Mặc dù ánh mắt của Thiên Phong lão tổ cũng không quá sắc bén, lại có chút ấm áp, bình tĩnh.
Nhưng chính kiểu ánh mắt ấm áp như vậy, lúc bình thường liếc qua vẫn khiến trong lòng mấy tu sĩ Kim Đan như Lưu Ngọc phải chịu áp lực cực lớn.
Người trên đại điện kia đã là sự tồn tại phía trên vô số tu sĩ, sừng sững ở Tu Tiên Giới!
Ở Tu Tiên Giới Thiên Nam bây giờ, tu sĩ Luyện Khí kỳ là tầng thấp nhất, mà Trúc Cơ kỳ là lực lượng trung thành.
Về phần tu sĩ Kim Đan, đã là cấp bậc cao của Tu Tiên Giới.
Hoặc đã là thái thượng trưởng lão của một môn phái nhỏ, hoặc đã là một lão tổ của đại gia tộc, hoặc là một đại tán tu danh chấn một phương.
Mặc kệ đi tới nơi nào, cũng đều là sự tồn tại khiến người ta kính nể.
Mà cao hơn cảnh giới Nguyên Anh một tầng chính là thần long thấy đầu không thấy đuôi, tuổi thọ cực hạn là một ngàn sáu trăm năm.
Ngồi xem thế sự xoay vần, biển xanh chuyển thành nương dâu!
Nguyên Anh Chân Quân!
Cho dù với nhiều tu sĩ Trúc Cơ mà nói, cả đời chưa chắc đủ may mắn có thể nhìn thấy một Nguyên Anh lão tổ.
Dù sao Trúc Cơ kỳ chỉ có hơn hai trăm năm thọ nguyên, mà một lần bế quan của Nguyên Anh Chân Quân, tế luyện ra một món Pháp Bảo lợi hại nói không chừng chính là mấy chục năm hoặc trăm năm.
Đối với phàm nhân mà nói, cái này không khác gì thần tiên, cho nên danh xưng “Lục Địa chân tiên” là không có gì quá đáng.
Về phần cảnh giới Hóa Thần thì lại càng xa xôi, không khác gì một truyền thuyết.
Ngay cả những tu sĩ Kim Đan như Lưu Ngọc, cũng không có duyên gặp một lần, cái này cần phải có cơ duyên thật lớn.
Cho nên Tu Tiên Giới bây giờ, Nguyên Anh Chân Quân đã là một sự tồn tại sừng sững, có thể chi phối thế cục của một phương.
Cộng thêm Thiên Phong Chân Quân lại là lão tổ duy nhất của tông môn, khống chế thực tế Nguyên Dương Tông, cũng chính là vị vua không có ngôi vị từ xưa của vùng đất Thanh châu.
Vận mệnh của sinh linh vạn vật đều có thể dùng một lời mà quyết định!
Áp lực mang tới có thể hiểu là lớn cỡ nào.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, bao gồm cả Lưu Ngọc, tất cả tu sĩ tựa như những đệ tử vừa mới nhập môn, cúi đầu ngoan ngoãn chờ đợi tiền bối của tông môn phát biểu.
Ngày bình thường, những tu sĩ Kim Đan với tính tình cổ quái, thường bày ra uy danh hiển hách, ngay lúc này cũng đã lộ ra dáng vẻ “thành thật ngoan ngoãn.”
Cho dù vốn là tâm cao khí ngạo cũng không thể không thành thật cúi đầu.
Không có tu sĩ nào dám nhìn thẳng vào ánh mắt ôn hòa kia, dù cho là Kim Đan trưởng lão, hay là Kim Đan chân nhân cao quý.
Ánh mắt của Thiên Phong lão tổ giống như vật quan sát thật, chậm rãi đảo qua trên người của từng tu sĩ Kim Đan, tựa như đang phân biệt cái gì đó.
Chẳng qua điều này cũng là bình thường, dù cho là Kim Đan chân nhân, tận mấy chục hay mấy trăm năm mới có thể gặp mặt Thiên Phong lão tổ một lần.
Nếu trong quá trình này, có tu sĩ Kim Đan nào xuất hiện thì việc tìm hiểu lẫn nhau là điều đương nhiên.
“Khá tốt.”
Thiên Phong lão tổ âm thầm gật đầu.
Từ khi thú triều bộc phát cho tới nay đã hơn ba, bốn chục năm, còn có thể giữ gìn được quy mô cỡ này, số lượng cũng không giảm bớt bao nhiêu.
Chứng minh thế hệ tu sĩ Kim Đan của tông môn đều là người tương đối ưu tú, chất lượng và số lượng đều cao hơn thời kỳ bình thường.
