Mộ Vân Yên cũng là người bị hại, nếu không dẫn yêu tu tới, chính mình sẽ khó thoát khỏi cái chết.
Dưới nguy cơ sống còn, làm ra lựa chọn như vậy, cũng không có gì kỳ quái.
Chí ít trước khi làm ra lựa chọn, nữ tử này đã cố gắng giãy giụa qua một phen, giải thích “Tam quan” còn khá chính trực.
Bằng không bỗng nhiên đến, thương thế của Cao Kiếm Hàn, Trác Mộng Chân vẫn chưa ổn định, nhất định sẽ khiến đám người Lưu Ngọc không kịp ứng phó, nói không chừng tình huống sẽ càng xấu hơn.
Nhưng tìm lý do như nào đi nữa, tình hình vẫn vô cùng ác liệt, so với lần Trác Mộng Chân ở Hồng Huyết chiểu còn nghiêm trọng hơn.
Dù sao một cái là vô tâm, một cái là có ý định!
Thế nhưng nghĩ đến đây, trong lòng Lưu Ngọc hơi động, có một cái ý nghĩ không tệ:
“Muốn trao đổi “U Mộng Tâm Kinh”, không phải trước mắt là một cái cơ hội tốt sao?”
“Coi đây là lý do áp chế, ép Mộ Vân Yên trao đổi “U Mộng Tâm Kinh”, cũng là một cái cơ hội vô cùng tốt?!”
Hắn lóe lên ý nghĩ này, sau khi làm rõ nhân quả trước sau, lập tức cảm thấy rất có triển vọng.
Xảy ra chuyện như vậy, xuất phát từ tình cảm và thực tế, Cao Kiếm Hàn, Trác Mộng Chân đều rất khó chấp nhận Mộ Vân Yên là đồng đội.
Lần này có thể bán đứng, như vậy lần sau thì sao?
Loại sự tình rước họa tới cửa này, chỉ một lần là đã có thể khiến toàn quân bị diệt, làm sao mọi người dám tin tưởng Mộ Vân Yên lần nữa?
Mà nếu Mộ Vân Yên không muốn một mình phiêu bạt, thì khi mình bắt bí chuyện này, nói không chừng có thể thành sự?
Các loại ý nghĩ xẹt qua chỉ trong một giây gì đó.
Lưu Ngọc suy nghĩ xong xuôi, liền bảo Trác Mộng Chân, Cao Kiếm Hàn bình tĩnh đừng nóng, sau đó không chút biến sắc phát ra thần thức truyền âm.
“Mộ tiên tử, thực không dám giấu giếm, Lưu mỗ cảm thấy vô cùng hứng thú đối với “U Mộng Tâm Kinh”.”
“Nếu như tiên tử có thể cho Lưu mỗ nhìn một chút, Lưu mỗ vô cùng cảm kích, chắc chắn có đi có lại, nghĩ cách giúp tiên tử thuyết phục hai vị đạo hữu khác.”
“Nếu không thể, vậy thì rất tiếc.”
Trong lúc dùng thần thức truyền âm, hắn tóm chặt lấy việc “dẫn yêu tu tới” để áp chế, tạo thành điều kiện trao đổi.
Đương nhiên, nghĩ đến giá trị của công pháp thần thức, Lưu Ngọc cũng không có quá phận.
Hắn sẽ bỏ ra Linh Thạch, đan dược, nhưng sẽ ít đi một chút mà thôi.
Dù sao nếu quá phận quá, có khi Mộ Vân Yên thà chết cũng không chịu khuất phục, không thể coi thường ý chí của Kim Đan chân nhân, đối với người nào mà nói chia ra đều không có chỗ tốt.
Cho dù tốn Linh Thạch thượng phẩm, đối với Lưu Ngọc bây giờ mà nói, cũng không phải đồ vật quý hiếm gì.
Chủ yếu nhất là sau khi tu luyện “U Mộng Tâm Kinh”, thần thức Mộ Vân Yên vượt qua tu sĩ cùng cấp rất nhiều.
Muốn dựa vào phương pháp “Sưu hồn” đạt được, cơ bản là chuyện không thể.
Nói không chừng còn có bí thuật nào đó, có thể phòng ngừa “Sưu hồn”.
Mà với sự quý giá của công pháp thần thức, ngoại trừ tình huống đặc biệt ra, cơ bản là không ghi chép lên thẻ ngọc hoặc là thư chỉ mang theo bên người.
Vì lẽ đó, hai con đường “Sưu hồn” và “Giết người đoạt bảo”, độ thành công không cao, đặc biệt là loại thứ hai.
Vì vậy không tới thời khắc cuối cùng Lưu Ngọc sẽ không chọn, hai loại phương thức trước khá là cực đoan.
Tất nhiên loại thủ đoạn uy hiếp này, ở trong quan niệm của một vài tu sĩ rất hổ thẹn, nhưng không thể nghi ngờ dùng rất tốt!
