"Thực lực của kẻ này không tầm thường."
Vũ Ất thần sắc ngưng trọng, nhìn về phía lão giả kia rồi nói: "Đại Hạ Long Tước đao bị hắn dùng kiếm chém đứt, dù có uy thế của Hoàng đạo binh khí, nhưng thực lực bản thân hắn tuyệt đối đã sánh ngang với Thần Thánh, phụ vương chớ nên xem thường."
Lão giả này chính là cha của Vũ Ất, cũng là vị quân vương đời trước của Ân Thương "Canh Đinh", tên là Tử Hiêu.
Khi còn tại vị, ông ta đã là Thánh Vương.
Nay đã thành Thần Thánh.
"Tử Cù không cần lo lắng." Tử Hiêu thần sắc bình thản, dường như nắm chắc phần thắng, nhàn nhạt nói: "Dù có Hoàng đạo Thánh binh trong tay, kẻ yếu vẫn là kẻ yếu, dù cho có sánh ngang với Thần Thánh, thì chung quy cũng chỉ là sánh ngang mà thôi."
Ông ta căn bản không tin Tần Hằng có thể làm tổn thương một vị Thần Thánh thực thụ, uy năng ở cảnh giới này đã vượt xa khoảng cách giữa bất kỳ hai cảnh giới nào trước đó.
Khoảng cách từ Thánh Vương đến Thần Thánh còn xa vời hơn cả từ phàm nhân đến Thánh Vương!
Mà Tần Hằng lại chỉ là Tiên Thiên.
Trong mắt Tử Hiêu, kẻ đó chẳng khác nào sâu kiến, khoảng cách quá lớn, thực sự quá lớn, không có lấy một chút khả năng so sánh.
"Phụ vương, con không phải lo lắng vô cớ." Vũ Ất vẫn giữ vẻ mặt ngưng trọng: "Lai lịch người này vô cùng thần bí, như thể từ trên trời rơi xuống, thậm chí còn nhận được sự lễ ngộ của Thái Âm Tinh Thần Cung, trên người hắn e rằng ẩn giấu bí mật không nhỏ."
"Thái Âm Tinh Thần Cung?" Tử Hiêu nghe vậy thì nhíu mày, đôi lông mày trắng như tuyết khẽ động, nói: "Thượng cổ thần tông như vậy, có thể lễ ngộ một tiểu tử Tiên Thiên, chắc hẳn không chỉ vì thực lực của hắn."
"Tiểu tử này còn có thân phận và bối cảnh mà chúng ta không biết." Vũ Ất gật đầu: "Chính vì thế, chúng ta tuyệt đối không được chủ quan, không ai chắc chắn được hắn có chuẩn bị bí pháp nào khác hay không. Phụ vương, nếu tiểu tử đó sở hữu bí pháp, đột ngột bùng phát, dù là người hay con, e rằng cũng không thể bình an vô sự, thậm chí còn có nguy cơ bị thương, hoặc là mất mạng."
Vũ Ất từng thực sự giao thủ với Tần Hằng, từng cảm nhận rõ ràng sức mạnh mà Tần Hằng sở hữu.
Đó dường như là một loại sức mạnh hoàn toàn khác biệt với võ đạo truyền thống, nhìn bề ngoài chỉ là Tiên Thiên đỉnh phong, nhưng lại mạnh mẽ đến cực điểm, không hề yếu hơn Đại Thánh, thậm chí cộng thêm thanh Hoàng đạo Thánh binh kia, đủ để sánh ngang với Thần Thánh thực thụ.
"Vậy thì phải xem ngày mai hắn có đến như lời hẹn hay không." Tử Hiêu không hề lo lắng, khẽ cười nói: "Nếu hắn đến, đó là tự chui đầu vào lưới, tự tìm đường chết, là một kẻ phế vật không nhìn rõ thực tại, không thể tự nhận thức được thực lực của chính mình. Nếu hắn không đến, điều đó có nghĩa là Tử Cù con đã nhìn lầm, hắn căn bản chẳng có thực lực gì, trước đó chỉ là trốn trong Quảng Hàn Cung mà thôi. Đối với một tên lâu la như vậy, thậm chí không cần chúng ta ra tay, hắn cũng sẽ tự diệt vong."