Ánh mắt của lão di chuyển một lúc, chỉ qua chừng vài nhịp thở, dựa theo miêu tả trong đầu mà nhận ra thân phận của mấy Kim Đan vừa mới tấn thăng.
Cuối cùng, ánh mắt của lão dừng lại trên người Lưu Ngọc, Triệu Vô Cực, Bạch Vũ Huyên vừa mới tấn thăng Kim Đan, dừng lại tương đối lâu.
“Chẳng lẽ nhiệm vụ lần này, lão tổ dự định phái tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, trung kỳ đi chấp hành sao?”
Tuy cúi đầu, nhưng ánh mắt Lưu Ngọc hơi lóe lên, trong lòng dần xoay chuyển ý nghĩ.
Linh Giác nhạy cảm khiến hắn có thể cảm giác được rõ ràng ánh mắt của Thiên Phong lão tổ đảo qua tương đối nhiều trên người của những tu sĩ vừa tấn thăng Kết Đan.
Kết hợp với lần hội nghị này, vậy mà không có một Kim Đan hậu kỳ nào trình diện, hắn lập tức hiểu ra chuyện này.
Dường như nắm chắc được chút gì đó, nhưng cụ thể là gì, vẫn còn rất mơ hồ, thật sự không rõ lắm.
“Kim Đan lâu đời có thực lực mạnh hơn, theo lý thuyết nên phái ra những tu sĩ Kim Đan có danh vọng lâu đời, không phải như vậy thì khả năng hoàn thành nhiệm vụ sẽ càng lớn hay sao?”
Lưu Ngọc lóe lên ý nghĩ này, không khỏi cảm thấy hơi buồn bực.
Đúng lúc này, Thiên Phong lão tổ vừa im lặng vài hơi đã mở miệng.
“Từ năm tám ngàn chín trăm bảy mươi mốt lịch Nguyên Dương cho đến nay, cách lúc thú triều bộc phát đã qua ba mươi lăm năm.”
“Tình hình lúc này của Thanh châu chắc hẳn là các vị sư điệt đã nhìn thấy rõ.”
Nhìn toàn bộ đại điện một chút, Thiên Phong lão tổ chậm rãi nói, giọng điệu hơi nặng nề.
“Lãnh thổ đất nước mà tiền bối tông môn đã lưu lại, lúc này hơn một nửa đã rơi vào tay yêu thú, một nửa còn lại cũng đang gặp nguy hiểm.”
“Với tình huống trước mắt có thể thấy, đợt thú triều tiếp theo sau khi bọn chúng hồi phục có thể sẽ đánh tới trước sơn môn!”
“Đến lúc đó, cho dù là Thông Thiên phong cũng sẽ rơi vào nguy hiểm.”
“Vào lúc này, một vài tiểu quốc đã hoàn toàn sụp đổ, gây ra một thảm kịch thảm khốc.”
“Trong đó, tu sĩ và phàm nhân sẽ biến thành nô lệ, là khẩu phần lương thực của yêu tu.”
“Liên minh cấp cao đều đã nhìn thấy tường tận, nhưng hai bên chính đạo, ma đạo lại không có hành động gì.”
“Cho dù liên minh cố gắng xoay chuyển trời đất thì với thực lực chênh lệch quá lớn thế kia, cũng khó lòng thay đổi hiện trạng được.”
“Chúng ta đã từng chống lại, chẳng qua hiện thực tàn khốc đã bày ra trước mặt, thế cục vẫn sẽ không thể ngăn chặn chuyển biến xấu xảy ra, và nó đang từng bước phát triển theo hướng tồi tệ nhất.”
Tiếng nói mạnh mẽ cứng cáp không ngừng quanh quẩn bên trong đại điện.
Giọng điệu của Thiên Phong lão tổ đã không còn ôn hòa, bình tĩnh như trước, dường như đã bao hàm chút cảm xúc khó hiểu nào đó.
Có giận dữ, cam chịu và có cả nghiêm túc cũng như tự trách.
Nguyên Dương Tông truyền thừa đến nay đã gần chín ngàn năm, nhưng chưa bao giờ gặp tình huống lãnh thổ bị rơi vào tay giặc hơn một nửa như vậy.
Tiền bối tông môn đã giao trọng trách vào tay Thiên Phong lão tổ, lão có trách nhiệm gánh vác truyền thừa của tông môn.
Là người khống chế thực tế Nguyên Dương Tông, thấy loại cục diện trước mắt như này, trong lòng lão có biết bao nhiêu phức tạp.
Mà lúc này, sắc mặt tu sĩ Kim Đan trong điện đều vô cùng nặng nề.