Chỉ cần có thể đạt được mục đích, Lưu Ngọc không ngại sử dụng bất cứ thủ đoạn gì.
Ở thế giới tu tiên tàn khốc này, phải dùng hết tất cả thủ đoạn khiến bản thân mạnh lên, mới có thể nắm giữ vận mệnh.
Mộ Vân Yên ở ngoài mấy chục dặm, bởi vì nhìn thấy đồng đội mà mặt lộ vẻ vui mừng, nghe vậy nụ cười trên mặt nhất thời cứng đờ!
Tuy nàng dẫn yêu tu tới cửa, đã làm tốt chuẩn bị đánh đổi một số thứ, để đồng đội tha thứ.
Nhưng không nghĩ đến lúc này, Lưu Ngọc lại thừa dịp cháy nhà hôi của trần trụi như vậy.
Hơn nữa, có thể ở trong thời gian ngắn ngủi như thế làm ra quyết định, chắc chắn người này mưu đồ đã lâu, sớm ham muốn “U Mộng Tâm Kinh”.
Tuyệt không phải là nhất thời nảy lòng tham!
“Thanh Dương đạo hữu, có thể đổi điều kiện khác được không, thiếp thân nguyện lấy pháp bảo để đánh đổi, đổi lấy sự tha thứ của đạo hữu.”
““U Mộng Tâm Kinh” là cơ mật của bản tông, lúc truyền thụ đã bày xuống cấm chế nguyên thần.”
“Nếu lén truyền ra ngoài, thiếp thân sẽ phải trả giá rất đắt, khả năng đến lúc đó Kim Đan bị hao tổn, đạo đồ đứt đoạn!”
“Xin đạo hữu hãy nể tình thiếp thân chỉ là một cô gái yếu đuối mà thương tiếc!”
Nụ cười hơi cứng đờ của Mộ Vân Yên lập tức khôi phục bình thường, con mắt hơi chuyển động, nhanh chóng truyền âm nói.
Trong giọng nói, tràn ngập mùi vị điềm đạm đáng yêu.
Lời ấy của nàng nửa thật nửa giả, ngược lại cũng không phải là nói dối.
Trong tình huống bình thường, một mình truyền thụ U Mộng Tâm Kinh, xác thực sẽ phải trả giá vô cùng khủng bố.
Nhưng Mộ Vân Yên đã tu luyện tâm kinh đến trình độ vô cùng cao thâm, đủ để phá giải một phần cấm chế do Phiêu Tuyết lâu bố trí, áp chế trả giá đến một trình độ tương đối nhỏ.
Nhưng dù nhỏ cũng sẽ tạo thành thương tổn đối với Kim Đan, nghiêm trọng một chút thậm chí sẽ ảnh hưởng tới đạo đồ.
Hơn nữa thân là Kim Đan trưởng lão Phiêu Tuyết lâu, nàng đã sinh hoạt ở tông môn mấy trăm năm, làm ra loại chuyện tiết lộ cơ mật trong môn này, làm sao lòng không mang hổ thẹn?
Nàng chỉ vừa nghĩ tới đã có một loại cảm giác tội lỗi, không cách nào lừa gạt nội tâm của mình.
“Ảnh hưởng đạo đồ?”
“Thương tiếc?”
Lưu Ngọc cười lạnh trong lòng, căn bản không hề bị lay động, lập tức truyền âm nói:
“Mộ tiên tử nói như vậy, Lưu mỗ cũng bị làm khó.”
“Tiên tử dẫn yêu tu tới, Cao đạo hữu và Trác đạo hữu đều vô cùng bất bình, khả năng không muốn tiếp tục chấp nhận đạo hữu.”
“Vậy tình thế nguy cấp trước mắt…”
Trong lúc dùng thần thức truyền âm, hắn cố ý nói sâu xa, không đưa ra hết lời, để cho đối phương có đủ không gian tưởng tượng.
Xưa nay Lưu Ngọc không hề coi thường nữ tu, vì lẽ đó căn bản không tồn tại thương tiếc, nhẹ dạ.
Ở trên pháp tu nhất đạo, nữ tu so với nam tu không có nửa điểm thế yếu.
Nếu như bởi vì bề ngoài mà nhẹ lòng, chắc chắn ngày khác sẽ ăn một cái thiệt lớn, trên “Ma Tu Yếu Lược” đã ghi chép vô số ví dụ.
Về phần ảnh hưởng tới đạo đồ, Lưu Ngọc cũng bán tín bán nghi, có điều nó không trở ngại đến hành động của hắn.
“Thanh Dương đạo hữu, từ nhỏ thiếp thân đã lớn lên trong sư môn, đối với sư môn tình thâm nghĩa trọng, thực sự khó có thể làm ra việc hủy hoại lợi ích của sư môn.”
“Đạo hữu cũng là tu sĩ có tông môn, nói vậy có thể…”
Mộ Vân Yên ăn nói vô cùng khéo léo, một kế không được lại sinh một kế.