Vũ Ất hơi trầm mặc, rồi khẽ thở dài: "Người này..."
"Không cần nói nhiều." Tử Hiêu phất tay ngăn Vũ Ất lại: "Bắt đầu tổ chức tế tự đi, ta sẽ đợi ở một bên, chỉ cần tiểu súc sinh đó dám lộ diện, ta sẽ dùng một chưởng trấn sát hắn!"
Tự tin!
Sự tự tin tuyệt đối!
Tử Hiêu từ đầu đến cuối chưa từng để Tần Hằng vào mắt, trong mắt ông ta, đây chỉ là một con sâu kiến nhỏ bé.
Không đáng kể, không đáng nhắc tới!
Tiện tay là có thể nghiền chết!
---❊ ❖ ❊---
"Cái gì!?"
Thiếu Anh mở to đôi mắt đẹp, nhìn Tần Hằng đầy khó tin: "Tần tiên sinh, ngài vừa nói gì vậy?"
Trước đó, sau khi nhận được sự đảm bảo của Tần Hằng rằng sẽ không rời khỏi Thái Âm Tinh Thần Cung, Thiếu Anh đã hớn hở đi báo cho Quảng Hàn Cung chủ, sau đó Quảng Hàn Cung chủ bảo nàng đến trò chuyện cùng Tần Hằng.
Rõ ràng là vẫn chưa yên tâm, cảm thấy Tần Hằng có thể sẽ tự mình đi đến Triều Ca.
Nhưng vừa rồi, Tần Hằng đột nhiên đưa ra một đề nghị khiến Thiếu Anh vô cùng chấn động, khiến nàng sững sờ tại chỗ, cảm thấy khó tin đến cùng cực.
"Muốn cô và Quảng Hàn Cung chủ cùng đến Triều Ca xem lễ." Tần Hằng cười nhạt: "Vũ Ất tế tự, đây là sự kiện cuốn theo khí vận và đại thế của cả Đại Thương, đợi đến khi vị thần mà hắn đón hạ phàm, hai người các cô đều sẽ nhận được đại tạo hóa, đại cơ duyên."
"Tần tiên sinh, ngài đang nói đùa sao." Thiếu Anh cười khổ: "Chẳng phải ngài đã hứa rồi sao? Sẽ không rời khỏi Thái Âm Tinh Thần Cung, bây giờ ngài lại đổi ý rồi à?"
Thiếu Anh hiểu rất rõ, vị thần mà Vũ Ất tế tự đón hạ phàm chính là Tần Hằng, bây giờ Tần Hằng nói như vậy, rõ ràng là đang biểu thị hắn sẽ đáp lại tế tự của Vũ Ất, giáng lâm qua đó.
Đây chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới!
"Cô hãy đi nói với sư phụ của cô." Tần Hằng thản nhiên nói: "Lần này, có thể giúp bà ấy trực tiếp bước vào Thánh Vương, đồng thời cũng có thể giúp cô lập tức bước vào cảnh giới Đại Thánh cửu trọng thiên."
"Cái gì!?" Thiếu Anh bị lời của Tần Hằng làm cho chấn động, nhất thời cảm thấy khô khốc cả họng, run giọng nói: "Lập tức bước vào Đại Thánh cửu trọng thiên, ta, ta mới chỉ ở tầng thứ Bán Thánh, sư tôn cũng chỉ mới thành tựu Đại Thánh không lâu, làm sao có thể trực tiếp nhập Thánh Vương? Chuyện này..."
Nàng thậm chí còn nói năng lộn xộn.
Lời của Tần Hằng thực sự quá mức chấn động, vô cùng khó tin.
"Cô đi tìm sư tôn của cô đi, bà ấy sẽ hiểu." Tần Hằng phất tay, không nói thêm nữa.
