nhất.
“Rầm rầm rầm!”
Uy năng mà hai vị Hóa Thần kỳ xuất ra chỉ là dư chấn cũng đủ khiến tu sĩ Kim Đan kinh hồn thất đảm, sợ rơi trúng đầu mình.
Nói chi một đạo công kích chỉ cần rơi xuống một chỗ đều có thể phá hư cực lớn tại chỗ đó.
“Ầm!”
Một vệt kim quang rơi trên Linh sơn, lập tức khiến tòa Linh sơn biến thành bột mịn, vô số bụi đất bay tứ tung khắp dãy núi.
“Phốc… Tí tách tí tách…”
Một đạo hồng quang rơi trên mặt đất, thoáng cái đã hòa tan toàn bộ đất đai tại chỗ.
Bùn đất cát đá đều tan thành nham thạch, hình thành một hồ dung nham trên phạm không nhỏ, tỏa ra nhiệt khí và bọt khí cuồn cuộn.
Chỉ là công kích trong lúc lơ đãng đã có thể khiến hoàn cảnh thay đổi mãi mãi, khiến một chỗ bình thường biến thành cấm địa, có thể thấy lực phá hủy của Hóa Thần kỳ lớn thế nào với khu vực này.
Cái này còn là dưới tình huống đã được khắc chế.
Huy quang và hồng quang chiếu rọi khắp dãy núi, cả hai là cân tài cân sức nhuộm phạm vi trăm dặm xung quanh thành hai màu vàng và đỏ.
Tất cả sắc thái khác đều trở nên ảm đạm dưới hai đạo ánh sáng và hồng quang chiếu rọi!
“Hí… Hí…”
Nương theo vài tiếng oanh minh kinh thiên động địa, Linh khí trong phạm vi mấy trăm dặm xung quanh đều không ngừng bạo động.
Một phần tuôn ra chảy về phía Linh quang kim sắc ở phía đông, một phần tuôn ra chảy về Linh quang hồng sắc ở phía tây, còn có một phần không bị khống chế lúc chảy về trái lúc lại trôi về phải.
Phóng tầm mắt ra xe mà nhìn thì chỉ thấy bên trong phạm hơn trăm dặm hoặc là xa hơn nữa đang có Linh khí dạng sương mù với đủ mọi màu sắc đang không ngừng tràn đến, cảnh tượng trái lại càng hùng hồn, tráng lệ hơn.
Một màn này khiến rất nhiều tu sĩ gặp được đều rung động, trong lòng bị xung kích cực lớn, thật lâu cũng không thể bình phục lại.
Nhưng chính Lưu Ngọc đã thử qua nhiều lần cũng đã sớm không còn ngạc nhiên nữa.
“Ồ?”
“Hóa Thần của Trương gia dường như chiếm thượng phong rồi?”
Vẫn là nhờ vào Linh Giác nhạy bén hơn người, hắn có thể cảm nhận rõ ràng Linh khí lưu động bên trong không gian.
Dường như ở giữa có sự chuyển dời, bên trong ánh sáng kim sắc ở phía đông có càng ngày càng nhiều Linh khí mãnh liệt lao đến.
Trái lại, bên trong hồng quang thì Linh khí càng lúc càng giảm bớt.
Đồng thời trong khoảng thời gian càng dài loại xu thế này càng rõ ràng.
Theo tu vi tăng lên, cho dù là tu tiên giả hay sinh linh khác đều có cảm giác rõ ràng với loại khái niệm về thời gian.
Đồng thời khoảng một nhịp thở qua đi, nếu Lưu Ngọc còn ở mức Luyện Khí kỳ có thể làm ra một động tác thì bây giờ khi ở Kim Đan kỳ đã có thể làm ra hai mươi động tác.
Nếu đến cảnh giới Hóa Thần thì có lẽ khả năng này sẽ “Dài dằng dặc” hơn nữa, có thể làm ra hàng trăm động tác phát ra càng nhiều thế tấn công.
Ngay lập tức, chỉ khoảng tầm mười nhịp thở trôi qua.
“Ầm!”
Uy năng từ xa bắn ra, không cần Linh Giác cảm ứng, lúc này chỉ dựa vào mắt thường để quan sát vẫn có thể suy đoán ra bên nào chiếm thế thượng phong.