Thiếu Anh không còn cách nào khác, đành phải đi tìm Quảng Hàn Cung chủ, thuật lại nguyên văn lời của Tần Hằng, chờ đợi phản hồi của bà.
Trực tiếp nhập cảnh giới Thánh Vương!
Sự cám dỗ này, dù Quảng Hàn Cung chủ có lý trí đến đâu cũng khó lòng cưỡng lại.
Vấn đề là, lời Tần Hằng nói là thật hay giả?
"Sư tôn, người tin sao?" Thiếu Anh thấy Quảng Hàn Cung chủ thần sắc kích động, dường như có chút dao động, không khỏi lo lắng.
"Pháp môn trực tiếp nhập Đại Thánh quá mức khoa trương, nhưng Tần tiên sinh là đại năng thượng cổ chuyển thế, chắc sẽ không lừa ta, cũng không cần thiết phải lừa ta." Quảng Hàn Cung chủ khép hờ đôi mắt, chìm vào suy tư, một lúc sau mới nói: "Thiếu Anh, con ở lại trong cung, ta sẽ đi Triều Ca một chuyến."
"Sư tôn!?" Thiếu Anh nhất thời kinh hãi biến sắc.
"Thái Âm Tinh Thần Cung cần một vị Thánh Vương!" Quảng Hàn Cung chủ trầm giọng nói, ánh mắt kiên định.
"Vậy con cũng đi." Thiếu Anh hít sâu một hơi: "Đi cùng sư tôn."
Quảng Hàn Cung chủ hơi trầm mặc, cuối cùng thở dài một tiếng, gật đầu: "Được!"
---❊ ❖ ❊---
Thành Triều Ca, lúc này đã khôi phục lại vẻ hùng vĩ tráng lệ ngày thường.
Ngay cả bức tường thành bị Tần Hằng đánh sập trước đó cũng đã khôi phục như cũ, thậm chí còn kiên cố hơn, các đại trận bên trên đều đã được Tử Hiêu – vị Thần Thánh kia gia cố thêm một phen.
Lúc này mặt trời đã lên tới đỉnh đầu.
Trong vương thành, bầu không khí trang nghiêm túc mục, Thương Vương Vũ Ất dưới sự dẫn dắt của tế tự đã đi đến tế đàn ở trung tâm thành Triều Ca, chuẩn bị lễ tế tự, quỳ lạy đón thần linh giáng lâm.
Tử Hiêu thì đứng trong đám đông, mắt khép hờ, thần sắc thản nhiên, bộ dạng ung dung tự tại, căn bản không coi việc Tần Hằng giáng lâm ra gì.
Quảng Hàn Cung chủ và Thiếu Anh cũng ở trong thành, nhưng khoảng cách khá xa. Khi thấy lễ tế tự bắt đầu, lòng họ vẫn treo ngược lên, lời Tần Hằng nói rốt cuộc là thật hay giả?
Lễ tế tự kết thúc, Vũ Ất quỳ lạy trước tế đàn.
Ba canh giờ trôi qua rất nhanh!
Ầm!
Trời đất đột nhiên rung chuyển, gió mây biến sắc, ánh mặt trời vốn đã dần ngả về tây bỗng nhiên trở nên rực rỡ chói lọi, thậm chí còn mạnh mẽ hơn cả lúc chính ngọ!
Cùng lúc đó, ở phía đông bầu trời, lại có một vầng trăng sáng mọc lên, trong trẻo như ngọc, thuần khiết không tì vết, giống như một khối noãn ngọc hoàn mỹ đang treo cao trên vòm trời!
Ánh trăng thường dịu nhẹ, dù có sáng đến đâu cũng không gây chói mắt.
Thế nhưng, lần này lại khác, trong khoảnh khắc vầng trăng sáng này lên cao, tất cả mọi người đều có một ảo giác, dường như ánh trăng này còn chói chang hơn cả mặt trời lúc chính ngọ!