“Ầm!”
Cuối cùng nương theo trận uy năng bộc phát kinh khủng chưa từng có này, ánh sáng và hồng quang đồng loạt tiêu tán.
Lưu Ngọc quay đầu nhìn lại chỉ thấy một cái Nguyên Thần Hỏa Phượng còn lớn hơn cả Linh sơn đang bị đánh lui về hơn mười dặm.
Mặc dù bản thân nó không bị tổn hại gì nhưng trên khí thế đã rơi vào thế hạ phong, rõ ràng không phải là đối thủ của đối phương.
“…”
Im lặng chừng vài hơi tựa như sự yên tĩnh trước giông bão.
Ngay lúc các tu sĩ đều cho rằng, tiếp theo sẽ là lúc kích phát gió táp mưa rào thì Nguyên Thần Hỏa Phượng hơn ngàn trượng dần thu nhỏ lại.
Cuối cùng hóa thành một đạo hồng quang sau đó dần biến mất, vượt qua nhiều dự đoán của các tu sĩ.
Rất hiển nhiên, tên Hóa Thần Hỏa PHượng lựa chọn nhượng bộ, ngầm thừa nhận sự thật là Linh Vũ Thành đã đổi chủ.
Hóa Thần của Hỏa Phượng tộc rời đi xong, Nguyên Thần kim sắc cao hơn ngàn trượng cũng nhanh chóng thu nhỏ, hóa thành một sợi kim quang rồi biến mất không thấy gì nữa, không có ý định trò chuyện với tu sĩ Trương gia.
“Cũng đúng, nếu dùng thọ nguyên của Hóa Thần ra tính, thì dù Trương Đào đã hơn sáu trăm cũng chỉ là tiền bối của người ta mà thôi, ở giữa còn có khoảng cách rất nhiều.”
“Nếu vậy trước mắt nên tính là an toàn sao?”
Lưu Ngọc lóe lên ý nghĩ này, dần thả chậm tốc độ bay nhưng vẫn không hề dừng lại.
Có vài ngọn gió thổi bay bay hắn lấy ra một tấm “Nhất Mạch Càn Khôn phù” để đi đường.
Mặc dù vì chuyện “Vương Đình bàn bạc” khiến Trương gia có lỗ trống để chui thì sao có thể so với thế lực thánh địa, Hỏa Phượng tộc không chỉ có yêu tu Hóa Thần mà cẩn thận thì luôn đúng.
Sau khi giao chiến kết thúc, lúc này đất bên trên đã được thay đổi toàn bộ.
Vốn đất đai nong nước rộn ràng đã biến mất không còn gì nữa, thay vào đó chính là từng cái hố lớn cực sâu đang không ngừng rơi vào trong nham thạch.
Trong lúc tràn ngập người như thế, khí tức của hai Hóa Thần kỳ vẫn tồn tại quanh đấy.
Linh Vũ Thành càng thê thảm hơn, nửa bên thành trì đã biến mất không còn, trong thành khắp nơi đều là cảnh tượng đổ nát thê lương, còn đâu là những tường thành xinh đẹp.
Lúc này chỗ nào có thể nhìn ra dáng vẻ của một tòa tiên nhân? Trái lại càng cảm thấy giống như thành nhà ở dân gian bị thiên tai lướt qua.
Ngay cả những nơi có chút Linh mạch cũng bởi vì hai vị Hóa Thần giao thủ mà hoàn toàn phá hủy, từ đây không còn tồn tại nữa.
Cũng không biết có thể chữa trị được hay không nhưng nhiều năm sau đó vẫn không thể nào xây dựng ra được nữa.
Theo uy năng kinh khủng dần tràn ngập trong không khí dần tiêu tán, bởi vì còn chưa vượt qua phạm vi hai trăm dặm, Lưu Ngọc nhanh chóng thấy rõ cảnh tượng ở Linh Vũ Thành.
Hắn khẽ lắc đầu, im lặng không nói gì.
Lúc này, Lưu Ngọc đã có chút hiểu rõ, vì sao giữa Hóa Thần sẽ xuất hiện quy củ ước định kia, khiến họ không thể tùy ý ra tay.